Lời của Bạch Thừa tướng còn chưa dứt, Cố Bắc Thần đã lên tiếng cắt ngang: “Không cần đâu, Kiều Kiều là vị hôn thê của ta, ta nghe nói nàng ấy bị bệnh, theo lý nên đến thăm, nếu nàng ấy không tiện đi lại, vậy bổn vương cũng không quấy rầy nữa.”
Nói xong, Cố Bắc Thần liền xoay người rời khỏi phủ Thừa tướng, Bạch Thừa tướng lập tức đứng dậy tiễn khách, lễ nghĩa vô cùng chu đáo, không dám sơ suất chút nào.
Bạch Thừa tướng từng lăn lộn nhiều năm trên quan trường, sớm đã luyện được đôi mắt tinh đời.
Tất nhiên ông cũng nhìn ra, dù vẻ ngoài Kính Vương vẫn điềm tĩnh như nước, nhưng trong lòng rõ ràng đã tức giận.
Kính Vương trước mặt người ngoài luôn tỏ ra nho nhã ôn hòa như ngọc, nhưng thật ra không hề hiền lành, dịu dàng như vẻ bề ngoài.
Nếu không phải ái nữ sống chết đòi gả cho hắn, ông cũng sẽ không chủ động xin Hoàng thượng ban hôn cho hai người.
Cho đến tận hôm nay, Bạch Thừa tướng vẫn cảm thấy hối hận vì đã đồng ý hôn sự nàyvới Bạch Kiều Kiều, chỉ mong Kính Vương nể mặt ông một chút, sau này đối xử tốt với Kiều Kiều.
Vừa tiễn Kính Vương rời phủ, Bạch Thừa tướng đang định quay vào tìm Bạch Kiều Kiều, vừa quay đầu lại, ông thấy thứ nữ Bạch Tinh Tinh chạy đến.
“Phụ thân!” Thiếu nữ kéo lấy cánh tay ông, giọng điệu làm nũng.
Bạch Thừa tướng “ừ” một tiếng, liếc mắt đánh giá nàng ấy một lượt, lập tức đoán ra mục đích nàng ấy chạy tới, trong lòng không khỏi hơi khó chịu.
“Tinh Tinh, Kính Vương là tỷ phu tương lai của con, con cũng lớn rồi, không thể gọi Kính Vương thân mật như hồi bé nữa, phải biết giữ đúng mực.” Bạch Thừa tướng nghiêm giọng nói.
Bạch Tinh Tinh khựng lại, đã rất lâu rồi phụ thân không nghiêm khắc với nàng ấy như thế, là một thiếu nữ nhạy cảm, trong lòng nàng ấy khó tránh khỏi thất vọng với Bạch Thừa tướng.
Rõ ràng đều là con gái ông, nhưng phụ thân luôn ưu tiên đích tỷ trước mọi chuyện.
Dù trong lòng có uất ức, Bạch Tinh Tinh vẫn cố nén cảm xúc, mỉm cười dịu dàng: “Phụ thân, là nữ nhi vô lễ, người đừng giận nữa, để nữ nhi pha cho người một tách trà.”
Bạch Thừa tướng xua tay: “Không cần, ta còn có việc, con đi làm việc của mình đi.”
Ông sốt ruột muốn gặp Bạch Kiều Kiều để hỏi rõ, rồi sải bước thẳng đến viện của Bạch Kiều Kiều.
—
Hôm nay trời rất đẹp, cửa sổ phòng mở toang, ánh nắng chan hòa, Bạch Kiều Kiều nằm lười biếng trên ghế dựa, tắm nắng vô cùng thư thái.
Hai phu thê thấy nữ nhi như vậy thì lập tức hiểu ra, quả nhiên nữ nhi đang giả bệnh.
Chỉ là, hành động hôm nay hoàn toàn không giống tính cách trước giờ của nữ nhi, khiến hai người càng thêm khó hiểu.
Bạch Thừa tướng và phu nhân đi đến chỗ nữ nhi, Thừa tướng phu nhân dịu dàng gọi: “Kiều Kiều!”
“Mẫu thân, phụ thân, con buồn ngủ quá!” Bạch Kiều Kiều bị đánh thức đột ngột, giọng điệu có phần hờn dỗi.
“Kiều Kiều, con còn có tâm trạng ngủ sao, mau nói thật với mẫu thân, vì sao lại lấy cớ bệnh mà không chịu ra gặp Kính Vương?” Thừa tướng phu nhân ngồi xuống cạnh Bạch Kiều Kiều, tay chọc nhẹ vào giữa trán cô.
Bị hai người làm phiền, Bạch Kiều Kiều chẳng còn buồn ngủ nổi, dứt khoát ngồi dậy, quyết định nói thẳng.
Bạch Kiều Kiều nhìn mẫu thân rồi thản nhiên nói: “Không muốn gặp thì thôi chứ sao nữa!”
Rồi cô quay sang nhìn Bạch Thừa tướng.
