Giống như dã thú đối mặt với con mồi, nhìn nàng lúng túng, để nàng tự phơi bày điểm yếu rồi sau đó cắn một phát không buông.
Chiếc bánh đậu xanh đã ăn đến nửa, ăn tiếp thì không tiện, bỏ xuống cũng dở.
Yến Kiều thầm rủa Mạnh Thanh Từ quá gian xảo.
Dưới áp lực từ sát ý gần như thành thực thể của Mạnh Thanh Từ, Yến Kiều nghĩ ra đối sách chỉ trong một khoảnh khắc.
"Vậy sao?" Yến Kiều nở nụ cười như thể không biết Mạnh Thanh Từ đang nghĩ gì, nhìn thẳng vào hắn: “Ta muốn đổi khẩu vị, có vấn đề gì sao?"
"Thanh Từ không dám." Mạnh Thanh Từ nói thế nhưng tay kia đã nắm chặt chuôi kiếm, chuẩn bị rút ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, ngón tay hắn thả lỏng, đứng yên bất động.
Ánh mắt hắn lướt qua chiếc bánh đậu xanh áp sát bên môi, rồi dừng lại ở đôi mắt lấp lánh niềm vui nghịch ngợm đối diện, ánh nhìn lưu chuyển, tựa ngân hà cũng tựa ánh sáng rực rỡ.
Yến Kiều đã từng thấy vẻ giả tạo đầy ác ý và sự lạnh lùng xa cách của Mạnh Thanh Từ, giờ phút này hắn lại ngạc nhiên đến mức trợn to mắt, đồng tử màu hổ phách dưới ánh sáng trở nên vô hại.
Đó là phản ứng chân thật không thể giả vờ.
Dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Nếm thử không?" Yến Kiều mời hắn.
Sau một thoáng kinh ngạc, Mạnh Thanh Từ bật cười.
Không giống với nụ cười lễ phép thường ngày, lông mày và khóe mắt đều giãn ra, ánh lên nét tươi cười, như đóa tuyết liên lam nhạt nở rộ giữa băng tuyết, run rẩy cành lá, khiến người leo núi muốn hái mang về.
Hắn ngoan ngoãn há miệng, cắn một miếng nhỏ, môi lướt nhẹ qua đầu ngón tay, hơi lạnh, như bị thỏ giận cào một cái, không đau, nhưng rất thú vị.
Ánh mắt của Mạnh Thanh Từ nhìn gương mặt nghiêng thản nhiên không nhận ra gì của Yến Kiều, trong khoảnh khắc đó, hắn đổi ý.
Sư tôn của hắn thú vị như vậy, giết ngay thì đúng là đáng tiếc.
Chuyện bánh đậu xanh không gây ra nguy hiểm gì, Yến Kiều còn chưa kịp thở phào thì Mạnh Thanh Từ lại mở miệng.
"Ta nghe nói sư tôn không đi núi Hoang Điều nữa?"
Yến Kiều đang mải nghĩ về bánh, khẽ ừ một tiếng: "Không muốn đi, để sau rồi tính."
"Tại sao?"
Mạnh Thanh Từ không định buông tha cho nàng.
Yến Kiều hơi nhíu mày, không hài lòng với hành vi truy vấn không ngừng của Mạnh Thanh Từ, tùy tiện nói: "Ta không có hứng thú với núi Hoang Điều."
Nói thật thì so với núi Hoang Điều, vẫn còn nhiều nơi trong rừng sâu có linh thú nhiều hơn, bảo vật ẩn giấu cũng phong phú hơn.
Thứ khiến nguyên chủ đến núi Hoang Điều vốn không phải vì bảo vật. Pháp bảo mà nguyên chủ thu được đã quá nhiều, hoàn toàn không để vào mắt, chỉ lấy đó làm cớ để khuấy đảo giới tu tiên.
Yến Kiều không muốn chết sớm, dĩ nhiên sẽ từ bỏ hành động đó.
Nàng nhớ trong cốt truyện, Mạnh Thanh Từ chưa từng ra ngoài thường xuyên như vậy, việc quấy nhiễu Càn Đan Tông trong truyện cũng là do nguyên chủ sai khiến, hắn không chủ động đi.
Mạnh Thanh Từ đang giấu nàng chuyện gì đó.
Mà việc này, dù có liên quan đến nàng hay không thì cũng đều sẽ ảnh hưởng đến nàng.
Yến Kiều lập tức hiểu ý nhắc nhở của hệ thống về đồ đệ.
Cho dù bản thân nàng không muốn tham gia vào ván cờ, không đi theo cốt truyện gốc thì cũng không có nghĩa là các đồ đệ dưới tay nàng sẽ an phận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
