Bạch Kiều Kiều hơi nhíu mày, cũng không suy nghĩ nhiều, vung tay buông rèm xe xuống.
Vốn dĩ cô không phải người thích lo chuyện bao đồng, nhất là ở cái thế giới cổ đại xa lạ này, lỡ như cái người ngất xỉu kia là kẻ xấu thì sao?
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện!
Tuy nghĩ là vậy, nhưng trong lòng cô cứ thấp thỏm, tim đập thình thịch không yên.
Cuối cùng, cô không vượt qua được lương tâm mình, cảm thấy không thể thấy chết không cứu, thế là cắn răng cầm ô xuống xe.
Nhưng Bạch Kiều Kiều yếu tim, đâu dám lại gần một mình, thế là cô kéo luôn xa phu đi theo.
Lúc này mưa mỗi lúc một to, gió rít lên từng trận, mưa như trút nước, cả thế giới như bị bao phủ bởi một tấm màn nước.
Người đàn ông áo đen nằm sấp dưới đất, mưa đã thấm ướt toàn thân từ lâu.
Trong màn đêm đen kịt, mưa rơi xối xả, hòa cùng bùn đất ướt nhẹp.
Đột nhiên, một tia sét lóe lên xé rách bầu trời, chiếu sáng gương mặt một thiếu niên đang nằm bất động dưới đất.
Trên lưng người này có một vết chém cực sâu, máu tươi không ngừng trào ra, nhuộm đỏ cả y phục và vũng nước xung quanh.
Chân Bạch Kiều Kiều mềm nhũn ra, trời ơi, vết thương sâu thấy tận xương, quá là đáng sợ rồi!
Cô vốn đã sợ máu, giờ nhìn cảnh này thì chân run như cầy sấy, suýt nữa ngất xỉu theo!
Lúc này, xa phu tiến lên kiểm tra, nhẹ nhàng lật thiếu niên lại.
Lần này, Bạch Kiều Kiều kinh ngạc há hốc miệng!
Là Bùi Viêm!!!
Người đang nằm đó như một con chó chết dầm mưa sao lại là y chứ???
Lúc này sắc mặt của thiếu niên đã trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, thê thảm không thể tả, nhìn thấy cảnh tượng này, cô thật sự bị sốc!
Tim Bạch Kiều Kiều đập loạn, tay cầm ô cũng suýt rơi mất, cô không tin nổi vào mắt mình, sao nam phụ lại bị thương nặng đến thế này, còn té xỉu giữa đường chứ?
Bùi Viêm là mệnh quan triều đình đấy!
Không cần nghĩ nhiều, phải cứu người trước đã!
Bạch Kiều Kiều vội nói: “Lý bá, mau, mau đưa người này vào xe ngựa, đưa về Bùi phủ!”
Thiếu niên thoạt nhìn thì gầy, song trọng lượng lại không nhẹ chút nào, Lý bá đã lớn tuổi, may đúng lúc Vân Tú quay lại, ba người hợp sức mới khiêng được thiếu niên vào xe.
Bạch Kiều Kiều mệt đến mức thở hồng hộc,cô ghé sát Bùi Viêm, giơ tay vỗ nhẹ lên mặt y: “Bùi đại nhân! Bùi đại nhân!”
Đây là hành động cấp cứu thông thường, cô cũng không thể hô hấp nhân tạo cho y, chỉ đành phải dùng đau đớn kích thích y tỉnh lại.
Nhưng thiếu niên vẫn không phản ứng, Bạch Kiều Kiều sốt ruột tăng lực, bốp bốp bốp!!!”
Bùi Viêm mở mắt trong chốc lát, rồi lại lịm đi ngay lập tức.
“Này, Bùi đại nhân, ngài mau tỉnh lại đi!”
Bạch Kiều Kiều còn định tát thêm vài cái thì Vân Tú nhanh tay kéo tay cô lại: “Tiểu thư, đừng đánh nữa, mặt Bùi đại nhân sắp sưng lên rồi!”
Bạch Kiều Kiều liếc qua gương mặt hơi đỏ ửng của y, lúc này mới chịu ngừng tay.
Ánh mắt Bạch Kiều Kiều rơi lên gương mặt tái nhợt của thiếu niên, nhìn bộ dạng yếu ớt của y, bỗng thấy người này có chút đáng thương.
Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào gương mặt ấy, trong đầu thì nhớ lại tình tiết nguyên tác.
Cô nhớ rất rõ, hệ thống từng đưa toàn bộ cốt truyện và ký ức nguyên chủ vào đầu cô, khi đó, điều khiến cô sợ nhất không phải là Cố Bắc Thần giết nguyên chủ, mà chính là nam phụ Bùi Viêm, Diêm vương sống mà ai nghe danh cũng sợ vỡ mật.
Bùi gia là danh môn thế gia tại kinh thành, đời đời đều xuất thân nhân tài, phụ thân của Bùi Viêm là một vị thanh quan nổi danh trong triều.
Nhưng quan viên cương trực công chính như vậy lại càng dễ đắc tội với người khác, dẫn đến họa diệt thân.
Phụ thân của Bùi Viêm bị bọn quan lại tham nhũng liên thủ hãm hại, tiên đế hồ đồ không phân phải trái, kết cục là toàn bộ Bùi gia đều bị chém đầu, rơi vào kết cục bi thảm.
