Đợi hai mươi mốt người trong thôn đều có mặt đông đủ, Trưởng thôn bưng chén nước trứng kho kia, đứng trên gò đất nhỏ, ho khẽ một tiếng: “Mọi người cố chống đỡ chút đi, hôm nay lão già này may mắn tìm được chút đồ ăn có vị mặn, nghiền thành một chén nước muối, mỗi người uống một ngụm, nếm chút vị mặn, bồi bổ chút sức lực.”
Lời vừa dứt, đám đông im lặng trong chốc lát, ngay sau đó đoi mắt của mọi người lóe lên chút tia sáng, nhưng cũng chỉ yếu ớt ngẩng đầu lên một chút.
Trưởng thôn lại chỉ vào chén nước đường ngâm quả đỏ bên cạnh: “Bên này còn có chút nước ngọt, uống xong nước muối thì uống một ngụm, giải bớt vị chát, bồi bổ một chút.”
Chút đồ này nếu không pha nước, chia theo đầu người thì nhét kẽ răng cũng không đủ. Không bằng hòa vào nước để ai cũng được nếm chút mùi vị, ít nhiều cũng có thể vực dậy tinh thần.
Trưởng thôn bưng chén, bắt đầu đút nước cho mọi người bắt đầu từ Tiểu Xuyên Tử nhỏ tuổi nhất.
Miệng chén sứ thô lướt qua từng đôi môi khô nứt, mỗi người chỉ uống một ngụm nhỏ rồi lập tức tránh miệng đi, sợ rằng mình uống nhiều thì người phía sau sẽ không còn phần.
Người uống được nước muối, yết hầu khẽ chuyển động, vẻ đục ngầu trong mắt cũng tan đi một chút, trên môi vậy mà chậm rãi hiện lên chút màu máu. Chút vị mặn kia trôi xuống cổ họng, cảm giác mềm nhũn vô lực trên người thật sự biến mất một chút.
Một chén nước muối đi hết một vòng mà vẫn còn lại một nửa, Trưởng thôn lại bưng chén nước đường, lần lượt cho mọi người uống một ngụm. Tiểu Đậu Tử chép chép miệng, vị ngọt lan ra trong miệng khiến cậu bé vui vẻ híp mắt lại.
Trên mặt mọi người rốt cuộc cũng có thêm chút sức sống, không còn dáng vẻ âm u chờ chết giống như lúc trước nữa.
Lúc này Trưởng thôn mới gọi Triệu thợ săn đang đứng cuối cùng: “Triệu Hổ.”
Triệu Hổ đang ngồi xổm phía sau, suy tính xem lát nữa có nên lại vào núi một chuyến hay không. Nghe tiếng gọi, hắn chậm rãi đi tới trước mặt Trưởng thôn.
Trưởng thôn nhét miếng lòng đỏ trứng kho nhỏ kia cùng quả táo gai cuối cùng còn lại trên que vào tay hắn, trầm giọng nói: “Chỉ có chút đồ này thôi, ngươi cầm lấy mà lót dạ. Ngươi là thanh niên trai tráng duy nhất trong thôn, ăn vào xem có thể lên núi thêm lần nữa không. Tìm ít rau dại, nấm dại gì đó, tìm được chút nào hay chút ấy, mọi người đều trông cậy vào ngươi.”
Triệu Hổ nắm chút đồ ăn kia, hốc mắt lập tức đỏ lên. Hắn gầy đến mức gò má nhô cao, dùng sức gật đầu, khàn giọng đáp: “Thúc yên tâm đi, lát nữa con sẽ lên núi ngay. Chờ hồi phục sức lực, con nhất định sẽ tìm được đồ ăn mang về!”
Trưởng thôn vỗ vỗ cánh tay của hắn, không nói thêm gì nữa.
Nha Nha và Liễu nãi nãi đứng phía sau đám người.
Cô bé sờ sờ túi thơm trước ngực, vẫn là Trưởng thôn thông minh, một quả trứng nhỏ mà có thể pha thành cả một chén nước lớn, ai cũng được uống.
Cô bé nhìn ánh mắt đã có tia sáng của các thôn dân, lại nhìn Tiểu Đậu Tử bị rách da ở trên đầu gối nhưng vì uống được nước ngọt mà cười toe toét, còn có gương mặt vẫn tái nhợt của Liễu nãi nãi ở bên cạnh, trong lòng suy nghĩ xoay đi xoay lại.
Triệu bá bá đã vào núi rất nhiều lần, rau dại và nấm dại ở vùng núi gần đây đã bị đào sạch từ lâu, còn lại đều là mấy loại lá cây thối không thể đụng vào. Lá cây đỏ đỏ tím tím, mùi hăng đến mức hôi thối, có người đói quá hái vài lá nhai sống, lập tức miệng lưỡi tê dại đắng chát, bụng dạ cuộn lên, nôn mửa tiêu chảy, từ đó không còn ai dám động vào nữa.
Đi sâu thêm vào núi lại càng nguy hiểm. Lần trước Triệu bá bá chính là vì sắp tới khe núi sâu thì kiệt sức ngã xuống, Trưởng thôn phải gọi rất nhiều người đi tìm mới khiêng được Triệu bá bá trở về.
