Liễu nãi nãi nghe thấy tiếng động thì vội vàng chống mép giường đất đứng dậy. Vừa đi tới cửa đã thấy Trưởng thôn bưng một chiếc chén sứ thô lớn đứng trong sân. Hồ bột sắn dây trong chén được nấu đặc sệt, còn bốc lên hơi nóng thoang thoảng.
Còn chưa kịp lên tiếng, đã nhìn thấy Nha Nha chạy lạch bạch ra ngoài, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Trưởng thôn gia gia, Triệu bá bá lợi hại quá đi! Có muối rồi là lập tức tìm được củ sắn dây ngon ngay!”
“Đều nhờ Nha Nha của chúng ta cả.” Nụ cười trên mặt Trưởng thôn khiến những nếp nhăn càng hằn sâu hơn, hoàn toàn không còn vẻ chết chóc giống như hôm qua nữa.
“Hồ bột sắn dây này no bụng lắm, nấu cả một nồi lớn chia cho mọi người rồi. Nghĩ hai bà cháu không tới đầu thôn nên gia gia đặc biệt cho thêm chút nước đường, ngọt lắm, ăn đi.” Trưởng thôn đưa chén về phía Nha Nha.
“Gia gia mang về đi, cho người khác ăn đi, cháu và nãi nãi ăn no rồi!” Nha Nha nhón chân đẩy chén về phía Trưởng thôn.
Trưởng thôn còn nghĩ rằng tiểu nha đầu lại giống hôm qua, không ăn mà cố tình nói đã ăn để chừa đồ ăn lại, vừa định nghiêm mặt thì đã nghe giọng nói lanh lảnh của Nha Nha vang lên: “Nãi nãi, nãi nãi, mau lấy bánh bao thịt lớn với màn thầu lớn và bánh đường hôm qua ra đi, cho gia gia nếm thử! Trưởng thôn gia gia, hôm qua Nha Nha giúp a di tốt bụng làm việc, kiếm được rất nhiều đồ ăn luôn đó! Thơm lắm!”
Lời này vừa thốt ra, Trưởng thôn và Liễu nãi nãi đồng thời cứng người. Trên mặt Trưởng thôn tràn đầy kinh ngạc, Liễu nãi nãi khẽ thở dài một hơi rồi chậm rãi đi về phía nhà bếp.
Bà chống tay lên tủ, đầu ngón tay lần mò mở chiếc khóa đồng nhỏ kia ra, lấy chiếc bình giữ nhiệt màu bạc cùng túi vải xuống.
Từ xa nhìn thấy những món đồ trong tay Liễu nãi nãi, đồng tử của Trưởng thôn đột nhiên co mạnh. Một tay ông bưng chén, một tay dắt Nha Nha, bước nhanh vào trong nhà rồi tiện tay đóng cửa lại.
Qua một đêm, bánh bao và màn thầu đều đã nguội, nhưng lớp vỏ bánh trắng đến mức chói mắt kia, phần nhân thịt bóng dầu, còn cả đống bánh đường chiên vàng óng hơi bị xẹp xuống kia, cùng vật màu bạc thô to mà ông chưa từng nhìn thấy kia, tất cả đều chứng minh rằng cơ duyên Nha Nha có được còn lớn hơn, còn đáng sợ hơn những gì ông nghĩ hôm qua!
Nha Nha hoàn toàn không biết cảm xúc cuộn trào trong lòng hai vị lão nhân lúc này, cô bé chỉ vui vẻ giống như dâng bảo vật mà giới thiệu với Trưởng thôn gia gia: “Đây là đồ Nha Nha giúp a di tốt bụng làm việc nên a di cho cháu đó. Cái thùng này còn phải trả lại nữa nha, bên trong là cháo bắp lớn, thơm lắm! Còn có bánh bao thịt lớn, màn thầu, bánh đường ngọt nữa.”
Cô bé vỗ vỗ túi vải nhỏ: “Trưởng thôn gia gia, lát nữa chờ nãi nãi hâm nóng bánh bao lên, gia gia nhớ mang cho Tiểu Đậu Tử với Tiểu Xuyên Tử mỗi người một cái nha. Trẻ con phải ăn thịt thịt mới cao lớn được!”
