Làm sao Tào Tú Liên có thể không hiểu, đứa nhỏ này đâu biết thứ gì đáng giá hay không đáng giá, chỉ biết đây là món mình từng ăn qua, cũng là thứ ngon nhất mà hiện giờ mình có thể tìm được. Còn vì nó mà để đôi tay bị gai đâm đầy thương tích.
Sống mũi của bà cay xè, đưa tay lau qua khóe mắt, đau lòng vô cùng, dứt khoát nhận lấy túi mầm gai non. Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ tuyệt đối không thể nhận không tấm lòng của đứa nhỏ này, nhất định phải cho cô bé chút thực tế gì đó.
Nhìn đứa nhỏ gầy đến mức trơ xương, tóc vàng úa, bà muốn mua cho cô bé mấy trăm đồng gạo, bột mì, trứng sữa để mang về bồi bổ cho hai bà cháu. Nhưng nhìn thân hình bé tí tẹo ấy, chắc chắn cũng không xách nổi.
Cô bé nói sức khỏe của bà nội không tốt, lần này cũng không thấy đi theo, e là chân cẳng không tiện, chắc chắn cũng không đi nổi.
Chi bằng trước tiên mua cho đứa nhỏ một bộ quần áo vừa người, dày dặn đã.
Quần áo trên người cô bé thật sự quá cũ, chẳng chắn được gió gì cả. Tuy rằng cái lỗ rách hôm qua đã vá lại, nhưng vẫn là vá chồng lên vá.
“Dì rất thích món rau con tặng, mầm gai non này ngon lắm nha, dì muốn mua còn chẳng mua được ấy chứ. Cô bé, con tên là Nha Nha đúng không? Con đứng đây chờ một lát, dì ra phía sau một chuyến rồi quay lại ngay!”
Nói rồi bà nhờ chủ sạp bên cạnh trông hàng giúp, nhét điện thoại vào túi, vội vàng chạy về phía sau khu chợ, nơi đó còn có không ít sạp bán quần áo.
Tào Tú Liên đi dạo giữa các sạp quần áo, nghĩ bụng phải mua cho đứa nhỏ bộ nào tươi sáng một chút. Kết quả vừa nhìn thấy cả đống quần áo trẻ con là đi không nổi nữa.
Thằng con nhà bà mới bảy tám tuổi, nghịch đến mức có thể lật tung mái nhà.
Một bé gái nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế này, nếu được ăn diện lên thì đúng là quá có cảm giác thành tựu.
Lúc đầu bà chỉ định mua một cái áo bông thôi, kết quả nhìn thấy chiếc mũ nhỏ có tai thỏ, khăn quàng thêu dâu tây đỏ, rồi áo bông dài màu vàng sữa viền bèo nhún, chọn tới chọn lui cuối cùng dứt khoát mua nguyên cả một bộ!
Tào Tú Liên xách túi lớn túi nhỏ, vui vẻ quay về sạp của mình, ai ngờ lại không thấy bóng dáng cô bé đâu, trong lòng lập tức hoảng hốt.
Hỏng rồi!
Bà đi quá lâu, chẳng lẽ đứa nhỏ đợi không nổi nên bỏ đi rồi?
Bà vội vàng tìm quanh một vòng, cuối cùng thật sự tìm được người trước sạp bán giò heo kho tương.
Nha Nha là bị mùi thơm hấp dẫn mà đi tới.
Chính là chỗ hôm trước, cái chân giò lớn mà cô bé không nhặt được, đến bây giờ vẫn còn nhớ mãi.
Chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi là lấy được rồi.
Cô bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, đôi mắt nhìn chằm chằm cái giò bóng mỡ sáng loáng, mím môi liên tục nuốt nước miếng.
Trưởng thôn gia gia đã cho cô bé hơn mười đồng tiền đồng, không biết có đủ mua một cái không. Nếu mang cái giò lớn này về, chắc mỗi người cũng được ăn một miếng.
