Chuyển ngữ: PHẬT THỦ
Người nhà họ Thân không nhìn thấy Quỷ Miêu nhưng nghe cuộc đối thoại của hai vị Thiên Sư, và động tác của Trần Lẫm, cũng ù ù cạc cạc đoán được con quỷ kia đã bị chế ngự.
Thân Hải nhanh nhẹn đỡ ba mình lên ghế sofa nằm, thấy khí sắc ông hồng hào trở lại, hơi thở đều đặn hơn, mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Trần Lẫm vừa thuần thục trói con Quỷ Miêu, vừa quay đầu nhìn Bạc Tiên Tiên ngồi trên án, hít sâu đè nén cơn đau từ vết thương nơi bả vai.
Sắc mặt anh tối đi, nhanh chóng bước tới ngồi xuống trước mặt cô: “Bị thương à?”
Bạch Tiên Tiên vốn chỉ vì đau nên tức giận, thấy anh quan tâm mình lập tức tỏ vẻ tủi thân, bĩu môi ra điều mệt mỏi, lẩm bẩm mấy tiếng.
Nếu không phải bởi vì người nhà họ Thân đang đứng xung quanh, nên phải ra vẻ cao thâm, lạnh lùng cô đã nhảy bổ vào lòng anh khóc lóc, kêu ca rồi.
Trần Lẫm vươn tay định xem thương thế của cô.
Đáy mắt lướt qua tình hình khái quát, cánh tay lập tức xuyên qua cẳng chân, hơi dùng lực, bế bổng cô từ dưới sàn nhà lên.
Bạch Tiên Tiên theo quán tính ôm chặt lấy cổ anh, tư thế này có hơi giống gấu Koala treo mình trên thân cây.
Trần Lẫm đặt Bạch Tiên Tiên lên giường, quay người đi tới cửa, nhìn cũng không thèm nhìn anh ta một cái, lạnh lùng đóng sầm cửa lại.
Thân Hải: …
Cậu thanh niên này tính tình thật cáu bẳn! Đúng là chỉ có Bạch đại sư hòa nhã, dễ gần.
Thần thức bị thương, thân thể hoàn toàn lành lặn nhưng có thể trông thấy từ bả vai cô vô số sợi khí đen lượn lờ xung quanh.
Bạch Tiên Tiên cảm thấy nửa người đã hoàn toàn mất cảm giác, tủi thân nói: “Trên móng của nó chắc chắn có bôi cổ độc thời xa xưa.”
Trần Lẫm điểm chu sa trên tay, vẽ ra một bùa chú, đi đến bên cạnh cô từ tốn ngồi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)