Nha Nha nghe lời Phương gia gia, liên tục gật đầu: “Phương gia gia thật lợi hại, vừa nghe đã nói ra được nhiều như vậy! Nha Nha ở chợ sớm Đông Bắc nhìn thấy có mấy sạp bán rau xanh xanh, nhưng Nha Nha đứng xa quá nên không nhìn rõ.”
Vương Đại Trụ lập tức tiếp lời: “Vậy đơn giản thôi, chúng ta mang mỗi loại rau dại trong thôn qua đbên đó có ai cần không.”
“Đừng vội.” Triệu Hổ xua tay: “Nha Nha còn quá nhỏ, trước tiên vẫn nên dò xét tình hình thì hơn. Một là xem nơi đó có còn thay đổi ngẫu nhiên không, hai là phải quan sát tình huống an toàn bên kia.”
Hắn nhớ tới chuyện ban đầu Nha Nha kể mình rơi xuống bãi rác bên đó rồi bị người ta ghét bỏ, lại nói: “Phải vá cho Nha Nha một bộ quần áo sạch sẽ, ấm áp, rồi dạy con bé chú ý quan sát nhiều hơn. Người bên đó nói chuyện gì thì nghe thử xem, nhớ được bao nhiêu thì nhớ, không nhớ được cũng không sao.”
Lúc này Trưởng thôn lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc: “Còn hai chuyện nữa. Thứ nhất, cố gắng đừng nhặt đồ ở bãi rác đó nữa, lỡ như có thứ gì độc hại thì sao, cũng không thể để Nha Nha tiếp tục làm việc kiếm tiền nữa. Thứ hai, Nha Nha là vận may của thôn chúng ta, không phải cây hái ra tiền, càng không phải chỗ dựa. Cơ duyên của con bé, chúng ta không thể chỉ tay năm ngón, con bé muốn làm gì thì cứ làm theo ý của con bé.”
Ông nhìn mấy người trong sân: ‘Điều chúng ta phải làm không phải dựa vào con bé để kiếm ăn, cũng không phải ngồi chờ con bé nuôi dưỡng, mà là cho Nha Nha một hoàn cảnh tuyệt đối an toàn, có thể tin tưởng, để con bé được tự do làm điều mình muốn.”
“Trưởng thôn nói đúng.” Triệu Hổ đáp lời: “Ta thấy trước tiên nên tập trung người sửa sang lại nhà của Liễu nãi nãi, thông lại khói cho giường sưởi.”
Phương Thiết Sinh cũng liên tục gật đầu: “Một tiểu nha đầu như con bé, một mình tới nơi xa lạ, đi một lần là một canh giờ, ai trong chúng ta cũng không yên tâm.”
Nói xong, ông ấy quay sang Nha Nha, kiên nhẫn dặn dò: “Qua bên đó, nếu muốn hỏi thăm chuyện gì thì tìm mấy a di lớn tuổi, bà lão có gương mặt hiền lành, hay cười ấy, phần lớn những người đó đều tốt bụng. Nếu có ai hỏi cháu từ đâu tới, thì nói là đi cùng nãi nãi, nãi nãi đang chờ gần đây. Chỉ cần thấy ai có gì không ổn thì đừng do dự, lập tức chạy tới chỗ đông người, đợi tới giờ thì mau chóng quay về thôn.”
“Lát nữa ta sẽ bảo Lâm thẩm vá lại quần áo cho Nha Nha, rồi may thêm một cái túi đeo nhỏ sát người. Đeo trên người còn có thể đựng vài món nhẹ.”
Nha Nha đột nhiên kéo kéo góc áo của Trưởng thôn, ngẩng đầu hỏi: “Trưởng thôn gia gia, nhớ đưa cho Nha Nha cái thùng đựng cháo bắp nha, hôm nay Nha Nha đã hứa trả lại cho a di rồi.”
Trưởng thôn vỗ trán, lúc này mới nhớ ra chuyện đó, chỉ là trên mặt lộ vẻ không nỡ. Nồi cháo bắp đặc sệt ấy quý giá vô cùng, chia ra mỗi người cũng chỉ được một chén nhỏ, ông còn định pha thêm nước nấu tiếp để có thể thêm vài chén nữa.
Hiện giờ thời tiết lạnh, đồ ăn còn để được.
Lúc này trong núi thực sự khó tìm thức ăn, chỉ có vài cây mọc lá hôi với mấy loại cây đầy gai, rau tề dại cũng khó kiếm, nhai vừa đắng vừa chát, thứ gì cũng phải chắt chiu mà ăn.
“Cháu chờ chút.” Trưởng thôn vội nói với Nha Nha: “Ta tới nhà Lâm thẩm trước, bảo bà ấy mau may cho cháu cái túi đeo, tiện thể vá lại quần áo cho cháu, rồi mang cái thùng qua đây cho cháu.”
Nói xong, Trưởng thôn lập tức chạy tới nhà Lâm thẩm.
Dặn dò xong, ông lại đi ra đầu thôn lấy cái thùng màu bạc kia.
Khi ôm cái thùng trong tay, Trưởng thôn không nhịn được cảm thán. Thứ này đúng là bảo bối, cháo để bên trong, chỉ cần không mở nắp thì vẫn luôn ấm nóng. Nếu để người ngoài nhìn thấy, ít nhất cũng đáng giá trăm lượng bạc.
