Chuyển ngữ: PHẬT THỦ
Trước khi Thân Văn Hưng té xỉu, có lẽ cả nhà họ Thân đang sum vầy bên nhau, vui vẻ xem tiết mục cuối năm, TV vẫn còn mở, hiện tại đã chiếu tới tiết mục hát và nhảy.
Thân Hải lo lắng đi tới đi lui trong phòng, điểm lại thật kỹ một loạt những đối thủ cạnh tranh của nhà họ Thân.
Suy đi tính lại mấy lần cũng không đoán ra được là kẻ độc địa nào đã nghĩ ra thủ đoạn thâm hiểm, tàn ác này.
Cuối cùng anh ta chán nản quay sang hỏi Bạch Tiên Tiên: “Đại sư, cô có thể tìm ra kẻ hạ cổ lên người ba tôi không?”
Bạch Tiên Tiên bỏ hộp chu sa mang theo bên người chia ra hai phần, mỗi phần 2 gram, rồi dùng bùa vàng gói lại: “Không chắc lắm.
Miêu Cổ là linh thể.
Một khi giải trừ được cổ, Quỷ Miêu cũng lập tức chết theo, không có manh mối rất khó truy ra hung thủ thao túng phía sau.”
Thân Hải bất mãn đáp: “Vậy chẳng lẽ cứ để hung thủ ung dung ngoài vòng pháp luật hay sao?”
Bạch Tiên Tiên trấn an: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Bà Thân đứng bên cạnh nghẹn ngào nói: “Lúc này đừng vội quan tâm hung thủ là ai, toàn lực cứu ba con bình an đã.”
Thân Hải nhanh chóng sai người làm tức tốc mua những thứ Bạch Tiên Tiên yêu cầu trở về.
Trước tiên Bạch Tiên Tiên đốt hương trước, cắm khoảng hơn một trăm cây hương xung quanh chỗ Thân Văn Hưng nằm.
Rồi cho mấy loại thuốc đông y kia cùng với bột chu sa nghiền nát trộn với nhau.
Không biết người nào đã hạ nhỏ tiếng TV xuống, hiện tại trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng chày và cối đá đập vào nhau đều đều, cùng tiếng trộn các loại nguyên liệu.
Cộp, cộp, cộp, cộp…
Hàng trăm cây hương bốc khói nghi ngút, trong phòng nhanh chóng bị khói xanh bao phủ.
Một lát sau, Thân Văn Hưng đang hôn mê bất tỉnh trên sofa đột nhiên bật dậy, hai tay đặt lên vị trí trái tim, gào thét thê thảm.
Bạch Tiên Tiên quát to một tiếng: “Đè ông ấy xuống.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)