Nha Nha đang nhìn chằm chằm lồng màn thầu trắng mập mạp kia, trong lòng tính xem lát nữa có thể lén lút di chuyển sang đó nhặt được mấy cái hay không, thì đột nhiên nghe một giọng nói oang oang truyền đến từ bên cạnh: “Ôi trời đất ơi, con bé nhà ai thế này? Tại sao lại trốn ở đây vậy?”
Cô bé giật mình co vai lại, quay đầu thì nhìn thấy một a di đeo tạp dề vải xanh đứng cạnh quầy hàng phía sau. Gương mặt tròn trịa, hàng lông mày cong cong đầy ý cười, đang ra sức vẫy tay với cô bé.
Quầy hàng của a di dựng một bếp lò bằng sắt tây, lửa trong lò cháy hừng hực, bên cạnh bày những chiếc bánh đường chiên vàng ruộm, hơi nóng cuốn theo mùi ngọt phả về phía Nha Nha.
Nha Nha siết chặt vạt áo, lùi về sau nửa bước, đôi mắt tròn xoe mở lớn nhìn a di, thân thể nhỏ bé căng cứng.
Đây vẫn là lần đầu tiên có người chủ động bắt chuyện với cô bé.
A di thấy dáng vẻ cảnh giác ấy của cô bé thì lập tức bật cười, giọng nói cũng mềm mỏng hơn vài phần: “Đứa nhỏ đừng sợ, dì không phải người xấu đâu. Con nhìn cái áo bông nhỏ này của con đi, mỏng như tờ giấy, còn rách một lỗ nữa. Trời lạnh như thế này mà bị đông cứng thì biết làm sao đây? Mau lại đây, tới cạnh lò của dì sưởi ấm chút đi, hơ tay thôi, dì không lấy tiền của con đâu!”
Nói xong lại vẫy tay với cô bé, còn kéo chiếc ghế đẩu nhỏ bên lò sang một bên, chừa ra một chỗ trống: “Nhìn khuôn mặt nhỏ của con bị lạnh đến mức đỏ cả lên rồi kìa, mau lại đây sưởi đi. Dì còn có cháo bắp mới nấu nữa, uống một chén cho ấm người!”
Thì ra nơi này gọi là chợ sớm Đông Bắc à. Nhưng nơi này cũng không lạnh bằng trong thôn, chỉ là gió thổi mạnh hơn một chút thôi.
Cô bé hơi ngượng ngùng nhét phần rơm lộ ra từ lỗ rách trên áo trở lại, ngẩng đầu nhìn dì một cái, dáng vẻ rụt rè, đôi môi nhỏ mím chặt.
Dì thấy cô bé không nói chuyện cũng không tức giận, chỉ cười rồi mở nắp nồi sắt nhỏ trên bếp rộng hơn một chút, lấy ra một cái chén nhựa trong suốt. Trong mắt Nha Nha, cái chén ấy sáng bóng lấp lánh, nhẹ tênh, hoàn toàn khác với chén gỗ nặng nề và chén sứ thô trong thôn.
Dì múc một muỗng lớn cháo bắp đặc sệt đổ vào chén, trong cháo còn trộn thêm đường trắng mềm, hơi nóng ngọt ngào bốc lên nghi ngút. Sợ đứa nhỏ bị bỏng, dì đặt chén xuống cạnh ghế đẩu nhỏ, lại đưa cho cô bé một chiếc muỗng nhựa trong suốt, nhét vào tay cô bé: “Nào, uống lúc còn nóng đi.”
Nha Nha cầm chiếc muỗng nhẹ tênh, ngón tay cũng không dám dùng sức quá mạnh, sợ làm hỏng nó.
Cô bé cúi đầu nhìn chén cháo vàng óng bên cạnh, từng hạt vàng mềm mềm dẻo dẻo, là món ăn cô bé chưa từng thấy qua. Trong lòng không ngừng lẩm bẩm: Cái chén đẹp như thế này, chén cháo quý giá như thế này thật sự cho cô bé sao? Không cần bạc à?
Do dự một lúc lâu, cô bé mới nhỏ giọng mở miệng: “A di ơi, con… Con không có bạc…”
Dì đang cúi đầu chiên bánh đường, mơ hồ nghe thấy lời cô bé nói, xua tay bật cười: “Ôi chao, con bé này nói gì thế, cần tiền gì chứ, dì cho con đấy! Chỉ là một chén cháo thôi mà, mau uống đi, để nguội là đặc lại bây giờ!” Nói rồi còn di chuyển sang phía cô bé một chút, giúp cô bé chắn cơn gió lạnh thổi tới.
Nha Nha cẩn thận nâng chén lên, dùng thìa múc một ngụm nhỏ. Mùi thơm dẻo ngọt ngào hòa cùng hơi nóng ấm áp tan ra trong miệng, trôi dọc xuống cổ họng, cái bụng lập tức trở nên dễ chịu.
Lúc này cô bé không còn nhếch nhác giống như ban ngày nữa. Trước khi ngủ, Liễu nãi nãi còn đặc biệt dùng nước lau tay nhỏ và khuôn mặt cho cô bé, lại vuốt lại tóc cho cô bé. Tuy rằng mặc áo bông rách mỏng, nhưng vẫn sạch sẽ và gọn gàng.