Tào Tú Liên nhìn dáng vẻ mèo con ham ăn của Nha Nha, vỗ trán một cái. Tại sao bà lại quên mất chuyện này chứ, trẻ con rất thích ăn thịt.
Bà nhẹ nhàng đi tới, vỗ vai Nha Nha.
Nha Nha giật mình, cơ thể co rúm lại. Quay đầu nhìn thấy là a di tốt bụng quen thuộc, khóe môi lập tức cong lên. Nhưng ngay sau đó đôi lông mày nhỏ lại nhíu lại, tiếp tục do dự không biết có nên mở miệng hỏi ông chủ sạp này hay không.
Cô bé nhón chân, người còn chưa cao bằng sạp hàng, muốn mở miệng hỏi chủ sạp, nhưng lại ngại ngùng.
Tào Tú Liên nhìn thấy hết, trực tiếp gọi lớn với chủ sạp: “Ông chủ, cắt cho tôi một ký thịt bò kho tương, thêm hai cái giò heo kho tương nữa! Tiện thể cân thêm ít tai heo kho tương với chặng dừng, cắt hết rồi gói lại luôn!”
Mấy món cứng của sạp thịt kho tương Đông Bắc đều được gọi đủ cả, mùi hương thịt đậm đà thơm nức không ngừng xộc vào mũi. Chủ sạp nhanh nhẹn băm thịt, Nha Nha nhìn Tào Tú Liên với vẻ mặt đầy sùng bái.
A di thật là có tiền quá đi, một lần mua nhiều thịt như vậy!
Tào Tú Liên quét mã thanh toán xong, xách túi thịt nặng trĩu lên, kéo tay nhỏ của Nha Nha: “Nào nào nào, đi theo dì, dì mua cho con đồ tốt rồi.”
Nha Nha sửng sốt, tại sao lại còn có đồ cho cô bé nữa?
Cô bé lùi về sau, liên tục lắc đầu: “A di ơi, Nha Nha không thể nhận…”
Tính tình của Tào Tú Liên thẳng thắn, dứt khoát bế cô bé lên rồi đi thẳng về sạp bánh đường chiên của mình: “Cái gì mà nhận với không nhận, dì thấy con nhận được là được rồi! Qua xem đi, đảm bảo con sẽ thích!”
Đứa nhỏ này gầy quá rồi, cách lớp quần áo mà còn sờ thấy toàn xương. Ôm trong lòng ngực nhẹ giống như mèo con vậy.
“Bốn bánh xoay nhiều hướng, cần kéo điều chỉnh được, nhẹ mà chứa được nhiều, giá một trăm tệ.”
“Bán thật tình chút đi, giá thấp nhất bao nhiêu?”
“Vậy thế này đi, thấy chị thật lòng nên tôi tám mươi tám tệ một cái.”
“Năm mươi thôi, được thì tôi trả tiền.”
Cuối cùng, bà mua được một chiếc xe đẩy mua đồ gấp gọn màu đen với giá năm mươi hai tệ tám hào.
Hai đồng tám kia là sự cố chấp cuối cùng của ông chủ.
Nha Nha nằm trong lòng ngực của Tào Tú Liên nhìn đến mức ngẩn ngơ.
Về tới sạp bánh đường chiên, Tào Tú Liên đặt Nha Nha xuống, trước tiên bỏ túi thịt lớn vào chiếc xe đẩy mới mua, rồi xách cái túi quần áo phồng to bên cạnh lên: “Nha Nha, mau thử quần áo mới này xem.”
Nha Nha sợ đến mức lùi ra sau, Tào Tú Liên lập tức nhập vai Tổng giám đốc bá đạo, trực tiếp ấn cô bé ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ, nhanh nhẹn thay đồ cho cô bé.
