Ngôi Nhà Có Hình Chữ Nhật, Ngoài Cửa Chính Ra, Bên Hông Còn Có Một Cửa Nhỏ.
Có thể thấy, cánh cửa nhỏ này ban đầu thông với nhà bếp. Sau này nhà bếp sập, nơi đây trở thành phòng chứa đồ lặt vặt của thôn, người ta liền bịt cửa nhỏ lại, Ninh Du đến đây hai ngày sau mới mở ra.
Kiều Mính Mính cảm thấy nhất định phải có nhà vệ sinh.
Nếu bây giờ điều kiện không cho phép, vậy có thể dựng một cái lều gỗ nhỏ bên ngoài cửa nhỏ, rồi đặt một cái bô gỗ trong lều không?
Cô miễn cưỡng có thể chịu được việc đi vệ sinh ở hố xí đầu thôn, nhưng cô tuyệt đối không thể chịu được việc đặt cái bô trong phòng.
Tuyệt đối không thể!
May mà Ninh Du cũng có yêu cầu rất cao về vệ sinh, mấy ngày nay anh hẳn là đều ngoan ngoãn ra đầu thôn giải quyết vấn đề sinh lý.
Tiếp đến là mấy ô cửa sổ.
Trong phòng có tổng cộng bốn ô cửa sổ, hai ô đã bị đóng đinh gỗ, chỉ còn lại hai ô ở phía giường là bình thường.
Kiều Mính Mính nghĩ ngợi, rồi đứng dậy đi lấy búa sừng dê. Ninh Du muốn sửa chuồng bò, hai ngày nay đều đi mượn búa sừng dê về, vừa hay cô có thể dùng.
“Cạch cạch” vài tiếng, cô dùng búa sừng dê nhổ mấy cái đinh ra, “két” một tiếng, âm thanh có chút nặng nề vang lên, hai ô cửa sổ cứ thế được mở ra, cuốn theo lớp bụi bặm ẩn trong khe hở, ánh nắng mặt trời sau bao ngày đã chiếu rọi vào phòng từ đây, tạo nên hiệu ứng Tyndall đẹp đến kinh người.
Hành Hành xem đến ngây người, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên “Oa” một tiếng, như thể nhìn thấy thứ gì đó kỳ diệu.
Đến đây, tất cả cửa sổ trong phòng đều đã được mở ra, căn phòng cuối cùng cũng hoàn toàn sáng sủa.
Kiều Mính Mính nhắm mắt lại, tâm trí chìm vào không gian. Cô nhớ mang máng mình có tích trữ vài mét vải cũ hoa văn lỗi thời trong không gian, vốn định dùng làm giẻ lau, lúc này vừa hay có tác dụng.
Nhân lúc Hành Hành không để ý, Kiều Mính Mính lấy ra một miếng vải, nhanh chóng cắt thành bốn miếng giẻ lau.
Cô bưng một chậu nước vào, vắt ướt hai miếng, sau đó kéo theo thằng nhóc đang ăn không ngồi rồi cùng lau tường trong phòng.
Nhà ở đây rất thú vị, từ ngoài nhìn vào thì nhà được xây bằng đất đỏ và gạch. Nhưng bên trong lại là tường gỗ, từng tấm ván gỗ ghép lại khít khao, không hề có tình trạng vừa dựa vào tường là đất đỏ đã rơi lả tả.
Kiều Mính Mính vô cùng hài lòng về điều này.
Cô sợ gì nhất? Sợ nhất là đang ngủ ngon, trở mình một cái cọ vào tường là dính đầy bụi.
Hai mẹ con thở hổn hển cầm giẻ lau lau hết một lượt tường gỗ, chỗ nào không tới thì kê thang vào, trèo lên lau tiếp.
Ninh Du làm xong việc vào xem thử chân mềm nhũn!
Anh cố nén ý muốn hét lên, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, gần như là bước đi ngơ ngác lại gần, sau đó nặn ra một nụ cười, kìm nén giọng run run, dịu dàng nói: “Mính Mính, hay là em xuống đi, việc bên ngoài anh làm xong rồi, để anh làm cho.”
Kiều Mính Mính quay người lại, cười hì hì với anh: “Không sao, sắp xong rồi.”
“Ừ, được! Không vội, em cứ từ từ thôi.”
Ninh Du vội gật đầu, cũng không dám la mắng, chỉ có thể giữ chặt cái thang, mắt không chớp nhìn chằm chằm cô.
Đây là lần thứ ba Kiều Mính Mính lau, cô có chứng ám ảnh sạch sẽ cực kỳ mãnh liệt đối với phòng ngủ, trên giường ngoài chăn, nệm và các vật dụng khác cùng với người ra, không được có bất cứ thứ gì khác.
Ngay cả ngồi lên giường cũng phải thay quần mới được ngồi, may mà thói quen khó chiều này của cô lại hợp với Ninh Du, nếu không hai vợ chồng chắc chắn sẽ cãi nhau vì chuyện này.
Kiều Mính Mính cuối cùng cũng lau xong, lau mồ hôi trên trán, vô cùng tự hào nhìn “giang sơn mình đã lau sạch”!
“Có sạch không!”
Kiều Mính Mính ưỡn ngực ngẩng đầu vô cùng đắc ý.
Ninh Du vội vàng gật đầu: “Sạch sạch, em mau xuống đi.”
Còn không xuống nữa thì tim anh chịu không nổi!
Kiều Mính Mính cũng nghe lời, cẩn thận bước xuống thang. Ngay khoảnh khắc hai chân cô chạm đất, mặt Ninh Du sa sầm ngay lập tức, hai tay chống nạnh, tức giận đến nghiến răng nhưng lại bất đắc dĩ thở dài.
“Làm gì thế?” Kiều Mính Mính kỳ quái, đẩy anh ra, ném giẻ lau vào chậu.
Ninh Du quay người nghiêm khắc phê bình: “Em quá không cẩn thận.”
“Em không cẩn thận chỗ nào?” Kiều Mính Mính vừa vò giẻ lau vừa thắc mắc.
Anh bất đắc dĩ đỡ trán: “Em quên mất cái bụng của mình rồi à?”
Kiều Mính Mính vắt khô giẻ lau, sững người, rồi bỗng nhiên tỉnh ngộ. Cô muộn màng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và sợ hãi.
Ninh Du kéo con trai ra ngoài cửa, nói: “Con là một đại nam tử hán, ba có thể giao cho con một nhiệm vụ được không?”
Hành Hành trợn tròn mắt, lập tức ưỡn ngực, giọng non nớt nói: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
“Trông chừng mẹ, không được để mẹ trèo cao.”
Trong phòng.
Hai cha con đang thì thầm bên ngoài, Kiều Mính Mính đã sắp xếp xong hành lý mang theo lần này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

