Nhớ lại chuyện cũ, sống mũi Yến Kiều cay xè, nước mắt mờ đi cả vết thương trước mắt.
“Tách.”
Một giọt nước mắt rơi xuống lưng Mạnh Thanh Từ.
Lạnh buốt, như chính đầu ngón tay nàng, khiến Mạnh Thanh Từ vốn dửng dưng hiếm khi sững người.
Vậy là... nàng đang quan tâm đến hắn sao?
Chỉ trong chớp mắt, ánh mắt Mạnh Thanh Từ lại trở nên lạnh lẽo như thường.
Sau khi Mạnh Thanh Từ rời đi, Yến Kiều vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc vừa rồi, đôi mắt đào hoa ửng đỏ, gối đầu lên cánh tay, trông vô cùng ủ rũ.
[Sao lại khóc rồi?] Hệ thống có chút luống cuống, dường như nó chưa từng thấy một cô gái nào khóc, càng không biết nên an ủi thế nào: [Nhiệm vụ khó quá à?]
Yến Kiều không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa.
Khi hệ thống đang ngày càng sốt ruột, Yến Kiều bất ngờ ngồi thẳng dậy.
Giọng nàng vẫn còn mang theo âm mũi: “Ta muốn nhanh chóng trở về nhà, vậy thì phải mạnh lên càng sớm càng tốt.”
Nàng chợt rất nhớ ba mẹ, không rõ vì lý do gì, chỉ đơn giản là một cơn thôi thúc mãnh liệt muốn gặp họ.
Nàng không biết ba mẹ đã phát hiện nàng mất tích chưa, có đang lo lắng cho nàng không.
Nhưng ở nơi này, Yến Kiều không thể khống chế được Mạnh Thanh Từ, tất nhiên cũng không cách nào điều khiển hai người còn lại, muốn phá vỡ cục diện thì chỉ có thể chủ động ra tay.
Đã không thể tránh né hoàn toàn cốt truyện gốc thì chỉ còn cách đủ mạnh mới có thể giành lấy tiếng nói.
“Điểm hảo cảm của Mạnh Thanh Từ hiện tại là bao nhiêu?”
[Hiện tại điểm hảo cảm là -26, vừa rồi tăng hơn ba mươi điểm, rất tốt đó ký chủ.] Hệ thống cố ý hạ giọng nhẹ nhàng, khích lệ Yến Kiều.
Yến Kiều lắc đầu, trong mắt nàng vô cùng tỉnh táo: “Quá chậm, theo tốc độ này e rằng đến cuối cùng ta còn chưa đạt nổi 50% tu vi của nguyên chủ thì đã chết rồi.”
Hơn nữa điểm hảo cảm này có phải thật sự là điểm hảo cảm hay không còn chưa chắc chắn. Vì để trở về, giờ nàng phải chủ động tấn công.
[Kích hoạt mục tiêu công lược thứ hai cho ký chủ: Nhị đồ đệ của nguyên chủ, Giang Dư An đã được mở khóa, ký chủ có thể hỏi điểm hảo cảm bất cứ lúc nào.]
Trong cốt truyện gốc, Giang Dư An xuất hiện rất ít, nhưng lại là người mà nguyên chủ tin tưởng nhất.
So với Mạnh Thanh Từ xuất thân từ đại môn phái, thân thế của Giang Dư An lại khá bình thường.
Mẹ hắn mất vì khó sinh, cha hắn bị sói cắn chết khi hắn mới vài tuổi, thi thể không còn, người trong thôn xem hắn là sao chổi, bạn bè cùng tuổi thì lấy việc bắt nạt hắn làm trò vui.
Mỗi lần về nhà, cả người Giang Dư An luôn bị ướt sũng, quần áo thường xuyên bị người ta cố ý xé rách, hắn câm nín không nói, chỉ lặng lẽ thắp đèn vá lại từng đường kim mũi chỉ.
Hắn nghèo rớt mồng tơi, không chỉ quần áo không đủ ấm mà chút thức ăn khó khăn lắm mới có được cũng thường bị đám trẻ con cướp mất.
Chính lúc ấy, nguyên chủ xuất hiện, cho hắn quần áo, cho hắn thức ăn, thậm chí khi đám trẻ con bắt nạt Giang Dư An, nguyên chủ còn đứng bên hắn.
Nguyên chủ còn tặng Giang Dư An một thanh kiếm gỗ, đích thân dạy hắn chiêu thức, nhân cơ hội đó rót vào đầu hắn một ý niệm: Đều là con người, tại sao chỉ có mình hắn phải chịu khổ?
Giang Dư An còn nhỏ, ngoài cha mình ra, hắn chưa từng cảm nhận được ấm áp như thế, nên hắn tin lời nguyên chủ nói là thật, rằng lần sau gặp chuyện tương tự thì có thể dùng thanh kiếm gỗ trong tay để phản kháng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