Nhưng ông cũng chỉ nghĩ vậy thôi. Trong lòng Trưởng thôn hiểu rất rõ, một khi để người ngoài biết được loại bảo bối này thì bọn họ không giữ nổi. Đạo lý không để lộ tài sản ra ngoài, ở nơi núi sâu này còn quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Khi Trưởng thôn mang theo bình giữ nhiệt đã rửa sạch trở lại, Lâm thẩm vẫn còn đang vá quần áo cho Nha Nha, còn chiếc túi đeo nhỏ đã nằm trên người cô bé rồi.
Bà ấy còn đặc biệt tháo áo bông của mình ra, lấy một ít bông bên trong.
Áo bông của Nha Nha quá mỏng, chỉ có một lớp bông liễu mỏng dính, lỗ thủng còn nhét đầy rơm rạ. Cả thôn Hà Hoa không có ai dư dả, áo bông phải là nhà có chút của cải mới mặc nổi.
Áo bông của Lâm thẩm là độc nhất trong thôn Hà Hoa, do lúc mới thành thân, phu quân của bà ấy lên huyện thành mua cho bà ấy. Đáng tiếc…
Lâm thẩm nhét bông vào áo nhỏ của Nha Nha, rồi cẩn thận vá lại cho cô bé. Tuy rằng không đẹp mắt lắm, nhưng ít nhất cũng ấm áp, chắc chắn và sạch sẽ!
Trưởng thôn còn tiện tay nhét hơn mười đồng tiền đồng vào túi đeo nhỏ của Nha Nha, biết đâu ở nơi đó có thể dùng tới?
…
Hiếm khi được ăn no suốt một ngày, người dân trong thôn ai nấy đều tinh thần phấn chấn.
Ngay cả ruộng đất bỏ hoang cũng có sức mà chăm nom lại.
Sau khi nhóm của Triệu Hổ rời khỏi nhà của Liễu nãi nãi, nhìn tảng đá lớn và lớp đất dày chắn ngang đường núi, trong lòng đều mang theo suy nghĩ riêng.
Nếu không có chuyện của Nha Nha, chỉ cần còn chút sức lực là bọn họ đã tới đây đào bới một chút, cố gắng sớm thông ra bên ngoài, nhưng bây giờ tình hình đã khác rồi.
Cứ chờ xem thêm đã.
Nha Nha đeo túi nhỏ đi tới sườn đất ở cuối thôn. Tối nay cô bé phải đi trả thùng cho a di tốt bụng kia, nên muốn mang theo chút quà cho a di.
Nhưng thôn Hà Hoa quá nghèo, thứ duy nhất Nha Nha nghĩ tới chỉ là đi tìm rau dương xỉ. Đó là món rau ngon nhất trong núi theo cô bé nghĩ, non mềm và trơn mịn, ngon hơn rau tề nhiều.
Rau tề ăn vừa đắng vừa chát, muốn làm nó ngon hơn thì phải bỏ nhiều muối.
Đất trên sườn đồi đã bị đào xới lộn xộn, đến rau tề còn chẳng có mấy cây, càng đừng nói tới rau dương xỉ mà Nha Nha ngày nhớ đêm mong.
Hai ngày nay, người lớn trẻ nhỏ trong thôn hễ còn cử động được là đều lật tung cả sườn đồi lên, hái sạch từ lâu rồi.
Nha Nha mím môi nhỏ, đôi chân ngắn đi từng bước từng bước về phía ven núi, trong lòng vẫn nhớ mãi chuyện phải mang chút đồ ra hồn cho a di tốt bụng kia.
Không tìm thấy rau dương xỉ, còn rau tề thì cô bé thật lòng không thích, vị đắng chát ấy nhai mãi vẫn khó nuốt xuống. Đi một lúc, đôi mắt tinh của cô bé bỗng nhiên nhìn thấy trong bụi cây ven núi có mấy thân cây đầy gai, trên ngọn mọc ra từng cụm mầm non tím đỏ.
Hai mắt của Nha Nha lập tức sáng lên. Thứ này ngon lắm, bình thường muốn hái phải dùng liềm chặt cây xuống mới được. Chỗ này chắc là mầm non mới mọc ra, còn chưa bị người ta cắt mất.
Lúc này bên cạnh không có người lớn, Nha Nha nhìn trái nhìn phải, cũng mặc kệ gai đâm đau, vạch bụi cây đi tới. Một tay của cô bé cố gắng hết sức bẻ cong thân cây, tay kia nắm chặt phần thân dưới đất rồi dùng sức kéo mạnh, nhưng vẫn không kéo ra được.
Đầu gai móc vào tay nhỏ của cô bé, lập tức đâm ra mấy lỗ máu li ti, rịn từng giọt máu đỏ.
Nha Nha bĩu môi, hốc mắt tràn ngập nước mắt, nhíu chặt đôi lông mày nhỏ tiếp tục bẻ thân cây.
Tiếng sột soạt ấy khiến Triệu Hổ đang gánh nước xuống núi ở cách đó không xa chú ý tới. Đôi mắt của hắn sáng lên, chẳng lẽ trong đó có thú hoang?
Hắn đặt hai cái thùng xuống, đi mấy bước tới đó, vừa nhìn thấy là Nha Nha với đôi tay nhỏ đầy máu thì lập tức hoảng sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