Chẳng bao lâu sau, chợ sớm càng náo nhiệt hơn. Người gánh hàng đi mua đồ qua lại không ngừng, tiếng bước chân, tiếng rao hàng, tiếng ồn ào huyên náo tràn đầy sức sống.
Trước quầy hàng của dì cũng tụ tập không ít khách. Dì vừa nhanh nhẹn chiên bánh đường, bỏ vào túi, vừa lớn giọng chào hàng: “Bánh đường mới chiên đây, nóng hổi đây! Cháo bắp mới nấu, ngọt dẻo thơm ngon đây!”
Nha Nha ngồi trên ghế đẩu nhỏ, ngoan ngoãn yên tĩnh, đôi mắt không chớp nhìn động tác bận rộn của dì. Cô bé nhìn dì lấy túi giấy, đưa túi, nhưng những người đối diện lại không có ai đưa đồng tiền nào cả. Mỗi người đều dùng cái hộp vuông sáng bóng mà cô bé từng thấy trước đó, quét quét trước quầy hàng của dì rồi rời đi.
Giống như một nghi thức kỳ quái nào đó.
Nha Nha nhìn quen rồi thì lặng lẽ đưa tay ra, mở từng chiếc túi giấy đã gấp sẵn, đưa tới bên tay dì, để dì không phải liên tục cúi người mở túi nữa.
Lần đầu tiên dì chạm vào bàn tay nhỏ của cô bé còn hơi sửng sốt, sau đó khóe miệng cong lên càng rõ hơn, tranh thủ giơ tay xoa xoa đầu nhỏ của cô bé.
Có người trông thấy Nha Nha ngồi cạnh bếp lò thì thuận miệng hỏi: “Chị gái, cô bé này là con nhà chị à? Thật hiểu chuyện đấy, nhỏ thế mà đã biết dậy sớm giúp chị rồi!”
Dì làm việc không ngừng, cười đáp: “Đâu có đâu, tôi còn mong có được cái áo bông nhỏ như thế này ấy chứ. Thằng nhóc nhà tôi nghịch lắm. Đây là đứa nhỏ tôi nhìn thấy bên đường, có một mình, gọi nó qua sưởi ấm thôi, đáng thương lắm.”
Nha Nha ngồi cạnh bếp lò gần nửa canh giờ, người thì đã trở nên ấm áp, nhưng trong lòng lại sốt ruột vô cùng. Bàn tay nhỏ thỉnh thoảng lại sờ sờ túi thơm trong ngực áo, sợ nó đột nhiên nóng lên, giống như lần nhặt được giò heo trước đó, bất ngờ đưa cô bé trở về.
Cô bé vẫn chưa tìm được đồ ăn có thể mang đi. Cháo của dì rất ấm áp, nhưng không thể nhét vào túi được, chỉ có thể vào hết trong bụng của cô bé. Đã rất lâu rồi cô bé chưa từng ăn no như vậy.
Cô bé càng sợ nếu mình đột nhiên biến mất giữa không trung, bị dì và mọi người xem thành yêu quái thì biết làm sao đây.
Cô bé không hề biết rằng thật ra mỗi lần tới nơi này, túi thơm đều giúp cô bé hợp lý hóa mọi chuyện. Trong mắt người khác, cô bé không phải xuất hiện đột ngột, mà là đi ra từ con ngõ bên cạnh. Lúc rời đi cũng là lặng lẽ đi trở về.
Cô bé nắm cái chén nhựa trong suốt đã trống không, giữa hàng lông mày và ánh mắt đều là vẻ rối rắm. Thân thể ngồi ngay ngắn thẳng tắp, nhưng thỉnh thoảng lại liếc về phía ngã rẽ nơi mình đi tới, lộ ra dáng vẻ muốn đi mà lại không dám đi.
Đúng lúc một đợt khách vừa rời đi, dì nghỉ tay, lau mồ hôi trên trán, quay đầu thì nhìn thấy dáng vẻ này của Nha Nha, bèn giơ tay xoa đầu của cô bé: “Nha đầu, sao thế? Có phải muốn về rồi không?”
Nha Nha suy dinh dưỡng nên gầy gò, nhìn còn nhỏ hơn tuổi thật không ít. Năm tuổi mà trông giống đứa trẻ ba tuổi rưỡi ở nơi này, thân thể nhỏ bé ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, càng khiến người ta thương hơn.
Dì tốt bụng, lại nói thêm một câu: “Con còn nhỏ thế này, chợ sớm đông người, dì không yên để con về một mình. Con còn nhớ số điện thoại của ba mẹ không? Dì gọi điện cho bọn họ, bảo bọn họ tới đón con.”
Nha Nha chớp chớp mắt, điện thoại là gì?
Cô bé biết “mẹ” nghĩa là “mẫu thân”, vậy “ba” chắc là “phụ thân” rồi. Nhưng cô bé thậm chí còn không nhớ nổi dáng vẻ phụ mẫu của mình trông như thế nào.
Ngẩn người một lúc, Nha Nha vẫn nhỏ giọng mở miệng: “A di ơi, phụ mẫu của con mất rồi, con sống cùng Liễu nãi nãi trong thôn. Sức khỏe của nãi nãi không tốt…”
Dì vừa nghe lời này, hận không thể tự tát mình một cái, đúng là nhắc trúng chuyện đau lòng mà!
Hèn gì đứa nhỏ này ăn mặc rách rưới như vậy, tuổi còn nhỏ đã phải chạy ra ngoài một mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

