“Ôi chao, Nha Nha của bá bá, tại sao con lại đi hái cái thứ đâm người này chứ, cây này toàn là gai thôi! Muốn gì thì nói với bá bá một tiếng, bá bá làm cho con! Đôi tay nhỏ này bị đâm thành thế này, đau biết bao nhiêu chứ.”
Nha Nha ngượng ngùng xoắn xoắn đôi tay nhỏ: “Triệu bá bá, Nha Nha nghĩ rằng mình có thể tự bứt xuống được, con muốn mang chút đồ ăn cho a di. Không tìm được rau dương xỉ, rau tề lại không ngon, cái này non hơn… Mọi người đều đang bận, Nha Nha không muốn làm phiền người khác.”
Triệu thợ săn lại cảm thấy sống mũi cay cay, múc chút nước trong thùng rửa qua mấy vết thương nhỏ trên tay của Nha Nha: “Để bá bá hái cho con, lần sau không được như vậy nữa!”
Triệu thợ săn cắt hết phần mầm mọc ra trên hơn chục cây mầm gai trong bụi cây, ngay cả phần thân cũng cắt theo, chỉ chừa lại thân cây, biết đâu còn mọc thêm một đợt nữa.
Quả thật mầm của cây gai này ăn rất giòn non, lá già thì không ngon nữa. Tuy rằng có hơi đâm miệng, nhưng ở đây đã được xem là rau dại ngon nhất rồi, hèn gì Nha Nha muốn hái một chút mang tặng cho người ta.
Trong núi còn có không ít cây lá thối, trông khá giống cây mầm gai, không có nhiều gai, nhưng ngửi rất hôi, ăn vào còn bị tiêu chảy.
Hôm trước hắn còn nghĩ nếu đào không được củ sắn dây thì sẽ hái hết đám cây lá thối kia.
Sau khi cắt hết mầm trên cây gai, bên chân của Triệu Hổ cũng chất được khoảng ba bốn ký.
Hắn bỏ đám mầm gai đó vào chiếc thùng nước đã vơi đi một nửa, gọi Nha Nha cùng quay về, tiện thể đổ thêm nước vào chum nước nhà Liễu nãi nãi.
Liễu nãi nãi và Triệu thợ săn cẩn thận rửa sạch đám mầm gai, rồi lấy rơm mềm buộc chúng thành từng bó nhỏ, sau đó bỏ hết vào chiếc túi vải mà hôm qua Nha Nha mang về, bên trong vẫn còn mùi bánh bao thịt và bánh đường thoang thoảng.
Ướm thử một chút, vẫn còn hơi nặng, lần sau phải nhờ Lý bà tử làm cho Nha Nha một cái sọt tre nhỏ mới được.
Chớp mắt đã đến giờ Dậu, trời dần tối xuống, trong thôn yên ắng không tiếng động.
Liễu nãi nãi chỉnh lại chiếc áo bông đã dày thêm một vòng cho Nha Nha, lại buộc tóc cho cô bé thành hai búi nhỏ, lồng túi vải vào cổ tay của Nha Nha rồi treo hờ hững, xoa xoa đầu nhỏ của cô bé.
Nha Nha sờ chiếc túi đeo nhỏ mới tinh trên người, xách bình giữ nhiệt lên: “Nxi nãi, cháu đi đây.”
Liễu nãi nãi chớp cũng không chớp mắt mà nhìn Nha Nha. Một tay cô bé xách cái thùng màu bạc, một tay treo một túi rau dại, bóng dáng nhỏ khẽ lay động một cái rồi lặng lẽ biến mất trước mặt bà.
Bồ Tát phù hộ, thần tiên phù hộ.
Nha Nha nhất định phải bình an.
…
Mùi hương quen thuộc hòa lẫn bay vào chóp mũi, Nha Nha còn chưa mở mắt, khuôn mặt nhỏ đã nở nụ cười.
Mở mắt nhìn, là con phố quen thuộc, cái lều bốn chân màu đỏ, những người đang bận rộn chuẩn bị, còn có bánh bao nóng hổi.
Phương gia gia nói quả thật không sai, cô bé lại đến đây rồi.
Chợ sớm Đông Bắc.
Bên này trời vừa tờ mờ sáng, Tào Tú Liên đã đạp xe ba bánh tới dựng sạp ở chỗ cũ, nhóm lò nấu cháo bắp.
Bà mặc áo bông dày, lúc rảnh tay lật bánh đường lại nhìn về phía bệ đá, nhớ tới cô bé hôm qua.
Bà sợ cô bé tới rồi không tìm thấy mình nên cố ý không đổi chỗ, còn ra sớm hơn một chút để dựng sạp, bởi vì cô bé đã nói hôm nay sẽ tới trả bình giữ nhiệt.
Khoảng một tiếng sau, khi Tào Tú Liên lại theo thói quen ngẩng đầu nhìn về phía bệ đá, bà nhìn thấy bên cạnh đó có một bóng người nhỏ xíu. Vẫn là chiếc áo bông hôm qua, nhưng trông dày dặn hơn một chút, một tay xách bình giữ nhiệt của bà, một tay cầm chiếc túi vải hôm qua bà cho, trên người còn đeo một cái túi vải nhỏ, đang dáo dác nhìn xung quanh.
Tào Tú Liên vội vàng gọi: “Cô bé! Ở đây này! Mau qua đây!”
