Tiếp theo là người thứ hai, rồi người thứ ba…
Cái chân què của Triệu thợ săn phát ra tiếng rợn người khi cong xuống, nhưng hắn quỳ không hề do dự.
Phương nãi nãi và Phương gia gia dìu đỡ lẫn nhau, từng bước chậm chạp đi tới trước gò đất nhỏ rồi quỳ gối xuống.
Mới hôm trước thôi, hai ông bà đã nắm tay nhau nằm dưới cây hòe già nhắm mắt chờ chết. Chính chén nước muối trong tay Trưởng thôn đã kéo bọn họ trở về từ tay Diêm Vương gia.
Nha Nha là ân nhân cứu mạng của tất cả bọn họ.
Trước gò đất nhỏ, mười tám người, già có, trẻ có, tàn tật có, vậy mà tất cả đều đồng loạt quỳ xuống. Ngay cả Tiểu Xuyên Tử còn ngây ngô nhìn bánh bao thịt nuốt nước miếng cũng được Lưu gia gia nhẹ nhàng đặt xuống, ấn đầu nhỏ của cậu bé để trán chạm đất.
Thân thể nhỏ xíu của Tiểu Xuyên Tử khẽ lung lay, nhưng cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn quỳ gối theo dáng vẻ của người lớn.
Không có lời nói nào, chỉ có tiếng hô hấp bị đè nén cùng tiếng lá hòe kêu xào xạc trong gió.
Nha Nha bị dọa sợ, trốn ra sau lưng Liễu nãi nãi.
Liễu nãi nãi lại nhẹ nhàng đẩy cô bé lên phía trước, còn bản thân cũng chậm rãi quỳ xuống, trán khẽ chạm mặt đất.
Lão Trưởng thôn là người cuối cùng quỳ xuống. Trán ông chạm lên nền đất lạnh lẽo, giọng nói trầm đục truyền lên từ mặt đất: “Hôm nay, trước mặt liệt tổ liệt tông và cây hòe già đã canh giữ thôn của chúng ta mấy trăm năm này. Hai mươi người còn lại của thôn Hà Hoa chúng ta, đồng lòng đồng dạ, xin lập một lời thề!”
Ông ngước mắt, ánh mắt sắc bén quét qua từng bóng người đang quỳ gối trước mặt: “Thứ nhất, chuyện bản lĩnh của Nha Nha, hai mươi người chúng ta phải chôn chặt trong bụng, cho dù chết cũng tuyệt đối không được hé nửa lời ra ngoài. Kẻ nào trái lời thề, lập tức bị xóa tên khỏi gia phả, trời đánh sét bổ, chết không tử tế!
“Thứ hai, từ nay về sau, thôn Hà Hoa chúng ta phải dùng hết sức lực của cả thôn để bảo vệ Nha Nha chu đáo. Chúng ta không thể chỉ dựa vào Nha Nha mà sống! Chỉ cần còn một hơi thở cũng không thể nằm chờ chết! Chúng ta phải tự tìm đường sống, tự tích góp sức lực, thu xếp lại việc trong nhà, để sau này Nha Nha đi ra ngoài không còn nỗi lo phía sau! Trở về có canh nóng để uống, có giường mềm để nằm, không cần lo lắng vì đám xương già chúng ta nữa!”
Gió cuốn lá hòe vang lên tiếng xào xạc.
Nhưng vẫn không át nổi từng lời thề nghẹn ra từ cổ họng của mọi người.
Nha Nha đứng trên gò đất nhỏ, hai tay nhỏ nắm chặt vạt áo, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Trong cái đầu nhỏ của cô bé chỉ nhớ rằng người già trong thôn qua đời thì vãn bối phải quỳ tiễn đưa. Ngày Tết dập đầu với gia gia và nãi nãi thì sẽ được cho kẹo hoặc tiền may mắn, chứ chưa từng có đạo lý người lớn quỳ trước mặt trẻ con bao giờ.
“Trưởng thôn gia gia, mau bảo mọi người đứng lên đi, dưới đất lạnh lắm, đầu gối sẽ đau đó… lát nữa bánh bao thịt nguội mất cũng không ngon nữa.”
Lão Trưởng thôn nghe vậy, trong lòng vừa ấm áp vừa chua xót. Ông chống thân cây chậm rãi đứng dậy, trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút. Người trong thôn không khiến ông thất vọng, cũng không phụ tấm lòng của Nha Nha.
Sau này, những thứ Nha Nha mang về cũng coi như đã được công khai rõ ràng.
Ông lớn tiếng: “Mọi người đứng lên đi, nghe lời Nha Nha nhà chúng ta!”
Lúc này mọi người mới chậm rãi đứng dậy.
Lão Trưởng thôn đi tới bên bọc vải và bình giữ nhiệt vẫn còn hơi ấm, mở bọc vải ra. Tất cả đều được làm từ bột mì trắng thượng hạng, là lương thực tinh mịn. Rốt cuộc nơi đó là nơi nào vậy?
Ông đếm thử, có bốn cái bánh bao thịt, năm cái màn thầu, mười tám cái bánh đường chiên.
Cháo bắp trong bình giữ nhiệt vẫn còn ấm nóng, sền sệt mang theo hương gạo thơm nồng.
Đứng đầu hàng là đứa cháu nhỏ của Lưu gia, Tiểu Xuyên Tử. Đứa bé đứng còn chưa vững được gia gia dắt theo.
Lão Trưởng thôn nhét một cái bánh bao thịt lớn vào tay Tiểu Xuyên Tử. Cái bánh bao ấy to bằng ba bàn tay của cậu bé, khiến đôi mắt của Tiểu Xuyên Tử mở to tròn xoe, hai tay nâng bánh bao.
