Với tính cách hiện tại của Mạnh Thanh Từ, nếu để hắn phát hiện ra mục đích của nàng, chắc chắn hắn sẽ không để nàng toại nguyện.
Giống như bây giờ, Mạnh Thanh Từ đang âm thầm buộc nàng phải đưa ra lựa chọn.
"Để sau hẵng nói." Yến Kiều xoay chuyển suy nghĩ rất nhanh, chống cằm nhăn mày ra vẻ phiền não: “Thật sự quá nhàm chán, nói không chừng vài hôm nữa ta lại muốn đi thì sao?"
"Vả lại, không phải con bị thương sao?" Yến Kiều cong môi cười với hắn: “Nên nghỉ ngơi cho tốt mới đúng."
Sao Yến Kiều có thể đồng ý để Mạnh Thanh Từ hành động một mình. Chuyện của Tần An và Lý trưởng lão trước đó đã khiến nàng cảnh giác.
Mạnh Thanh Từ bị Yến Kiều từ chối nhưng biểu cảm không thay đổi, vẫn rất hòa nhã đáp lời.
Nhắc đến vết thương của Mạnh Thanh Từ, trong lòng Yến Kiều cảm thấy kỳ lạ. Với thực lực của đám người Càn Đan Tông mà có thể khiến Mạnh Thanh Từ bị thương sao?
Nếu là vết thương nhỏ thì không nói, nhưng có thể khiến hắn hành động bất tiện thì đã ở mức độ khác rồi.
"Con bị thương thế nào?" Yến Kiều hỏi hắn.
Nhắc đến chuyện này, lông mày của Mạnh Thanh Từ lập tức nhíu lại, môi mím chặt một lát rồi vẫn mở miệng nói: "Là ma khí."
"Ma khí?"
Mạnh Thanh Từ im lặng, vẻ mặt nặng nề: "Lúc ta không kịp phòng bị, không biết từ đâu xộc ra một luồng ma khí, chính khi đó ta đã bị thương nhẹ."
Yến Kiều trầm tư.
Nàng nhớ rõ đúng là có tồn tại ma khí, nhất là về sau trong cốt truyện, linh khí cạn kiệt khiến ma khí không thể bị ngăn chặn, ma tu cũng nhân cơ hội phá vỡ phong ấn.
Nhưng Yến Kiều nhớ rõ lẽ ra bây giờ chưa đến lúc ma khí xuất hiện.
Thấy Yến Kiều không nói gì, Mạnh Thanh Từ nhẹ giọng hơn một chút: “Sư tôn.”
Yến Kiều quay đầu nhìn sang.
“Vết thương ở sau lưng.” Mạnh Thanh Từ khẽ chớp mi, vẻ mặt vô cùng vô hại: “Sư tôn có thể giúp ta thay thuốc không?”
Trước khi bị bệnh, Yến Kiều rất thích học đủ thứ linh tinh.
Nàng từng tham gia lớp học cộng đồng về cách sơ cứu cơ bản, cũng thường xuyên giúp đỡ phòng khám nhỏ gần nhà, các ông bà ở đó đều khen nàng ngoan ngoãn và có tay nghề tốt.
Thế nhưng đây là lần đầu tiên nàng được người khác nhờ trực tiếp băng bó cho mình.
Vì điểm hảo cảm, Yến Kiều tất nhiên sẵn lòng đáp ứng yêu cầu của Mạnh Thanh Từ.
Mạnh Thanh Từ ngày ngày luyện kiếm, giữ vóc dáng rất tốt, vai rộng eo hẹp, dù đang thả lỏng vẫn có thể thấy cơ bắp ở cánh tay hắn, tiếc là trên người có không ít vết sẹo.
Băng gạc quấn quanh ngực, trên lớp băng trắng nõn vẫn thấm ra vệt máu đỏ tươi.
Nàng nhớ mình đã đặc biệt tìm thuốc trong Tàng Bảo Các, hệ thống cũng từng nói những loại thuốc đó có tác dụng chữa lành rất nhanh.
Đã mấy ngày trôi qua, không lý nào mà vết thương vẫn còn như thế này.
“Thuốc sư tôn cho quá quý giá, ta không dùng.” Mạnh Thanh Từ nhẹ nhàng đáp lời.
Nghe hắn nói, trong lòng Yến Kiều phẫn nộ, lập tức vào nhà lấy ra đống thuốc quý linh tinh mà nguyên chủ để lại: “Có thuốc mà không dùng thì đúng là ngốc.”
“Đến khi không loại thuốc nào còn cứu nổi con nữa thì tự mà trốn đi khóc.”
Nhà nàng trước đây vốn là gia đình khá giả.
Nhưng ung thư dạ dày di căn quá nhanh, thuốc men đã không còn tác dụng gì, lúc đó dù ba mẹ nàng có cố cứu vãn bao nhiêu lần cũng không ích gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