Lúc đó Bùi Viêm còn nhỏ, may mắn được người tốt cứu, trốn được một kiếp.
Hai năm trước, thiếu niên Bùi Viêm cầm chứng cứ quay về, trực tiếp tìm đến đương kim hoàng thượng.
Đương kim hoàng thượng tài đức anh minh, đích thân xét lại vụ án, lúc này Bùi gia mới được giải oan.
Hoàng thượng thấy Bùi Viêm có năng lực sát phạt quyết đoán, lại muốn bù đắp sai lầm của tiên đế, bèn đích thân sắc phong Bùi Viêm làm Thiếu khanh Đại lý tự.
Từ đó về sau, suốt mấy năm liền, Bùi Viêm chính là thanh đao sắc bén nhất trong tay hoàng thượng.
“Tiểu thư, tiểu thư...” Vân Tú thấy cô nhà mình cứ nhìn chằm chằm Bùi đại nhân mãi, đẩy nhẹ Bạch Kiều Kiều một cái.
Lúc này Bạch Kiều Kiều mới bừng tỉnh: “Sao thế?”
“Tiểu thư, đến Bùi phủ rồi.”
Bùi Viêm vẫn luôn hôn mê, dường như đang chìm trong một giấc mộng dài đằng đẵng.
Trong ký ức của y luôn là những mảng lạnh lẽo băng giá, mơ hồ giữa mê man và tỉnh táo, lần đầu tiên y cảm nhận được một tia ấm áp.
Nhưng sự ấm áp ấy chưa kéo dài được bao lâu, thế giới của y lại trở về tĩnh lặng lạnh lùng như cũ.
Sau khi đưa Bùi Viêm về phủ, Bạch Kiều Kiều quay về phủ Thừa tướng, lúc đó trời đã tối muộn.
Cô tắm gội thật nhanh, tóc còn chưa khô hẳn đã chui ngay vào chăn, nằm dài trên chiếc giường mềm mại êm ái.
Một ngày đầy kịch tính như phim truyền hình chó má thế này thật sự khiến cô căng thẳng tột độ, cả người rã rời, tinh thần kiệt quệ.
Mí mắt nặng trĩu không mở nổi, cô ngáp một cái rồi ngủ luôn.
Sau khi Cố Bắc Thần rời khỏi hiệu sách thì không tìm thấy Bạch Kiều Kiều đâu, thế là hắn trực tiếp quay về Vương phủ, vừa về đã vào thẳng thư phòng.
Màn đêm buông xuống, ánh nến trong thư phòng chập chờn, chiếu lên gương mặt lạnh lùng cương nghị của Cố Bắc Thần.
Hắn ngồi trước bàn, tay cầm một quyển sách, song ánh mắt lại thất thần, rõ ràng là không hề tập trung.
Cuộc chạm mặt bất ngờ với Bạch Kiều Kiều ở hiệu sách ban ngày khiến hắn đến giờ vẫn khó mà bình tĩnh lại.
Nghĩ đến thái độ gần đây của Bạch Kiều Kiều, trong lòng hắn lại dấy lên một thứ cảm xúc rất phức tạp.
Tâm trạng phức tạp này không chỉ mới đây, mà từ sau cái đêm gạo nấu thành cơm kia, tâm trạng hắn đã luôn rối ren.
Bạch Kiều Kiều trong ký ức của hắn lúc nào cũng là một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau, hễ có cô gái nào đến gần hắn, cô sẽ gào thét ăn vạ.
Lúc quá đáng hơn còn xông đến kéo người ta đi đánh một trận.
Thế mà giờ đây, cô lại lạnh nhạt với hắn vô cùng.
Rõ ràng đã xảy ra chuyện như thế, vậy mà cô không hề đến tìm hắn tính sổ, điều này khiến hắn không khỏi thấy kỳ lạ.
Cố Bắc Thần vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu cô tới gây áp lực đòi cưới thì hắn sẽ đối phó thế nào.
Thế nhưng hắn đợi mãi, phủ Thừa tướng chẳng có chút động tĩnh nào, còn cô thì càng không thèm đoái hoài tới hắn, đến cả một phong thư cũng không gửi đến phủ hắn.
Giờ thì hay rồi, hắn thật sự không biết phải làm sao nữa.
Cố Bắc Thần càng nghĩ càng thấy khó hiểu, đứng dậy bước tới bên cửa sổ.
Hắn nhìn bóng đêm đen kịt ngoài kia.
Bạch Kiều Kiều, bổn vương thật sự muốn biết, rốt cuộc trong hồ lô của cô đang giấu thứ thuốc gì đây?
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, nhưng trong lòng vẫn gợn sóng không yên.
Hắn lập tức gọi gã sai vặt bên ngoài vào: “Đi, tìm người theo dõi Bạch Kiều Kiều! Điều tra rõ ràng những ngày gần đây người này đã làm gì, báo cáo từng việc một cho ta!”
Gã sai vặt sững lại một lúc, vội vàng đáp: “Tuân lệnh, vương gia!”
Không phải vương gia nhà gã vốn ghét Bạch đại tiểu thư nhất sao?
Chẳng lẽ dạo này Vương gia cứ trầm tư suy nghĩ là vì Bạch đại tiểu thư??
“Còn ngây ra làm gì! Mau đi!!”
“Vâng vâng vâng, tiểu nhân đi ngay!”
Nói xong, gã sai vặt liền chạy vù ra ngoài như tên bắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

