Chuyển ngữ: PHẬT THỦ
Đối diện công viên vọng đến tiếng mấy đứa nhóc con đốt pháo.
Trên bàn ăn bữa cơm tất niên đã được chuẩn bị đâu vào đấy, ê hề nào thịt cá, tôm gà, không thiếu thứ gì.
Bạch Hướng Vọng chau mày nghiên cứu chai rượu trắng Trần Lẫm mang tới hồi lâu, cuối cùng quay đầu đè thấp giọng thì thầm với Tam trưởng lão: “Rượu Mao Đài cao cấp thì phải? Nghe nói rượu này quý lắm.”
(*) Rượu Mao Đài 茅台酒, bính âm: /Máotái jiǔ/ phiên âm Hán - Việt: Mao Đài tửu) là một nhãn hiệu rượu trắng (bạch tửu) của Trung Quốc.
Tam trưởng lão liếc nhìn chai rượu trắng không thể bình thường hơn một cái, lơ đễnh hỏi: “Có thể đắt đến mức nào được chứ?”
Bạch Hướng Vọng hoà ái nhìn về phía Trần Lẫm: “Tiểu Trần à, bình rượu này con mua bao nhiêu thế?”
Trần Lẫm nhỏ giọng lễ phép đáp: “Một vạn ba ạ.” (*)
(*) Tầm hơn 35 triệu đồng tiền Việt Nam.
Tam trưởng lão sững sờ, nhất thời bàng hoàng đến độ vỗ bàn đứng dậy, cuống họng nghẹn lại, mãi mới nói được ra ba chữ: “Bao nhiêu cơ?”
Đỉnh đầu Trần Lẫm run lên một cái, bối rối đáp: “...!Một… một vạn ba ạ.”
Tam trưởng lão một tay xắn áo, dáng vẻ như thể chỉ muốn ngay tức thì vọt lên đánh cho tên phá gia chi tử nào đó ra bã.
May thay Bạch Tiên Tiên nhanh hơn một bước, chạy tới giữ chặt tay ông, mềm mỏng hoà giải: “Ai nha, ăn tết mà.
Cũng nên uống loại rượu gì đó sang mồm một chút chứ! Ba! Nhanh rót cho Tam trưởng lão một ly để ông nếm thử nào!”
Tam trưởng lão trừng Trần Lẫm hồi lâu, mới tức tối quay về chỗ ngồi: “Không uống! Rượu đắt như thế, uống xong sợ giảm thọ.”
Nhị trưởng lão bưng món cuối cùng từ phòng bếp đi ra, cười ha ha nói: “Rượu này đắt thế à? Vậy chúng ta phải cẩn thận nếm thử xem nó khác rượu bình thường ở đâu mới được.
Tiên Tiên con đi gọi Đại trưởng lão đi, mời ông cùng về thưởng thức.”
Bạch Tiên Tiên sớm đã rút sẵn bùa Triệu Thỉnh ra, vui vẻ đáp: “Vâng ạ.”
Ông quắc mắt lườm nguýt Trần Lẫm thêm một lượt từ trên xuống dưới nữa, mới nguôi giận, nghiêm khắc nhắc nhở: “Có tiền thì tự mua cho mình một bộ quần áo mới đi! Mỗi lần tôi gặp anh đều thấy anh mặc đi mặc lại một kiểu quần áo, người không biết còn tưởng rằng anh chỉ có một bộ!”
Trần Lẫm vẫn đang ngoan ngoãn cúi đầu, lẳng lặng tiếp thu lời quở trách, nghe thấy thế lập tức nhỏ giọng phản bác một câu: “Không phải đâu ạ! Chỉ là màu sắc giống nhau thôi.”
Tam trưởng lão: “Còn dám cãi bướng!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