Rõ ràng bản thân vẫn chỉ là một củ cải nhỏ, vậy mà lại nghiêm túc nói ra những lời như thế. Nha Nha thật sự coi mình là Đại tỷ của bọn trẻ trong thôn rồi.
“Được được, Nha Nha ngoan. Gia gia đi với nãi nãi của cháu vào nhà bếp trước, xem mấy thứ này phải hâm như thế nào, hâm bao nhiêu. Cháu đừng vội.”
Trưởng thôn thu hồi lại vẻ kinh ngạc trong mắt, đặt chiếc chén sứ thô mang tới lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường đất, kéo Liễu nãi nãi đi vào nhà bếp.
“Liễu nãi nãi, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Đứa nhỏ Nha Nha này đi đâu kiếm được những thứ này?”
Liễu nãi nãi dựa bên bếp lò, chậm rãi mở miệng, kể lại toàn bộ chuyện Nha Nha hai lần sờ vào chiếc túi thơm nhỏ mẫu thân của cô bé để lại, đột nhiên tới một nơi xa lạ kỳ quái, hơn nữa hai lần còn không phải cùng một nơi.
Trưởng thôn càng nghe thì tim càng thắt lại. Đứa nhỏ này tuổi còn bé tí, còn chưa cao tới đùi của người lớn, vậy mà vì những người già yếu trong thôn mà chạy tới một nơi xa lạ như thế. Đứa trẻ nói thì nhẹ nhàng, nhưng ở nơi xa lạ đó cô bé có sợ không, có khổ không, có bị tổn thương không, có phải trả giá gì không, bọn họ hoàn toàn không biết gì cả.
Ông chắp tay sau lưng, đi đi lại lại hai vòng trong căn bếp chật hẹp, lông mày nhíu chặt.
Bây giờ thôn Hà Hoa bị phong kín, hoàn toàn cách biệt với bên ngoài. Trong thôn chỉ còn hai mươi mốt mạng người, già thì già, nhỏ thì nhỏ, mắt thấy đã sắp không chống đỡ nổi nữa. Chính Nha Nha dựa vào cơ duyên kỳ lạ kia mà cưỡng ép kéo cả thôn trở về từ đường chết.
Nhưng làm sao ông có thể đặt đường sống của cả thôn đè lên vai một đứa trẻ năm tuổi chứ?
Thế nhưng bọn họ đều hiểu tính tình của Nha Nha, lương thiện vô cùng. Nếu ngăn cản cô bé, âm thầm giấu chuyện này đi, cô bé nhất định sẽ lén mang đồ ăn nhét cho mấy đứa trẻ, nhét cho những người già trong thôn. Nếu cưỡng ép ngăn lại, ngược lại chỉ khiến đứa nhỏ cảm thấy tủi thân.
Những thức ăn này, cho dù thôn chưa bị trận lũ bùn đá phong kín, cũng không phải bất kỳ ai trong bọn họ có thể lấy ra được.
Hai người nhìn nhau, đều thấy được suy nghĩ giống nhau trong mắt của đối phương.
Liễu nãi nãi khẽ gật đầu, Trưởng thôn hít sâu một hơi: “Không giấu được, cũng không ngăn được. Ra cây hòe già ở đầu thôn, gọi mọi người tới, nói rõ chuyện này.”
“Thôn Hà Hoa chúng ta chỉ có hai mươi mốt người, đời đời kiếp kiếp sống quây quần bên nhau, ai nấy đều đáng tin.”
“Nếu như…”
Giọng nói của Trưởng thôn ngừng lại một chút, đáy mắt lóe lên tia hung ác: “Nếu có kẻ có suy nghĩ xấu xa, dám nhắm vào Nha Nha, dám để lộ nửa chữ ra ngoài. Cho dù ta có liều mạng thì cũng sẽ tự tay xử kẻ đó!”
Mặt trời dần lên cao, dưới bóng cây hòe già thưa thớt, bóng người chậm rãi tụ lại.
Người đi được thì dìu người không đi được, người ngồi được thì được khiêng tới dưới gốc cây.
