Đêm ấy, kinh thành Thiên Mạch chìm trong một trận mưa bão dữ dội, mây đen phủ kín bầu trời, gió lớn quật nghiêng những tán cây trong cung, từng tia chớp liên tục xé ngang màn đêm, còn tiếng sấm vang vọng giữa những cung điện khiến cả hoàng thành rung lên như đang đứng trước một điềm báo mà không ai có thể nhìn thấu.
Điện Phượng Nghi sáng đèn suốt đêm.
Từ lúc Vương hậu bắt đầu chuyển dạ, các cung nữ, nữ quan, bà đỡ và thái y đã liên tục ra vào, bên ngoài điện còn có những thị vệ được điều đến canh giữ nghiêm ngặt, bởi đây không chỉ là ngày đứa con thứ ba của Vua Mai Minh Tổ chào đời mà còn là ngày mà cả vương quốc Thiên Mạch đang chờ đợi.
Sau cái chết của hai vị hoàng tử, mọi ánh mắt đều đặt lên đứa trẻ trong bụng Vương hậu.
Nếu là một hoàng tử, đó sẽ là niềm hy vọng của hoàng tộc.
Nếu là một nữ nhi, dân chúng có lẽ sẽ chỉ thất vọng đôi chút.
Nhưng nếu đúng như những lời đồn đại trong suốt nhiều tháng qua, rằng Vương hậu đang mang song thai, vậy thì tất cả mọi người đều muốn biết hai đứa trẻ ấy rốt cuộc là nam hay nữ.
Trong hậu cung, tin tức về việc Vương hậu lâm bồn đã nhanh chóng truyền đi, rồi từ những cung nữ trong các điện lại lan đến những người hầu, thị vệ và quan viên đang chờ bên ngoài, cuối cùng theo những đoàn xe ra vào kinh thành mà truyền đến tận dân gian.
Không ai được tận mắt nhìn thấy tình hình bên trong điện Phượng Nghi, nhưng cả Thiên Mạch đều đang nín thở chờ đợi.
Bên trong phòng sinh, Vương hậu đã trải qua nhiều canh giờ đau đớn.
Từng cơn đau kéo đến khiến toàn thân nàng run lên, hơi thở trở nên nặng nề, mồ hôi lạnh thấm ướt tóc mai, còn đôi bàn tay vốn mềm mại đã nhiều lần vô thức siết chặt lấy tấm chăn dưới thân.
Các bà đỡ liên tục động viên nàng giữ sức, thái y cũng không ngừng quan sát tình trạng của cả người mẹ lẫn thai nhi, nhưng thời gian càng trôi qua, sắc mặt của những người bên cạnh càng trở nên căng thẳng.
Vương hậu đã kiệt sức, thế nhưng nàng vẫn cố gắng chịu đựng. Nàng không ngừng nghĩ đến hai đứa con trai đã mất, nghĩ đến nỗi đau mà nàng và Vua Mai Minh Tổ từng trải qua, rồi tự nhủ rằng lần này nhất định nàng phải bảo vệ được đứa con của mình.
Nếu ông trời đã cho nàng một cơ hội nữa, nàng không muốn lại một lần nữa nhìn thấy con mình rời khỏi thế gian.
Đến khi tình hình trở nên nguy hiểm, nữ thái y cuối cùng quyết định phải dùng phương pháp mổ lấy thai để cứu cả mẹ lẫn con.
Vương hậu nghe xong chỉ im lặng trong giây lát rồi gật đầu.
Nàng không hỏi thêm điều gì, bởi lúc ấy nàng đã không còn sức để sợ hãi, trong lòng nàng chỉ còn duy nhất một suy nghĩ là phải để những đứa trẻ trong bụng được sống.
Cánh cửa điện đóng chặt.
Vua Mai Minh Tổ đứng bên ngoài, từ đầu đến cuối không chịu rời đi.
Ông nghe thấy những tiếng động hỗn loạn bên trong, nghe thấy tiếng các bà đỡ liên tục truyền lệnh, nghe thấy tiếng bước chân vội vã của thái y, nhưng điều ông chờ đợi nhất vẫn là tiếng khóc của đứa trẻ.
Một canh giờ trôi qua.
Rồi hai canh giờ.
Ngoài trời, mưa bão vẫn không ngừng.
Đến gần sáng, khi một tia chớp lóe lên giữa màn trời đen kịt, từ trong điện Phượng Nghi bất ngờ vang ra tiếng khóc trẻ con.
Mai Minh Tổ lập tức quay người.
Cánh cửa điện mở ra.
Một bà đỡ vội vàng bước ra, trên khuôn mặt mệt mỏi nhưng không giấu được vẻ vui mừng: “Bệ hạ, chúc mừng bệ hạ.” “Bệ hạ, chúc mừng người, Vương hậu đã sinh hạ một vị công chúa.”