Thiếu nữ cúi đầu xuống, tay xoắn lấy vạt áo, có phần bất an: “Phụ thân, con không muốn gả cho Kính Vương nữa, con muốn từ hôn!”
“Cái gì?” Thừa tướng phu nhân kinh ngạc há hốc miệng, lập tức đưa tay sờ trán Bạch Kiều Kiều: “Kiều Kiều, con sốt đến hồ đồ rồi à?”
Không chỉ có phu nhân kinh ngạc, ngay cả Bạch Thừa tướng cũng sững sờ, hoàn toàn không ngờ nữ nhi lại đột ngột đưa ra yêu cầu như vậy.
Bạch Kiều Kiều dở khóc dở cười, sao mỗi lần cô nói không thích Kính Vương, ai nấy cũng đều tỏ ra không tin là sao?
Cái hình tượng yêu đương bất chấp của nguyên chủ này rốt cuộc cắm rễ sâu đến nhường nào vậy.
“Mẫu thân, con không sốt thật mà, con nghiêm túc đó!”
“Phụ thân, con thật sự không còn thích Kính Vương nữa đâu, người làm ơn giúp con hủy hôn đi, con cầu xin người đó!!”
Bạch Kiều Kiều làm nũng, níu lấy tay Bạch Thừa tướng lắc qua lắc lại, hôn sự của cô là do Hoàng thượng ban, muốn từ hôn không phải chuyện dễ, giờ chỉ còn ông bố rẻ tiền này là có thể giúp cô thôi.
Bạch Thừa tướng trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Kiều Kiều, con thật sự suy nghĩ kỹ chưa? Không phải chỉ vì đang giận Kính Vương nên mới nói vậy đấy chứ?”
“Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi xin thề, con rất nghiêm túc, nghiêm túc hơn vàng thật luôn, con tuyệt đối không muốn lấy Kính Vương!”
Hai phu thê nhìn ánh mắt kiên quyết của nữ nhi rồi liếc nhìn nhau, trong lòng đã hiểu nữ nhi thật sự quyết tâm rồi.
Bạch Thừa tướng thở dài, chậm rãi nói: “Kiều Kiều, con phải nghĩ cho kỹ, hủy hôn không phải chuyện nhỏ, có thể ảnh hưởng đến hôn sự sau này của con.”
“Vâng vâng, nữ nhi biết mà!!” Bạch Kiều Kiều nghiêm túc đáp.
Dù gì cô cũng chẳng quan tâm đến chuyện lấy chồng, phủ Thừa tướng giàu như vậy, cho dù không gả được, sống cả đời cũng chẳng lo đói mặc.
Đây là sự tự tin của người có tiền!
“Phu quân, ông giúp Kiều Kiều hủy hôn đi, nữ nhi bảo bối của ta xứng đáng được gặp người tốt hơn!” Thừa tướng phu nhân không quên đỡ lời cho cô.
Thật ra, Thừa tướng phu nhân sớm đã không hài lòng với thái độ lạnh nhạt của Kính Vương đối với Kiều Kiều, có người làm mẫu thân nào chịu được khi nữ nhi bảo bối của mình bị người ta ghét bỏ chứ?
Cuối cùng Bạch Thừa tướng đành gật đầu: “Được, phụ thân sẽ nghĩ cách giúp con!”
Thiếu nữ lập tức ngẩng đầu, hai mắt long lanh sáng rực, cô vui mừng reo lên: “Phụ thân, mẫu thân, hai người đúng là tuyệt vời nhất, chụt chụt!”
“Chỉ cần Kiều Kiều chịu tỉnh táo như hôm nay là được, Kính Vương có tốt đến đâu nhưng nếu trong lòng người ta không có con thì cũng không phải lương duyên, giờ con chịu buông bỏ, mẫu thân mừng thay con đấy!”
Thừa tướng phu nhân dịu dàng xoa đầu nữ nhi.
Bạch Thừa tướng đồng ý giúp cô hủy hôn với Cố Bắc Thần khiến trong lòng Bạch Kiều Kiều nhẹ nhõm hẳn, như trút được gánh nặng lớn.
Tốt quá, đã giải quyết xong phiền phức lớn nhất, cô vui đến mức sắp bay lên được!
Ngay lúc Bạch Kiều Kiều đang vui vẻ, thì cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.
Người tới là quản gia của phủ Thừa tướng, quản gia là người làm lâu năm trong phủ, vốn là người trầm ổn, già dặn, nhưng lúc này lại có vẻ hơi hoảng hốt.
Bạch Thừa tướng hỏi: “Có chuyện gì mà ngươi cuống cuồng như vậy?”
“Lão gia, người của Bùi phủ đến. Bọn họ mang theo mấy xe quà, nói là biếu đại tiểu thư, vừa đặt quà xong liền rời đi. Chỉ để lại một câu, nói mấy ngày nữa, Bùi đại nhân sẽ đích thân đến tạ ơn!’”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