Tất cả mọi người đều đã tới đủ, yên lặng chờ đợi, ánh mắt đều dừng trên người Trưởng thôn, Liễu nãi nãi và Nha Nha được bảo vệ ở giữa, đứng trên gò đất nhỏ dưới cây hòe.
Dưới chân bọn họ còn có một chiếc thùng bạc kỳ quái và một bọc vải lớn căng phồng đang tỏa hơi nóng.
Trưởng thôn dùng bàn tay thô ráp vỗ nhẹ lên thân cây nứt nẻ, khàn giọng mở miệng: “Lão bằng hữu, ngươi đều nhìn thấy hết rồi.” Ông giống như đang nói với cái cây, lại giống như đang nói với tất cả mọi người: “Thôn Hà Hoa chúng ta chỉ còn lại từng này người thôi.”
Ông xoay người lại, ánh mắt đục ngầu quét qua từng gương mặt khô héo mà quen thuộc: “Đường bị chặn, lương thực hết sạch, muối cũng không còn. Những người chúng ta đây, già thì già, nhỏ thì nhỏ, què thì què, mù thì mù… Theo lý mà nói, đã nên nằm xuống chờ chết rồi.”
Trong đám người vang lên tiếng ho bị đè nén cùng tiếng nức nở khe khẽ.
“Nhưng mà…” Giọng nói của Trưởng thôn đột nhiên trở nên cao vút: “Nha đầu của thôn Hà Hoa chúng ta, Nha Nha của chúng ta, con bé không để chúng ta chết!”
“Hôm qua ta đã nói dối mọi người, bảo chút canh mặn kia là do ta tìm được. Thật ra là Nha Nha tìm được, là đứa nhỏ này cứu mạng cả thôn chúng ta!”
“Hôm nay, Nha Nha lại mang về cho chúng ta những thứ này!”
Nói xong, lão Trưởng thôn run rẩy đưa tay mở bọc vải còn đang tỏa hơi nóng kia ra, Liễu nãi nãi cũng bước lên trước, nhẹ nhàng vặn mở bình giữ nhiệt.
Trong nháy mắt, mùi hương nồng đậm ập ra mạnh mẽ.
Mùi dầu của bánh bao thịt hòa cùng hương thịt thơm ngon, hương lúa mì thanh ngọt của màn thầu trắng, còn có mùi thơm ngọt giòn của bánh đường chiên, cùng mùi thơm nồng của cháo bắp trong bình giữ nhiệt, tất cả đồng loạt xộc thẳng vào mũi của mọi người.
Người trong thôn đã đói quá lâu rồi. Đừng nói là thịt với đường, đến cả hương vị của bột mì nguyên chất mà bọn họ cũng không còn nhớ rõ nữa.
Từng người hít mạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những cái bánh bao thịt trắng mềm bóng dầu kia cùng những chiếc màn thầu mềm xốp. Đôi môi khô nứt mím lại một cách vô thức, yết hầu liên tục chuyển động.
Có người nuốt nước miếng một cách vô thức, nhưng không ai đưa tay ra, cũng không ai bước lên một bước.
Chỉ là trong đôi mắt vốn dĩ ảm đạm kia chậm rãi dâng lên ánh nước.
“Làm sao có được, mọi người đừng hỏi. Chúng ta chỉ cần biết những thứ này có thể cứu mạng. Nha Nha vốn dĩ có thể tự giấu để tự ăn, vốn dĩ có thể không lấy ra, nhưng con bé không làm vậy. Con bé muốn tất cả chúng ta đều được sống, một người cũng không được thiếu!”
Ánh mắt của mọi người đồng loạt rơi lên người Nha Nha đang được Liễu nãi nãi che chở ở phía sau. Trong ánh mắt ấy không có sự nghi ngờ, không có sợ hãi, cũng không có tham lam. Chỉ có một loại đau lòng nóng bỏng, cảm kích và chấn động chậm rãi dâng lên.
Vương gia gia mắt mù là người đầu tiên có động tác.
Ông ấy giãy khỏi sự dìu đỡ của lão bạn già, lần mò bước lên phía trước hai bước, sau đó hướng về phía Nha Nha, chậm rãi, cúi tấm lưng còng của mình xuống rất sâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