Nha Nha nghe thấy tiếng gọi, quay đầu thì nhìn thấy Tào Tú Liên, đôi mắt lập tức sáng lên, đôi chân nhỏ chạy lạch bạch về phía này.
“Đứa nhỏ này, chạy chậm thôi, đang qua đường đấy, nhìn xe cộ đi!” Tào Tú Liên nói lớn. Tại sao lần nào đứa nhỏ này cũng liều lĩnh như vậy, cứ thế mà lao thẳng tới.
Khuôn mặt nhỏ của Nha Nha bị gió thổi đỏ bừng, cô bé chạy tới trước mặt Tào Tú Liên còn thở hổn hển, giơ cái thùng lên đưa cho Tào Tú Liên: “A di ơi, trả cái thùng cho a di, Nha Nha rửa sạch rồi!”
Tào Tú Liên đặt cái thùng sang bên cạnh, ngồi xổm xuống ngang tầm cô bé: “Cô bé à, dì nói với con nhé, sau này không được chạy như vậy nữa. Đường lớn xe cộ chạy qua chạy lại, cái thân thể nhỏ xíu của con như thế này, chạy nhanh rồi bị đụng phải thì biết làm sao đây?
Sạp của dì ở ngay đây, không chạy mất đâu, không cần vội, đi chậm mới an toàn, biết chưa?”
Nha Nha chớp chớp đôi mắt to, nghĩ rằng mình làm sai chuyện gì, hai tay nhỏ nắm góc áo, trong lòng thắc mắc. Đường này không phải để người đi sao, tại sao lại gọi là đường lớn? Xe lại là cái gì?
Nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn gật đầu trước: “Nha Nha biết rồi ạ.”
Tào Tú Liên nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, lại nhớ tới hôm qua đứa nhỏ nói ba mẹ đều mất rồi, sống cùng bà nội, mà sức khỏe của bà nội cũng không tốt. Trái tim của bà lập tức mềm nhũn, khẽ thở dài.
Đúng lúc có một chiếc xe tải nhỏ Ngũ Lăng chạy vụt qua trước mặt, bà chỉ vào chiếc xe nói với Nha Nha: “Con nhìn cái xe này xem, chạy nhanh biết bao. Thân thể nhỏ bé của con là bằng thịt, còn chúng nó là vỏ sắt, đụng phải thì đừng nói đau hay không đau, mạng nhỏ của con cũng không còn nữa. Sau này qua đường phải nhìn bên trái trước rồi nhìn bên phải, không có xe mới chậm rãi đi qua, không được chạy nữa đấy!”
Nha Nha nhìn chằm chằm chiếc xe tải nhỏ và xe điện vừa chạy qua, cái đầu nhỏ vừa ghi nhớ con quái vật vỏ sắt vuông vức này gọi là xe, con đường bằng phẳng người đi này gọi là đường lớn, vừa ra sức gật đầu.
Nha Nha vội vàng giấu đôi tay nhỏ ra sau lưng: “Không sao đâu a di ơi, không đau đâu. Triệu bá bá đã rửa tay cho Nha Nha rồi, còn thổi thổi nữa!”
Tào Tú Liên kéo tay của cô bé lại xem kỹ, toàn là dấu vết do gai nhỏ đâm vào. Mở túi vải ra xem, bên trong vậy mà là từng bó mầm gai non được rửa sạch sẽ, buộc ngay ngắn chỉnh tề, bà lập tức hiểu ra mọi chuyện!
Đôi tay của đứa nhỏ này, vậy mà lại vì hái thứ này cho bà nên mới bị đâm thành như vậy!
Mầm gai non này quý vô cùng, mỗi năm chỉ có đầu xuân mới hái được trong một khoảng thời gian ngắn. Trên thân và cành đều mọc đầy gai nhỏ, việc hái và sơ chế cực kỳ tốn công tốn sức, còn rất dễ bị đâm vào tay. Hàng hoang dã thuần tự nhiên bán bốn năm chục tệ một ký vẫn có người tranh nhau mua!
Dùng để chiên trứng hay chấm tương trứng đều là món ngon hiếm có.
Một túi này ít nhất cũng phải ba bốn ký. Bà chỉ cho chút cháo với vài cái bánh bao, màn thầu. Không xứng nhận được món quà quý giá như thế này!
Trong lòng Tào Tú Liên vừa ấm áp vừa chua xót, mũi cũng nghèn nghẹn, nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Nha Nha, nửa ngày không nói nên lời.
“A di ơi, vốn dĩ Nha Nha muốn hái rau dương xỉ cho a di, nhưng tìm không thấy, chỉ có cây mầm gai này mọc chồi thôi. Nha Nha ăn rồi, ăn được đó ạ. Lần sau, lần sau Nha Nha tìm được rau dương xỉ sẽ mang cho a di.”
Nha Nha nhỏ giọng nói, nhưng trong lòng lại cảm thấy buồn bã.
Trước kia mỗi khi lễ Tết, người trong thôn sang nhà người khác đều xách thịt theo, còn cô bé lại chỉ tặng a di mấy chiếc lá cây trong núi này, chắc a di không thích đâu.
Nhưng a di đã cho cô bé nhiều đồ ngon như vậy, đây đã là thứ tốt nhất mà cô bé có thể tìm được rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