Sau đó ông lại chia cho Lý gia gia và Lý nãi nãi đứng phía sau mỗi người một cái bánh đường chiên, còn Liễu nãi nãi thì dùng muỗng gỗ múc đầy cháo bắp thơm ngọt vào chén cho bọn họ.
Tiểu Đậu Tử cũng được chia một cái bánh bao thịt, Triệu thợ săn được chia một cái màn thầu trắng lớn, Lâm thẩm cũng được chia một cái màn thầu lớn. Chẳng bao lâu sau đã chia hết.
Người trong thôn cẩn thận nâng niu thức ăn trong tay, hương thơm lâu ngày không được ngửi lan tỏa dưới cây hòe già. Ai nấy đều vô cùng trân trọng những món ăn khó khăn lắm mới có được này, thậm chí có người còn không nỡ ăn.
Có người bóp nhẹ lớp vỏ ngoài của bánh đường chiên, vụn bánh giòn rơi xuống lòng bàn tay, vội vàng liếm sạch từng chút một.
“Thật tinh xảo quá, cả đời này ta chưa từng ăn thứ ngon như thế này.”
“Cháo này vậy mà đặc sệt như thế, còn có cả đường nữa.”
“Thứ gọi là bánh đường chiên này, bên trong lại là nhân đậu đỏ! Nhân được hấp mềm mịn vô cùng, đám lão già như chúng ta cũng ăn được, vừa vào miệng đã tan ra, còn cho cả đường nữa!”
Có người ăn được một lúc thì đôi mắt đỏ hoe, giơ tay lau một cái rồi lại tiếp tục nhai từng miếng nhỏ.
Tiểu Xuyên Tử cuối cùng cũng cắn một miếng bánh bao thịt. Nước thịt thơm ngon tan ra trong miệng khiến đôi mắt của cậu bé sáng lên, nhưng cậu bé vẫn bẻ hơn nửa cái đưa cho gia gia. Lưu gia gia cúi xuống cắn một miếng nhỏ theo tay cậu bé, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Lão Trưởng thôn nhìn mọi người chậm rãi ăn uống. Đợi ai nấy đều lót dạ xong, lại cẩn thận cất phần chưa ăn hết đi, ông mới giơ tay nhỏ giọng: “Vương Đại Trụ, Triệu Hổ, Phương Thiết Sinh, lát nữa mấy người theo ta tới nhà Liễu nãi nãi, chúng ta bàn bạc một chút. Những người còn lại cũng đừng rảnh rỗi, thu xếp lại đồ đạc trong nhà đi. Ai đào được củ sắn dây thì đi tìm thêm, ai nhặt được củi thì nhặt thêm chút nữa, chúng ta phải vực dậy tinh thần.”
Mấy người lão Trưởng thôn gọi tên đều là trụ cột của thôn.
Vương Đại Trụ từng lên huyện thành, coi như là người từng trải. Triệu Hổ thì không cần phải nói, là nam nhân trai tráng duy nhất trong thôn, lên núi săn thú, vừa gan dạ vừa cẩn thận. Còn Phương Thiết Sinh là một lão Đồng sinh, biết chữ hiểu lý lẽ, tâm tư kín kẽ.
Tất cả đều là lực lượng nòng cốt của thôn.
“Ây, được.”
…
Liễu nãi nãi dắt tay Nha Nha trở về.
Nha Nha vừa đi vừa nhảy chân sáo, đôi chân ngắn nhỏ bước đi đầy vui vẻ.
Nhìn mọi người ăn ngon như vậy, vui vẻ như vậy, trong lòng cô bé cũng ngọt ngào vô cùng, cảm giác thành tựu tràn đầy.
Mấy người Trưởng thôn đi phía sau. Trưởng thôn vừa kể lại tình hình ông biết cho bọn họ nghe, vừa nhìn theo tiểu nha đầu đang tung tăng nhảy nhót phía trước, trong mắt chỉ có đau lòng.
Kẽo kẹt…
Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy mở. Liễu nãi nãi kéo Nha Nha ngồi xuống chiếc ghế đá trong sân, nhẹ nhàng vuốt lại tóc mái trước trán của cô bé.
Nhóm của Trưởng thôn ở phía sau cũng lần lượt đi vào, tìm đá và ghế gỗ ngồi xuống. Vương gia gia lần mò ngồi bên cạnh Nha Nha, bàn tay gầy guộc nhẹ nhàng vỗ lên tay của cô bé, ôn hòa nói: “Nha đầu ngoan, đừng sợ. Các gia gia sẽ không hỏi cháu làm sao qua được bên đó, chỉ muốn hỏi thử nơi ấy trông như thế nào thôi. Đường đi có khó không? Có thứ gì đáng sợ không? Mỗi lần cháu qua đó có thể ở lại bao lâu?”
Nha Nha chớp chớp mắt, thấy mọi người đều mỉm cười hiền nhìn mình, chờ nghe cô bé kể chuyện. Cô bé lập tức ra vẻ nghiêm túc ho nhẹ một tiếng rồi bắt đầu tỉ mỉ kể lại cảnh tượng bên kia, vừa nói vừa dùng tay khoa chân múa tay.
Có người chịu nghe “chuyện phiêu lưu của Nha Nha”, trong lòng cô bé vui đến mức không sao tả xiết!
“Có những con đường rộng rất rộng, cứng rất cứng, có đèn đủ màu sáng trưng, còn sáng hơn cả mặt trời. Có rất nhiều nhà đá cao rất cao, còn có rất nhiều đồ ăn nữa…”
Cô bé kể lộn xộn, nghĩ tới đâu nói tới đó, nhưng mọi người vẫn có thể từ lời miêu tả của cô bé mà hình dung được sơ sơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

