Hành Lý Tuy Chỉ Có Một Chiếc Vali Và Hai Cái Túi, Nhưng Đồ Đạc Bên Trong Cũng Không Ít.
Có quần áo của hai mẹ con, còn có chiếc chăn bông dày mà chị cả và chị dâu đã làm cho từ mấy năm trước. Chiếc chăn vốn được làm vì sợ cô phải đi làm thanh niên trí thức, không ngờ xuống nông thôn không thành, lại thành hạ phóng.
Ngoài ra còn có mấy túi sữa mạch nha, kê vàng và đường đỏ, rõ ràng là chuẩn bị cho Kiều Mính Mính.
Còn lại là sách vở, cách năm 78 còn hơn bốn năm nữa, nói cách khác họ có lẽ ít nhất cũng phải ở đây bốn năm.
Trong những năm tháng gian khổ, lương thực có thể lấp đầy bụng, nhưng sách vở lại có một năng lực kỳ diệu là chữa lành tâm hồn.
Nhân lúc dọn dẹp hành lý, cô còn tuồn ra một ít kem đánh răng, bàn chải và các vật dụng sinh hoạt cần thiết khác từ trong không gian, tiện thể thêm một ít lương thực vào lu gạo ở góc phòng.
Cô thích quá trình sắp xếp đồ đạc, chứng ám ảnh cưỡng chế khiến Kiều Mính Mính phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ ngăn nắp.
Kiếp trước bà nội cô thường nói cô có số khổ, người khác dọn giúp còn không vui, nhất định phải tự mình làm, không biết học được cái tật thích ôm việc vào người từ đâu.
Nhưng theo lời Kiều Mính Mính, đây không phải là chịu khổ.
Đồ đạc người khác dọn, cô không có cảm giác an toàn.
Nói cách khác, khi cần dùng cô hoàn toàn không tìm thấy nó ở đâu! Điều này sẽ khiến cô rất khổ sở và lo lắng.
Hoặc là cô không dọn, nếu đã dọn thì nhất định phải qua tay cô.
Lúc này, tất cả đồ đạc trong phòng đã được sắp xếp lại xong xuôi, Kiều Mính Mính lại chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong phòng, giống như một chú mèo Ba Tư đang tuần tra lãnh địa của mình.
Từ cửa phòng bước vào là một chiếc bàn ăn, bàn ăn không lớn lắm nhưng có thể dễ dàng ngồi được bốn người.
Lấy bàn ăn làm ranh giới, bên trái là khu vực phòng ngủ, sát tường nhất là một chiếc giường chỉ rộng 1 mét 5, nhưng cuối giường lại chừa ra một khoảng trống.
Chiếc giường lớn kê sát tường, trên tường có một ô cửa sổ nhỏ có bệ, ngoài cửa sổ là bầu trời xanh biếc và cây lựu đang đung đưa trong gió, cách đó không xa có một khóm tre nhỏ, tiếng xào xạc nghe rất êm tai.
Khoảng trống kia có thể kê thêm một chiếc giường rộng khoảng 1 mét 3, xét thấy mấy tháng nữa cô sẽ chào đón một sinh linh bé bỏng nữa, nên trong bản thiết kế của Kiều Mính Mính, nơi này sẽ đặt một chiếc giường tầng.
Đến lúc đó Hành Hành nằm tầng trên, tầng dưới làm thêm rào chắn sẽ thành nôi em bé, treo thêm một cái màn nữa là có thể ngăn cách hai chiếc giường, tận dụng tối đa không gian hạn hẹp, Kiều Mính Mính tự hào lắm chứ!
Còn về những thứ khác… chiếc tủ quần áo cũ kỹ đầy vết xước, lại còn bị què một chân phải dùng gỗ kê lên, được đặt ở khoảng trống cạnh tường, đối diện tủ quần áo là cửa sổ, dưới cửa sổ có một chiếc bàn “đầy thương tích”, có thể đặt đồ lặt vặt và dùng làm bàn học.
Khu vực phòng ngủ đến đây là hết, Kiều Mính Mính lại vòng qua bàn ăn đi sang bên kia, đây là khu vực nhà bếp.
Nếu có điều kiện, Kiều Mính Mính muốn ngăn nhà bếp ra, nếu không mỗi ngày nấu cơm họ đều phải mở hết mấy ô cửa sổ và hai cánh cửa để thông gió, vì cô không chịu nổi việc chăn bị ám mùi khói bếp và mùi thức ăn.
Haiz, nghĩ lại thì, thói xấu của mình cũng thật nhiều, đúng là khiến người khác phát phiền, hiếm có thể tìm được người hợp cạ như Ninh Du.
Đồ đạc trong khu vực nhà bếp rất đơn giản, một cái bếp lò nhỏ, trên lò đặt một nồi đất.
Còn có một chậu than, phía trên chậu than có một cái giá sắt, chiếc chảo sắt nhỏ bằng bàn tay được treo trên giá.
Những dụng cụ nấu ăn này… miễn cưỡng có thể gọi là dụng cụ nấu ăn, bên cạnh có hai chiếc ghế đẩu và một cái bàn giống như tủ đầu giường, trên bàn là gia vị đơn giản, cạnh bàn đặt một cái lu gạo có nắp gỗ dày.
Kiều Mính Mính “chậc chậc” hai tiếng, nếu chỉ có một mình Ninh Du thì không sao, bây giờ cô và con trai cũng đến, về lâu dài như vậy không ổn.
Không chỉ phải ngăn ra, mà ít nhất cũng phải xây một cái bệ bếp chứ.
Ninh Du dựa vào khung cửa, nghe những kế hoạch thỉnh thoảng nảy ra trong đầu cô, mỉm cười gật đầu: “Làm, nhà vệ sinh, nhà bếp, giường tầng chúng ta đều làm.”
Giống như ông cậu đã nói, đời người còn dài mà.
Cha con kỳ lạ
Chạng vạng, ráng chiều đầy trời.
Ánh chiều tà bao trùm thôn Thượng Dương, soi bóng xuống hồ Thượng Dương ở phía bắc thôn và những ngọn núi xanh biếc, tạo nên một khung cảnh độc đáo và hùng vĩ.
Hành Hành cực kỳ thích nơi này, nó ngồi trên ngưỡng cửa, tay nhỏ chống cằm nhìn ngắm mọi thứ. Thỉnh thoảng lại nhón một hạt đậu phộng, vô cùng thảnh thơi.
Cái dáng vẻ đó, giống hệt ông ngoại vừa nhâm nhi đậu phộng vừa uống rượu, Kiều Mính Mính nghĩ nó chỉ thiếu một bình sữa để nhâm nhi cùng nữa thôi.
Ninh Du làm xong việc thì sang nhà hai ông bà lão bên cạnh giúp sửa mái nhà. Qua lời giới thiệu của Ninh Du, Kiều Mính Mính biết được hai ông bà, chồng tên là Dư Phục, vợ tên là Dương Hi Nhân. Cả hai đều là bác sĩ, đã bị hạ phóng đến đây được ba năm.
Trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi buổi chiều, Kiều Mính Mính đoán rằng y thuật của hai người hẳn là rất cao siêu.
Cũng phải, dù ở thời đại nào, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì sẽ không dại dột đắc tội với một bác sĩ giỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

