Tuy nàng không dám chắc ba vị đồ đệ có động lòng hay không, nhưng nàng không phải người tiêu cực, sẽ cố gắng hết sức tìm kiếm phương pháp.
Nàng kiểm tra lại điểm hảo cảm, sau khi trở về vào tối qua, hệ thống nói chỉ số hảo cảm của Mạnh Thanh Từ lại tăng, hiện đang là -60, điểm số có thể sử dụng là hai điểm, theo tốc độ hiện tại thì Yến Kiều cảm thấy Mạnh Thanh Từ vẫn còn chút hy vọng.
Ít nhất là khi hắn chưa ghét nàng, Yến Kiều cho rằng vẫn còn khả năng.
Sau khi suy nghĩ kỹ trong đầu, Yến Kiều chợt nhớ ra một chuyện.
Sao bánh ngọt của nàng còn chưa được mang tới?
Ý nghĩ vừa dứt thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa, Yến Kiều vui mừng cho người vào.
Nhưng khi thấy rõ người đến, nụ cười trên mặt nàng lập tức cứng lại.
Ánh mắt Mạnh Thanh Từ ôn hòa, mang theo nụ cười nhè nhẹ, tay đang cầm khay bánh đậu xanh mà nàng đã sai người mang đến.
Hắn như thể không nhìn thấy vẻ thất thố của Yến Kiều, ung dung ngồi xuống một chỗ khác quanh bàn tròn.
Khay bánh đậu xanh được nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn, phát ra tiếng “cạch” trong trẻo.
Ngón tay của Mạnh Thanh Từ rất đẹp, thon dài như trúc, các đốt rõ ràng, khi gõ nhẹ lên mặt bàn, khớp xương nổi bật giống như dãy núi gồ ghề.
“Ta vừa tình cờ gặp một đệ tử tạp vụ, hắn nói đây là điểm tâm của sư tôn, ta nghĩ tiện đường nên mang đến giúp hắn.” Mạnh Thanh Từ nhìn Yến Kiều, quan sát phản ứng của nàng, trong lòng thỏa mãn với trò đùa tàn nhẫn: “Sư tôn đây là không hoan nghênh Thanh Từ sao?”
“Không có.” Yến Kiều đối phó qua loa, cố ý phớt lờ khay bánh đậu xanh trên bàn, chủ động chuyển đề tài: “Thanh Từ đến tìm ta có việc gì sao?”
Mạnh Thanh Từ lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ, đặt trước mặt Yến Kiều: “Đây là sổ chi tiêu linh thạch của Linh Trác Tông trong tháng trước, sau khi tổng hợp xong liền mang cho sư tôn xem qua.”
Sổ tài chính à...
Yến Kiều lấy lại bình tĩnh, tùy tiện lật xem một chút.
Nội dung chi tiêu nàng không mấy hứng thú, cũng không hiểu rõ lắm, cho đến khi nhìn thấy khoản thu nhập cuối cùng, Yến Kiều hơi sửng sốt, không để lộ cảm xúc mà xem lại lần nữa.
Con số mấy triệu khiến nàng có cảm giác không thật.
Mạnh Thanh Từ thu hồi sổ ghi chép, ánh mắt lại một lần nữa dừng trên khay bánh đậu xanh bị cố tình lạnh nhạt kia.
Khóe miệng hắn khẽ cong: “Ta nhớ là sư tôn đã ích cốc rồi, hôm nay sao lại đột nhiên muốn ăn?”
Yến Kiều thót tim, nàng nghe ra vẻ hưng phấn trong giọng nói của đối phương, giống hệt trạng thái hôm đó khi hắn giết Tần An.
“Hôm nay ta muốn ăn, Thanh Từ có dị nghị?” Yến Kiều liếc mắt nhìn hắn, rất tự nhiên cầm lấy miếng bánh đậu xanh.
Sau khi ích cốc vẫn có thể ăn một chút, cũng không ảnh hưởng gì.
“Không có.” Mạnh Thanh Từ cụp mắt, chăm chú nhìn bàn tay nàng đang nhón lấy bánh điểm tâm, ngón tay trắng như hành tây, da như ngọc, đầu ngón tay hơi lún vào mặt bánh đậu xanh, dính chút bột nhẹ, là một bàn tay vô cùng đẹp mắt.
Nếu có thể chảy máu, nhỏ tí tách từ đầu ngón tay xuống thì sẽ càng đẹp mắt hơn.
Ánh mắt của Mạnh Thanh Từ hơi híp lại, xoa nhẹ chuôi kiếm đeo bên hông.
"Nhưng ta nhớ sư tôn chưa từng thích ăn đồ ngọt."
Lời vừa dứt, bầu không khí hơi khựng lại.
Yến Kiều lập tức hiểu ra... Mạnh Thanh Từ đang trêu chọc nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
