⚠️ Cảnh báo nội dung: Tự hại, mô tả chi tiết cơn đau thể chất mãn tính, kiệt sức tâm lý, hình ảnh cơ thể.
Tone: #BodyHorror #ClinicalHorror #UrbanHorror
Vai của Vy bắt đầu đình công từ nửa năm trước.
Đó không phải là cơn mỏi cơ thông thường của những người ngồi văn phòng. Nó là một sự chèn ép tàn nhẫn và âm thầm của rễ thần kinh vùng cổ. Ban đầu chỉ là những cơn tê rần như kiến bò dọc từ gáy xuống mỏm vai, nhưng rất nhanh sau đó, nó hóa thành một mũi khoan rỉ sét xoáy thẳng vào ổ chảo khớp vai. Cơn đau không nằm trên da thịt; nó nằm sâu bên trong, lóc từng thớ cơ thang, rọc dọc theo bó cơ trên gai rồi cắm phập vào mỏm cùng vai.
Mỗi lần tan ca trực, Vy thấy mình như một tiêu bản giải phẫu bị lỗi. Cô đứng dựa lưng vào bức tường bong tróc của hành lang bệnh viện, hít thở cái mùi sát trùng đặc quánh để ngăn mình không khuỵu xuống. Cơ thể cô đã quá tải từ lâu. Những ca trực xuyên đêm, những lần ép tim cho bệnh nhân, những túi dịch truyền nặng trịch... tất cả dồn nén lên đôi vai gầy guộc của một bác sĩ trẻ đang kiệt quệ.
Phòng trọ của Vy là một cái hộp diêm ẩm thấp, nơi mà nhiệt độ luôn cao hơn bên ngoài vài độ. Mấy cái móc nhựa treo đồ trên dây phơi đã giòn rụm đi vì nắng gắt hắt qua khe cửa sổ. Đêm đó, giữa cái nóng hầm hập của Sài Gòn, cái móc cuối cùng cuối cùng cũng chịu thua sức nặng của bộ đồng phục sũng nước.
RẮC.
Âm thanh khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng của đêm muộn. Bộ đồ rơi bẹp xuống nền gạch dơ hầy, bọt xà phòng tanh tưởi bắn tung tóe. Vy quỵ gối, không buồn nhặt lên. Cô nhìn chằm chằm vào đôi vai mình phản chiếu qua tấm gương nứt nằm góc phòng. Hai xương quai xanh nhô cao, nhọn hoắt, lớp da tái mét bọc lấy khúc xương mỏng manh đến mức tưởng như chỉ cần cử động mạnh, nó sẽ đâm toạc ra ngoài.
Sáng hôm sau, Vy ghé hàng đồng nát đầu hẻm. Bà lão bán hàng có đôi bàn tay khô khéo như vỏ cây, ném một mớ móc sắt đen sì lên mặt bàn gỗ mục. Chúng là thép đặc, nặng trịch, đầu uốn cong sắc lẹm theo một góc độ kỳ dị. Vy treo bộ đồng phục ướt sũng lên, và kỳ lạ thay, khúc thép vẫn thẳng tắp, lạnh lùng, bất động. Nó cứng cáp hơn cả hệ thống dây chằng và cột sống đang rệu rã của cô.
Vài ngày sau, Vy bắt đầu mất nhận thức về thời gian. Những cơn mộng du xuất hiện kèm theo sự suy nhược thần kinh trầm trọng. Ba giờ sáng, cô tỉnh giấc giữa căn phòng tối, thấy mình đang đứng trân trân dưới dây phơi. Hai tay dang ngang, đầu gục rũ xuống ngực, bộ dạng giống hệt một cái bù nhìn bị treo lên để phơi khô.
Cô không thấy sợ. Ngược lại, cảm giác lúc đó nhẹ bẫng đến mức phi lý. Toàn bộ trọng lực dường như bị tước bỏ khỏi đôi vai, các đốt sống cổ được nới lỏng, trạng thái lơ lửng vô trọng lượng khiến cô thấy bình yên lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Cơn đau đỉnh điểm ập đến vào đêm hôm sau. Mạc cơ co rút từng đợt cứng đơ, kéo giật bả vai Vy về phía trước. Cô gục đầu bên chậu xà phòng, thở rít qua kẽ răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Não bộ mờ đi vì thiếu ngủ, chỉ còn lại những tiếng vang vọng mơ hồ.
Trong bóng tối, luồng gió lùa qua khe cửa khiến những cái móc sắt va vào nhau.
Keng... Keng...
Vy ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn đường hắt hiu từ ngoài hẻm, những đầu móc sắt nhọn hoắt đung đưa lấp loáng. Chúng cong một góc hoàn hảo, vững chãi và kiêu ngạo. Khúc thép đó sinh ra là để gánh vác, để chịu đựng sức nặng mà không bao giờ biết đau.
Cô đưa bàn tay run rẩy miết dọc theo bờ xương quai xanh của mình. Lớp da mỏng dính trượt trên phần hố hõm sâu hoắm bên dưới xương.
Chỉ cần... treo lên thôi.
Ba ngày sau, bà bán cháo đập cửa phòng Vy. Mùi rỉ dịch ôi thiu nồng nặc bốc ra từ khe cửa không khóa. Bên trong sạch sẽ đến mức bất thường, không có dấu hiệu của sự giằng co, không có một giọt máu nào vương vãi dưới sàn.
Nhưng bà lão lập tức gục xuống nôn thốc nôn tháo khi nhìn lên trần nhà.
Giữa phòng, treo lủng lẳng trên sợi dây thừng căng ngang, là bộ đồng phục của Vy. Nó phẳng phiu, không một nếp nhăn. Nhưng nó không hề trống rỗng. Hai đầu móc sắt sắc lẹm đã xuyên thấu qua lớp da cổ, móc chặt vào bên dưới hai đoạn xương quai xanh trắng ởn. Toàn bộ cơ thể Vy buông thõng, lủng lẳng giữa không trung như một cái kén người.
Không còn gồng gánh. Không còn cơn đau rễ thần kinh nào nữa.
Chiếc móc đung đưa khe khẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)