Mai Minh Tổ sững người trong giây lát, sau đó lập tức bước tới nhận lấy đứa trẻ từ tay bà đỡ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn đỏ hồng đang nhắm nghiền đôi mắt, trong lòng ông vừa đau xót vừa vui mừng.
“Con của trẫm.”
Ông khẽ nói, ngón tay run run chạm lên gò má mềm mại của hài nhi: “Bình an là tốt rồi. Vương hậu thế nào?”
“Vương hậu đã qua cơn nguy hiểm, chỉ là thân thể suy yếu, cần nghỉ ngơi nhiều ngày.”
Ông khẽ thở phào, nhưng chưa kịp hỏi thêm thì bà đỡ quay phắt đầu vào trong: “Không thể nào…”
Ngay sau đó, một cung nữ từ phòng sinh chạy ra, khuôn mặt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Bệ hạ, Vương hậu vẫn còn một hài nhi!”
Mai Minh Tổ chết lặng. Cung nữ quỳ xuống, giọng run run vì kích động: “Bẩm bệ hạ, Vương hậu sinh đôi.”
Trong khoảnh khắc ấy, cả hành lang điện Phượng Nghi chìm vào im lặng.
Hai đứa trẻ.
Thật sự là song thai.
Tiếng sấm ngoài trời đúng lúc vang lên, gần như át đi mọi âm thanh trong điện.
Mai Minh Tổ nhìn đứa trẻ đang nằm trong tay mình rồi nhìn về phía cánh cửa phòng sinh, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.
Song thai. Vương hậu thật sự sinh đôi. Nhưng niềm vui chưa kịp lan ra thì sắc mặt ông đã lập tức thay đổi. Ông nhớ đến lời sấm đã khiến cả Thiên Mạch bất an suốt nhiều tháng qua.
Nếu Vương hậu sinh đôi hai nữ nhi, Thiên Mạch tất vong.
Mai Minh Tổ lập tức quay người: “Đóng cửa điện. Không cho bất kỳ ai ra vào.”
Giọng ông lạnh hẳn.
“Trừ bà đỡ và Ninh Châu, tất cả cung nữ, thái y, nữ quan lập tức lui ra ngoài, không được phép truyền nửa lời về chuyện Vương hậu sinh đôi.”
Không ai dám hỏi thêm.
Mệnh lệnh lập tức được truyền xuống.
Những người không phận sự nhanh chóng rời khỏi điện Phượng Nghi, các thị vệ cũng được điều đến phong tỏa toàn bộ hành lang, cửa chính lẫn cửa hông, khiến nơi vốn náo nhiệt sau một đêm sinh nở lập tức trở nên im lặng đến đáng sợ.
Mai Minh Tổ ôm công chúa đầu tiên, bước nhanh trở lại phòng sinh
Trong phòng sinh, Vương hậu lúc này đã tỉnh lại sau cơn mê man.
Thân thể nàng yếu đến mức ngay cả việc ngồi dậy cũng trở nên khó khăn, sắc mặt trắng bệch, đôi môi khô nứt, nhưng khi nghe bà đỡ báo rằng cả hai đứa trẻ đều bình an, nàng vẫn cố gắng đưa tay về phía trước.
“Đưa các con cho thiếp.”
Hai hài nhi được đặt cạnh nàng.
Vương hậu nhìn đứa trẻ đầu tiên thật lâu.
Đứa bé có khuôn mặt thanh tú, làn da trắng xanh, hàng mi dài khép hờ, dáng vẻ yên tĩnh đến mức khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy an lòng.
Vương hậu khẽ chạm vào má con, trong mắt lập tức hiện lên vẻ dịu dàng.
“Mai An Nhiên.”
Nàng khẽ nói.
“An là bình an, Nhiên là an nhiên, mẫu hậu chỉ mong đời này con được bình an mà sống, không phải chịu những khổ đau mà mẫu hậu từng trải qua.”
Nàng nói xong rồi quay sang nhìn đứa trẻ thứ hai.
Đứa bé này nhỏ hơn một chút, nhưng lại không chịu nằm yên, đôi bàn tay bé xíu liên tục cựa quậy, đôi môi khẽ mấp máy như đang muốn nói điều gì đó.
Vương hậu nhìn con rất lâu.
Một cảm giác thương yêu khó tả dần dần tràn lên trong lòng nàng.
Vương hậu không biết vì sao mình lại chọn cái tên ấy.
Nàng chỉ cảm thấy cái tên Mộc Miên mang theo một sự mềm mại nhưng cũng có sức sống bền bỉ, giống như điều nàng mong muốn nhất dành cho đứa con của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

