Năm đó, sau khi nguyên chủ nuốt viên đan dược kia, ba linh căn còn lại như bị một lớp sương mù dày đặc che phủ, thuận lợi qua mặt được Trắc Linh Thạch, không ai nhìn ra điểm bất thường.
Nhưng dược hiệu dường như đã sắp hết.
Hơn nữa, nguyên chủ gia nhập tông môn đã mười năm, đến nay tu vi vẫn chỉ là Luyện Khí tầng hai, tốc độ tu luyện chậm chạp đến mức ngay cả một đệ tử ngoại môn cũng không bằng.
Mười năm qua, nguyên chủ luôn thấp thỏm bất an, tâm tư căn bản không đặt vào việc tu luyện.
Nàng sợ một ngày nào đó sự thật mình là Tứ linh căn bị người khác phát hiện, bị mọi người ghét bỏ, thậm chí bị đuổi khỏi nội môn. Vì vậy, những năm gần đây nàng vẫn luôn cố gắng lấy lòng người khác. Phàm là đệ tử có điều cầu xin nàng, nàng đều tận lực đáp ứng, dẫn đến hiện giờ trên dưới toàn tông môn, ai cũng biết nàng hào phóng hiểu chuyện. Dù tốc độ tu hành rất chậm, mọi người cũng chỉ cho rằng nàng quá giỏi hy sinh cho người khác, nên mới xem nhẹ bản thân.
Nhưng muốn hy sinh thì cũng phải có vốn liếng mới được.
Lê Ương mở nhẫn trữ vật của nguyên chủ ra, nhìn những thứ còn sót lại bên trong… Mặt nàng xanh mét, cứ như độc lại tái phát.
Không, không, không!
Quả thực chẳng khác nào vừa bị cướp sạch!
Tài nguyên tu luyện hằng tháng, bảo bối Lục tiên tử ban tặng, giờ đây chỉ còn lại…
Một túi hạ phẩm linh thạch, ước chừng 500 viên; Hồi Khí Đan, Dưỡng Huyết Đan bình thường mỗi loại một hộp 20 viên. Đây là đan dược trị thương dùng để bổ sung máu, bổ sung linh khí khi ra ngoài rèn luyện, cấp bậc thấp, chẳng đáng bao nhiêu tiền!
Còn lại là một ít hạt giống linh thảo và phân bón, y phục, đồ dùng hằng ngày, một thanh đoản kiếm bình thường đến mức chẳng ai thèm lấy… cùng với tâm pháp dẫn khí nhập môn mà nguyên chủ đã học và vài kỹ năng sinh hoạt nhập môn thông thường.
Thứ gọi là kỹ năng sinh hoạt, chính là Hút Bụi Thuật, Thanh Khiết Thuật các loại, không có tính công kích, ở Tu Tiên giới đâu đâu cũng thấy.
Nguyên chủ mang Mộc linh căn, tu vi lại không cao, ngày thường còn chủ tu Dưỡng Linh Thuật và Hồi Xuân Thuật. Thuật pháp trước… dùng khi gieo trồng linh thảo, thuật pháp sau… dùng để chữa trị.
Đúng chuẩn là một kẻ phụ trợ.
Nguyên chủ vốn còn có chút Giải Độc Đan và Tích Cốc Đan, nhưng vì dưỡng thương nên giờ cũng đã dùng hết.
Chính vì không còn đường sống, khắp nơi đều là tuyệt vọng, nguyên chủ mới từ bỏ chống đỡ, trực tiếp để độc khí xâm nhập vào tâm mạch.
Nhưng chết tử tế không bằng còn sống.
Kiếp trước Lê Ương xuất thân phú quý, nhưng lại là một ma bệnh. Kiếp này… cho dù có mất mặt đến chết, nghèo đến chết, nàng cũng phải sống thật tốt!
Chỉ là, gia sản hiện tại của nàng e rằng còn nghèo hơn cả đám đệ tử ngoại môn.
Nguyên chủ tu luyện mười năm, đến lúc nàng tiếp nhận… vẫn chỉ là một kẻ mới nhập môn.
Ngay sau đó, Lê Ương không chút do dự đứng dậy, lập tức lấy khối linh thạch thượng phẩm dùng để vận hành trận bàn phòng ngự trong phòng xuống.
Đáng tiếc, khối linh thạch này đã tiêu hao quá nhiều, linh khí thiếu hụt, giá trị chỉ tương đương một linh thạch trung phẩm.
Trận pháp phòng ngự vừa được thu lại, lớp màn chắn lập tức biến mất.
Hai người đứng bên ngoài cũng ngẩn ra một chút, sau đó nhìn nhau rồi đẩy cửa bước vào.
“Lê sư muội, bọn ta gọi muội hồi lâu, sao muội vẫn không có phản ứng gì?” Người tới lên tiếng hỏi.
Lê Ương nhìn sang.
Hai người này nguyên chủ đều quen biết. Một người tên Mạc Nguyên, người còn lại tên Giang Đình, đều là đệ tử Tàng Kiếm Phong. Đệ tử Thương Ngô Phong đa số là hệ Thổ và hệ Mộc, còn Tàng Kiếm Phong thì khác, phần lớn đều là kiếm tu.
Nguyên chủ có nhân mạch rất rộng, trong Cửu Tinh Tông, ngọn núi nào cũng có “bằng hữu” của nàng.
“Để hoan nghênh hai vị, ta đến cả trận bàn phòng ngự cũng gỡ xuống rồi, hai vị sư huynh vẫn chưa cảm nhận được sự nhiệt tình của ta sao?” Lê Ương ngoài miệng mỉm cười, chẳng đợi hai người trả lời đã thuận miệng nói tiếp: “Hai vị sư huynh vội vàng tìm ta như vậy, chắc chắn là có chuyện quan trọng rồi? Có phải hai người biết ta bị thương, sợ ta không chống đỡ nổi, nên đặc biệt mang linh thạch và thuốc trị thương đến cho ta không? Thật sự cảm ơn các sư huynh nhiều nhé.”
Nếu là trước kia, nguyên chủ nghe xong câu này tất nhiên sẽ chột dạ đồng ý, chẳng còn nhắc tới chuyện đan dược hay linh thạch nữa.
“Đúng vậy, các ngươi quả thực rất buồn cười.” Lê Ương thuận miệng đáp.
“Sư muội?” Mạc Nguyên sửng sốt.
“Trước kia các sư huynh sư tỷ bị thương, dù không tìm đến ta, ta cũng sẽ đưa chút đan dược tới để biểu thị sự quan tâm. Giờ đây ta bị thương, người khác tự nhiên cũng sẽ đối xử với ta như vậy. Cho nên… các sư huynh à, mặc cho hai người ngụy trang tâm ý của mình thế nào, ta vẫn có thể cảm nhận được! Ngược lại, dáng vẻ giả vờ keo kiệt này thật quá buồn cười!” Lê Ương vốn muốn đuổi thẳng hai người kia ra ngoài, nhưng nếu không lấy được chút lợi ích nào thì nàng chịu thiệt quá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)