Mặc áo bông màu vàng sữa viền bèo nhún, phối cùng mũ tai thỏ và khăn quàng dâu tây, cô bé vốn dĩ gầy gò cũng được lớp quần áo mềm mại phồng phồng làm cho trông đầy đặn hơn không ít.
Chỉ là khuôn mặt nhỏ lộ ra bên ngoài vẫn không có bao nhiêu thịt.
Tào Tú Liên nhìn mà đau lòng: Vẫn phải bồi bổ thêm mới được, gương mặt có thịt mới xinh hơn!
Bà quay đầu lấy ra hai trăm tệ, nhét cho chị gái đang trông sạp giúp mình: “Chị gái, phiền chị chạy giúp một chuyến, tới cửa hàng gạo bột mua hai ký gạo, mấy bó mì sợi khô, một thùng dầu nhỏ, thêm muối với giấm gì đó nữa, rồi mua thêm mấy chai sữa! Tiền thừa coi như công chạy chân của chị!”
Nha Nha trơ mắt nhìn Tào Tú Liên gấp áo cũ của mình lại bỏ vào túi, đặt lên xe đẩy. Chẳng bao lâu sau, một a di khác cũng xách đồ quay lại.
Gạo trắng tinh, mì sợi khô nhỏ dài thơm mùi lúa mì, dầu vàng óng đầy ắp trong chai trong suốt, còn có mấy cái chai mà cô bé không nhận ra.
Tất cả đều được xếp vào trong chiếc xe đẩy nhỏ kia, sau đó cẩn thận đậy nắp lại.
Cái miệng nhỏ của cô bé kinh ngạc há thành hình chữ O, mãi không khép lại được.
Trời dần sáng hơn, Nha Nha đột nhiên nhớ mình chỉ có một canh giờ, vội vàng muốn cởi quần áo mới ra. Tào Tú Liên nhanh tay giữ cô bé lại, nhét xe đẩy vào tay cô bé: “Đừng cởi, đây là dì tặng con. Cái xe đẩy nhỏ này cứ đẩy đi, có thể hơi nặng một chút, đi chậm thôi, nhìn đường cẩn thận. Mấy thứ này cho con với bà nội bồi bổ cơ thể, sữa thì mỗi ngày uống một ít, nhớ chưa?”
Nha Nha sốt ruột vô cùng, tại sao có thể nhận được chứ. Bộ quần áo này nhìn là biết đồ tốt, mềm mại dày dặn, cô bé mặc vào còn nóng đến mức đổ mồ hôi.
Còn cái mũ trắng trắng lông xù nữa, ngay cả trên trấn cũng không có đồ đẹp như vậy!
Tuy rằng cô bé chưa từng tới, nhưng cô bé dám khẳng định!
Còn có nhiều thịt, dầu, gạo ngon như vậy nữa. Không được không được, quý giá quá rồi.
Tào Tú Liên thấy cô bé sốt ruột đến mức đôi mắt đỏ lên, suy nghĩ một lát rồi nói: “Nha Nha, con đừng vội. Đây không phải dì cho không đâu, mấy thứ rau con hái cho dì đắt lắm, đủ mua hết đống này đó!”
Nha Nha không tin, tại sao a di lại lừa trẻ con như vậy chứ?
Mấy nắm lá cây trong núi mà đổi được nhiều thịt, dầu, gạo ngon bột mịn như thế này? Còn cả quần áo nữa?
Một túi mầm cây gai của cô bé nhiều lắm cũng chỉ đáng giá hơn mười văn tiền, mà ở đây chỉ riêng một miếng thịt nhỏ thôi cũng còn đắt hơn mầm cây gai!
Tào Tú Liên dở khóc dở cười, dứt khoát hô lớn: “Mầm gai non đầu mùa hoang dã thuần tự nhiên đây! Tươi lắm nha! Không nhiều đâu, ai muốn thì tới mua đi!”
Vừa dứt lời đã có người vây quanh lại.
Mầm gai non đầu mùa hoang dã thuần tự nhiên đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

