⚠️ Cảnh báo nội dung: Bạo lực, mô tả cơ thể.
Cái tủ quần áo ép gỗ công nghiệp trong phòng trọ của Khải không bao giờ đóng kín hoàn toàn.
Ban đầu, nó chỉ hé ra một khe nứt bằng móng tay. Rồi lọt vừa một đốt ngón tay. Đủ để lọt thỏm một con mắt vô tròng ép sát từ bên trong nhìn ra.
Căn phòng trọ bức bối, trần thấp lè tè, mái tôn hầm hập như lò nung. Nằm trên chiếc nệm ố vàng, Khải không có chỗ nào để nhìn ngoài cái khe nứt đen ngòm đó.
Sự theo dõi không mang hình hài cụ thể, chỉ là một luồng khí lạnh ngắt rỉ ra liên tục, quấn lấy gáy khiến từng lỗ chân lông của anh co rút. Ban đêm, lúc vạn vật câm lặng, Khải nghe được cả tiếng dãi nhầy nhụa tứa ra, tiếng thở khò khè trượt qua một vòm họng rách nát bên trong mớ ván ép tồi tàn.
Thế giới bên ngoài ồn ào đến phát điên. Ánh sáng chọc mù mắt. Âm thanh xé rách màng nhĩ. Tim Khải đập loạn nhịp, lồng ngực như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí.
Anh lùi dần, lưng va vào mặt gỗ mùn cưa lạnh toát.
Cánh cửa tủ khẽ hé ra.
Một luồng hơi lạnh buốt phả vào gáy. Bên trong tối đặc sệt, tĩnh lặng tuyệt đối. Mùi mốc meo và rỉ sét như một liều thuốc an thần.
Ở ngoài kia là lưỡi dao găm chực chờ rạch mặt. Ở trong này... chỉ có sự im lặng. Khải thèm khát sự im lặng.
Anh không chần chừ thêm một giây. Khải co rụt người lại, tự bẻ gập bả vai, ép lồng ngực xẹp xuống để trượt vào cái không gian chật hẹp chỉ vừa một vòng tay, rồi kéo gập cửa lại.
Bóng tối nuốt chửng vạn vật. Tiếng đập cửa bên ngoài bỗng trở nên nghẹt mũi, xa xăm.
Khải rúc đầu vào gối, nhắm nghiền mắt.
Và rồi, anh cảm nhận được nó.
Một tảng thịt lạnh lẽo, nhơn nhớt đang dính chặt vào cột sống anh. Nó không có nhịp tim. Nó không cần thở. Những đốt ngón tay cứng đơ như rễ cây mục đang chầm chậm men theo từng đốt sống lưng của Khải.
Nó không làm gì cả. Nó chỉ từ từ hòa tan vào sự hiện diện của anh.
Bên ngoài, cửa phòng bật tung. Tiếng giày giẫm cộp cộp. Tiếng chửi bới vang lên rồi bỗng nhiên im bặt.
PHỰT.
Một dải gân lớn bị dứt đứt lìa. Khải mở trừng mắt trong bóng tối. Anh nghe thấy tiếng sụn vỡ nát, tiếng cuống họng sặc máu lộc cộc gõ xuống nền gạch, tiếng móng tay tuyệt vọng cào xé lên ván ép rồi tắt lịm.
Khải cắn nát môi. Anh không dám thở. Nhưng hơi lạnh sau lưng anh đang rung lên khe khẽ.
Sáng hôm sau, Khải bước ra khỏi tủ.
Phòng trọ vắng ngắt. Dưới sàn chỉ còn những vệt sẫm màu bị lau vội và mùi tanh rỉ sắt nồng nặc.
Đêm đó, Khải nằm trên giường. Lưng anh ngứa ngáy đến phát điên. Không gian xung quanh quá thênh thang, quá trống trải, ánh đèn đường quá chói. Xương khớp anh rệu rã, kêu gào đòi được ép chặt lại.
Ba giờ sáng, Khải đứng dậy, hai mắt đờ đẫn. Anh mở cửa tủ, tự vặn xoắn cánh tay, chui tọt vào bóng tối ẩm mốc.
Nửa năm sau, phòng trọ có khách thuê mới.
Người chồng càu nhàu vì cánh tủ rẻ tiền cựa quậy không khép kín được. Đêm khuya, anh ta đang bấm điện thoại thì chợt khựng lại, cảm thấy gáy râm ran.
Anh ngước lên, nhìn thẳng vào khe hở.
Một khuôn mặt xám ngoét đang ép chặt vào ván gỗ. Khớp thái dương hàm bị bẻ trật hẳn sang một bên để ép phẳng cằm vào góc hẹp, da thịt nhão nhoét dính chặt vào mùn cưa. Hai hốc mắt sâu hoắm, đục ngầu.
Khuôn mặt đó nhìn anh trân trân.
Một ngón tay gãy gập, lòi cả mỏm xương trắng hếu ra ngoài, từ từ đưa lên áp vào cặp môi nứt nẻ.
Im lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)