Hai người lập tức cười gượng hùa theo: “Đồng môn đương nhiên là quan tâm muội rồi. Mọi người biết muội bị thương nên ai nấy đều lo lắng vô cùng, chỉ là sợ làm phiền muội nên mới chưa tới...”
“Phải rồi, ta cứ ở đây đợi là được.” Lê Ương kiên định gật đầu.
Nàng ngoài miệng nói như thế, nhưng trong lòng lại hiểu rõ hơn ai hết: Thiện ý của nguyên chủ chẳng khác nào ném bánh bao thịt cho chó hoang, một đi không trở lại.
Hơn nữa, nguyên chủ ở tông môn tuy có danh tiếng tốt nhưng lại không có thực lực, mà ở nơi này, thực lực mới chính là uy tín.
Ví như ở trong nội môn, có những đệ tử nhỏ tuổi hơn hoặc gia nhập tông môn sau nàng, khi nhìn thấy nàng cũng đều gọi một tiếng “sư muội”. Nhưng tiếng “sư muội” này hoàn toàn không mang ý nghĩa yêu thương hay chiếu cố, mà là để khẳng định thực lực và địa vị.
Chẳng ai coi nàng ra gì, càng không có chuyện vội vã chạy đến tặng quà cho nàng.
Chẳng ai bận tâm xem nàng có để bụng hay không.
Còn hai kẻ trước mắt này chịu móc ra chút lợi ích, hẳn là muốn từ chỗ nàng thu về món lợi lớn hơn.
Quả nhiên, ngay sau đó, Giang Đình liền cất lời: “Hai bọn ta sắp Trúc Cơ, cũng nên tìm cho mình một thanh linh kiếm tương xứng. Cho nên sau khi thăm sư muội lần này, bọn ta định xuống núi rèn luyện, xem có gặp được nguyên liệu phù hợp hay không...”
“Còn về những món đồ đưa cho sư muội... đây đều là vì muốn vết thương của muội sớm ngày bình phục, tất cả đều xứng đáng, sư muội không cần phải lo lắng cho bọn ta.” Mạc Nguyên cũng tỏ ra vô cùng rộng lượng.
Đứng ở góc độ một tiểu sư muội hiểu chuyện, rộng rãi, lúc này đáng lẽ nên lấy ra những nguyên liệu cao cấp mà bản thân không dùng tới mới đúng.
“Ta nhớ lần trước hai vị sư huynh nói muốn xuống núi tìm kiếm linh dược hỗ trợ tu luyện, khi ấy ta đã đem hai viên Bồi Nguyên Đan duy nhất của mình tặng cho hai người. Không ngờ các sư huynh lại sắp Trúc Cơ nhanh như vậy! Hiện giờ thậm chí còn có thể tìm mua nguyên liệu rèn linh kiếm, xem ra các sư huynh cũng khá dư dả. Đã vậy thì hai viên Bồi Nguyên Đan của ta...” Lê Ương vẻ mặt mừng rỡ, giống như lại sắp sửa nhận được bảo bối tốt.
Hai người giật thót, vội vã lùi lại một bước.
Lần trước đâu có nói là cho mượn!
Rõ ràng bảo là hỗ trợ bọn họ tu hành nên đặc biệt tặng cho họ, lại còn nói chuyện nhỏ này không cần để tâm, cứ hăng hái tu luyện mới là chính sự!
“Hay là thế này đi, nếu hai vị sư huynh có thể đến đòi mấy thứ đó về giúp ta, ta sẽ trích ra hai khối cho các huynh mượn, thế nào?” Lê Ương vô cùng hào sảng nói.
Sắc mặt hai người Mạc, Giang đồng loạt biến đổi.
Hoắc sư huynh cùng Sầm sư tỷ mà Lê Ương vừa nhắc tới có địa vị cao hơn hai người họ rất nhiều!
Hai người bọn họ chỉ là đệ tử nội môn của Tàng Kiếm Phong, còn Hoắc sư huynh và Sầm sư tỷ lại chính là đệ tử thân truyền!
Bọn họ lại càng không ngờ tới, hai vị đệ tử thân truyền lại có thể lấy được món đồ quý giá như vậy từ trong tay Lê Ương!
Xem ra của cải của Lê Ương... quả nhiên vô cùng phong phú!
Nhưng bảo họ giúp Lê Ương đi đòi nợ sao?
Hai người chẳng dám suy nghĩ nhiều, lập tức từ chối.
Bọn họ sở hữu Song linh căn, tu vi cũng mới chỉ ở Luyện Khí tầng tám, lời nói “sắp Trúc Cơ” chẳng qua chỉ là cái cớ để lừa gạt Lê Ương mà thôi...
Tốc độ tu luyện thế này của họ ở nội môn chỉ được xếp vào hàng bình thường.
Nhưng Hoắc sư huynh và Sầm sư tỷ lại khác, một người là đơn Lôi linh căn, người còn lại là đơn Hỏa linh căn, không những trẻ tuổi mà ba tháng trước đã thành công tiến vào cảnh giới Trúc Cơ, chính là những hậu bối chói mắt nhất trong tông môn!
“Sư muội, ngươi không còn nguyên liệu nào khác sao?” Hai người có chút không cam lòng.
Trong lòng Lê Ương cười lạnh một tiếng.
Lòng tham đúng là không đáy.
“Có chứ.” Giọng nói của nàng cũng lạnh nhạt đi đôi chút.
“Xin sư muội hãy cho bọn ta mượn, bọn ta nhất định sẽ trả!” Giang Đình mừng thầm trong lòng, vội vã cất lời.
“Cầu nguyện là có thôi.” Lê Ương nghiêm túc nói: “Cứ cầu nguyện nhiều vào, mong Lục trưởng lão sớm ngày trở về, tới lúc đó ta sẽ đến chỗ trưởng lão mượn giúp các huynh!”
“...” Nét mặt cả hai cứng đờ.
Nàng đang nói cái quỷ gì thế?
Kỳ thực cả tông môn ai nấy đều biết, Lục trưởng lão kia căn bản chẳng phải tổ tiên của Lê Ương!
Nghe đồn Lục trưởng lão kia là nhân vật kiệt xuất của Thất Đại Tiên Sơn, cũng nhờ cơ duyên xảo hợp mới gặp gỡ Lê Ương, thấy nàng thuận mắt nên mới bố thí cho nàng chút. Bằng không mấy năm nay ai mà dám thừa lúc trưởng lão vắng mặt, tìm đủ mọi cách phỉnh phờ lừa gạt đồ vật trong tay Lê Ương chứ?
Cửu Tinh Tông tôn Lục tiền bối làm trưởng lão hoàn toàn là nể mặt Thất Đại Tiên Sơn, mà những thứ đối phương để lại cho tông môn cũng chỉ là để bày tỏ thiện chí mà thôi!
Chỉ riêng Lê Ương, thực chất chẳng là gì cả...
Nhưng điểm này, tuyệt nhiên không một ai đứng ra vạch trần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)