Nàng nở nụ cười, đôi mắt lấp lánh ánh sáng mong đợi.
Hôm nay họ đến đây là để tìm nguyên liệu rèn đúc linh kiếm, định hỏi xem trong tay Lê Ương có Huyền Thiết Thạch hay không. Hơn nữa, nàng lại sở hữu nhẫn trữ vật do Lục tiền bối để lại, biết đâu chừng còn tìm được nguyên liệu tốt hơn cả Huyền Thiết Thạch!
Nào ngờ còn chưa kịp mở lời... đã bị Lê Ương dồn vào thế khó.
Nhưng nếu không làm theo lời Lê Ương, đống nguyên liệu kia chắc chắn sẽ chẳng thể nào lấy được.
Trước kia, họ cũng từng lấy được không ít đồ tốt từ tay Lê Ương. Bởi vậy, hai người đành nghiến răng, lật tìm trong túi trữ vật, mỗi người tặng cho Lê Ương chút đồ nhỏ.
Dưỡng Huyết Đan: 1 hộp; Linh Lộ: 1 bình; Liên Tâm Thảo: 1 cây; linh thạch hạ phẩm: 200 khối.
Thật là keo kiệt!
Một hộp Dưỡng Huyết Đan cấp thấp nhiều nhất cũng chỉ đáng giá hai trăm linh thạch. Linh Lộ quả thực là đồ tốt, sau khi dùng có thể làm dịu tâm trạng, tinh lọc trọc khí, rất có lợi cho tu luyện, nhưng thứ này lại không khó tìm, đặc biệt là ở Thương Ngô Phong, chỉ cần tốn chút thời gian là có thể thu thập được trên những mầm linh thực.
Còn có cây Liên Tâm Thảo này nữa, nếu nhớ không lầm thì đây chính là thứ do nguyên chủ tự tay trồng ra...
Lê Ương sửng sốt nhìn họ: “Các vị sư huynh, hôm nay hai người nhất định phải chọc cho ta bật cười mới chịu sao?”
“...” Mày hai người nhíu chặt, gần như muốn xoắn cả vào nhau.
Bấy nhiêu đây mà còn chưa đủ sao!?
Thôi được rồi!
Hai người trao đổi ánh mắt, sau đó lại lần lượt lấy thêm một món đồ khác ra.
Lần này, thứ lấy ra cuối cùng cũng ra dáng lễ vật tử tế.
“Sư muội, đây là một thuật pháp hệ Mộc mà ta đặc biệt tìm cho muội ở chợ ngoài tông môn. Ban đầu ta tính tặng nó làm niềm vui bất ngờ cho muội, không ngờ lại bị muội dễ dàng nhìn thấu như vậy!” Mạc Nguyên nghiến răng gượng cười nói.
Món đồ này dĩ nhiên chẳng phải do hắn đặc biệt mua tặng nàng!
Gian hàng đó bán các thuật pháp với giá rẻ, nhưng lại không thể xem trước công dụng của thuật pháp bên trong. Mua được thuật pháp ra sao hoàn toàn dựa vào vận khí. Nào ngờ vận khí của hắn quá xấu, sau khi hóa giải cấm chế mới phát hiện ra đây là một thuật pháp hệ Mộc mà hắn chẳng dùng tới, vốn định bụng đem đi bán...
“Sư muội, bên trong hồ lô này là Huyền Băng Thủy ta chuẩn bị cho muội. Dùng để tưới linh mộc hay rèn luyện thân thể đều có hiệu quả kỳ diệu, ta phải vất vả lắm mới kiếm được chừng này Huyền Băng Thủy đấy.” Giang Đình cũng xót xa trong lòng.
Lê Ương rất đỗi vui vẻ nhận lấy.
Huyền Băng Thủy đúng là đồ tốt, hơn nữa đây lại là một hồ lô không gian, một hồ lô chứa đầy ước chừng khoảng một ngàn lít, giá trị không nhỏ.
Tuy nhiên, Giang Đình tuyệt đối không phải kẻ hào phóng. Đồ hắn chịu móc ra, hoặc là thứ hắn đã sử dụng qua, hoặc là trong nước này có lẫn tạp chất.
“Đa tạ hai vị sư huynh!” Lê Ương cười đến cong cả mắt, ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Hôm nay ta đặc biệt thu lại trận bàn phòng ngự là vì cảm thấy không thể phụ lòng tốt của các vị sư huynh sư tỷ. Ta nghĩ kể từ hôm nay, chắc chắn sẽ có không ít người đến tặng quà cho ta. Ta sao có thể dựa vào việc có một vị đại năng Nguyên Anh chống lưng mà lại không coi tâm ý của đồng môn ra gì chứ, hai vị nói có đúng không?”
Hai người nhất thời nghẹn lời.
Vừa rồi nàng đâu có nói như vậy!
Rõ ràng bảo rằng tháo trận bàn phòng ngự xuống là vì bọn họ...
Giờ thì... lại là để nhận quà!
Thật không biết xấu hổ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)