Trong thôn chỉ còn chút nước này, chút rau dại này, chống đỡ không nổi hai ngày, dù sao cô bé cũng phải thử thêm lần nữa.
Cô bé ngoan ngoãn đứng sát bên cạnh Liễu nãi nãi, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay nhăn nheo của bà, cũng không dám để lộ chút sơ hở nào.
Trong căn nhà đất của Liễu nãi nãi, trong nồi đang hâm chút cháo rau dại loãng. Bà múc ra, cùng Nha Nha mỗi người uống nửa chén nhỏ, lại bỏ thêm vào chén của cô bé hai viên tròn đã hâm nóng để lót dạ.
Vốn dĩ thân thể Liễu nãi nãi đã yếu, uống xong cháo loãng thì tựa vào đầu giường đất, đầu gật lên gật xuống, một lát sau đã ngủ thiếp đi.
Nha Nha ngồi bên mép giường đất, nhìn hàng lông mày nhíu chặt cùng gương mặt tái nhợt của bà, lại đợi thêm một lúc mới ghé sát bên tai bà khẽ gọi hai tiếng. Thấy bà ngủ say, cô bé nhẹ tay nhẹ chân bò tới góc giường đất, bàn tay nhỏ nắm chặt túi thơm áp lên ngực, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mẫu thân ơi, Nha Nha đói, nãi nãi cũng đói, mọi người đều đói. Nha Nha muốn lại tới nơi kỳ quái có đồ ăn kia, mang thêm nhiều đồ về…”
Lời vừa dứt, túi thơm trong lòng bàn tay vậy mà thật sự lại nóng lên. Hơi ấm dịu dàng lan từ lòng bàn tay tới cánh tay, đôi mắt của Nha Nha đột nhiên sáng bừng, tim đập thình thịch.
Thì ra không cần tới miếu Sơn Thần, chỉ cần nghĩ tới mẫu thân, nghĩ tới việc tìm đồ ăn, túi thơm sẽ linh nghiệm!
Cô bé vội vàng nhét túi thơm trở lại trong áo, cắn môi kìm nén niềm vui sướng, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Sau cảm giác choáng váng quen thuộc, trên chóp mũi tràn vào mùi thơm thoang thoảng của bột gạo, bột mì, giống như bánh màn thầu trắng vừa mới ra khỏi lồng hấp. Cô bé chậm rãi mở mắt. Lần này lại không phải nơi ban ngày từng tới, trời mới chỉ tờ mờ sáng, bên đường phố dựng từng chiếc lều bốn chân màu đỏ.
Cô bé ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời ở phía chân trời mới chỉ ló dạng. Lúc này trong thôn của cô bé là giờ Dậu, trời chập choạng tối. Còn nơi đây e rằng là cuối giờ Dần, đầu giờ Mão. Thì ra nơi mà túi thơm đưa cô bé tới, thời gian lại hoàn toàn ngược lại!
Một cơn gió thổi qua, Nha Nha rụt cổ. Gió quét lên gương mặt mang lại cảm giác lành lạnh, thổi đến mức chóp mũi của cô bé đỏ ửng. Trên mặt đất còn đọng một lớp sương trắng mờ, giẫm lên phát ra tiếng sột soạt, dính lên đôi giày vải thô nhỏ của cô bé.
Cô bé rụt rè di chuyển sang bên cạnh, trốn sau một bệ đá đặt đầy sọt tre, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn xung quanh.
Người trên con đường này đều mặc áo bông dày cộm, cổ áo bịt kín mít, tay chân bận rộn không ngừng. Có người cúi đầu bày rau trong sọt, còn có những quả vàng óng chất thành từng đống giống như núi nhỏ. Cô bé không gọi tên được, chỉ cảm thấy nhìn thôi cũng thấy ngọt.
Cách đó không xa, những lồng hấp chồng cao rất cao, hơi nóng trắng mờ cuốn theo mùi hương bột mì bốc lên, lững lờ chui vào chiếc mũi nhỏ của Nha Nha.
Ông lão trông lồng hấp cầm chiếc kẹp lớn trong tay, khoảnh khắc mở nắp lồng, hơi trắng “phù” một tiếng bốc lên, nóng đến mức ông phải rụt tay lại. Bên trong là những chiếc màn thầu trắng mềm xốp, béo mập chen chúc nhau. Nha Nha nhìn đến mức yết hầu khẽ chuyển động, bàn tay nhỏ túm lấy vạt áo, vò ra những nếp nhăn ẩm ướt.
Ở quầy hàng bên cạnh, một ông lão khác đang dựng chảo sắt, dầu trong chảo sôi xèo xèo. Những viên bột vừa thả vào lật người một cái thì trở nên vàng ruộm, mùi thơm giòn tan bay tới khiến Nha Nha không nhịn được mà ngưỡng cổ, nhón chân nhìn theo.
Những người bày hàng đều bận rộn không ngừng. Chợ sáng mà, phải chuẩn bị cho thật tốt, thêm một lúc nữa thôi, người đi chợ sáng sẽ lần lượt kéo tới rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

