Trường Lăng đưa tay điểm huyệt cậu, đỡ Vương Tuần ngồi xếp bằng. Theo bản năng cậu định né tránh, nhưng toàn thân cứng đờ, nửa tấc cũng không động được.
Thấy nàng đặt tay lên mạch môn mình, cậu còn tưởng nàng chuẩn bị dùng cực hình. Nào ngờ một luồng khí ấm áp ôn hòa từ mạch môn truyền vào, rất nhanh lan khắp cơ thể.
Thân thể vốn lạnh giá dần ấm lên, cảm giác bức bối trong lồng ngực cũng nhẹ đi rất nhiều.
Trường Lăng buông tay cậu ra, trầm ngâm giây lát như đã quyết định điều gì. Nàng liên tiếp điểm vào mấy đại huyệt quanh người cậu, cổ tay phải xoay nhẹ, lòng bàn tay áp lên lưng cậu, chậm rãi vận chuyển chân khí.
Chưa đến nửa nén hương, mồ hôi trên trán Vương Tuần đã túa ra như mưa, từng làn khói trắng mỏng bốc lên từ đỉnh đầu. Cậu cảm nhận rõ chân khí trong người cuồn cuộn dâng trào.
Lại qua một lúc lâu, Trường Lăng mới dừng tay, giải khai huyệt đạo. Vương Tuần bỗng mở bừng mắt, thở hổn hển mấy hơi.
Bao năm nay, cậu chịu đủ sự giày vò của bệnh tật. Dù trong mơ cũng không thoát khỏi cái lạnh thấu xương. Thế mà giờ phút này, tất cả dường như tan biến vô hình.
Đã rất, rất lâu rồi cậu chưa từng được hít thở nhẹ nhõm đến vậy. Nhẹ nhõm đến mức chính cậu cũng không biết phải làm sao.
"Con người có ngũ tạng lục phủ, 12 chính kinh, kỳ kinh bát mạch. Cái gọi là bệnh bẩm sinh cũng chẳng ngoài những thứ đó." Trường Lăng ngồi xuống mép tảng đá, khẽ gõ đầu gối. "Lúc nãy bắt mạch, ta thấy khí huyết ngươi bị tắc nghẽn nên thử khai thông. Không ngờ không chỉ ba kinh âm thủ và kinh Thủ Thiếu Dương có vấn đề, mà cả Nhâm mạch, Đốc mạch cùng Dương Duy mạch đều bị ứ khí ngăn trở, nên mới bệnh tật triền miên."
"Nay ta đã khai thông ba kinh âm thủ cho ngươi. Chứng phong hàn sau này sẽ khỏi hẳn, không cần lo vì nó mà mất mạng nữa."
Vương Tuần ngơ ngẩn quay đầu. "Ngươi..."
"Muốn hỏi vì sao ta có thể khai thông kinh mạch cho ngươi?"
Vương Tuần cúi đầu.
"Cha ta từng mời Tứ đại cao tăng Thiếu Lâm vận công khai thông kinh mạch cho ta, nhưng trước sau đều không thành..."
"Bọn họ không làm được, không có nghĩa là ta cũng không làm được." Trường Lăng nói. "Dĩ nhiên, ta khai thông kinh mạch cho ngươi cũng không có nghĩa võ công cao hơn các vị cao tăng Thiếu Lâm."
"Chỉ là…Ta không phải vận công cho ngươi. Mà là truyền công."
Toàn thân Vương Tuần chấn động. "Ngươi... ngươi nói gì?"
"Ngươi mắc bệnh bẩm sinh, khí tắc vẫn luôn tồn tại trong cơ thể. Muốn khai thông, nhất định phải có một luồng chân khí mới dẫn dắt. Nội công Thích Ma Chân Kinh mà ta tu luyện vốn chú trọng điều hòa nội tức."
"Ta đã truyền cho ngươi một thành công lực. Chỉ cần điều dưỡng cẩn thận, sống thêm 10 năm 8 năm cũng chẳng phải việc khó."
Lần này Vương Tuần hoàn toàn ngây người. Nằm mơ cậu cũng không ngờ…Mình rõ ràng là thích khách, vậy mà người mình muốn ám sát lại truyền công cho mình.
Càng không dám tin hơn, nàng nói cậu có thể tiếp tục sống. Mười năm, tám năm. Nàng nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng với cậu, đó là điều ngay cả trong mơ cũng không dám nghĩ tới.
Cậu cúi đầu, toàn thân bắt đầu run lên dữ dội.
Đã quá lâu rồi, quá lâu phải chịu đựng cái lạnh, chịu đựng nỗi sợ hãi mà chẳng biết tâm sự cùng ai. Biết bao đêm dài hoảng loạn và bất lực, cậu không dám ngủ.
Cậu sợ chỉ cần nhắm mắt, sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy mặt trời mọc, sẽ không thể bảo vệ người mình quý trọng nhất...
Ngày qua ngày, cậu cắn răng ép mình phải trở thành một người trưởng thành điềm tĩnh, nhìn tộc nhân tranh quyền đoạt lợi. Giành giật từng tia sinh cơ giữa ranh giới sống chết. Nhưng tất cả lớp ngụy trang mạnh mẽ ấy...
Cuối cùng cũng sụp đổ trong khoảnh khắc này.
Nước mắt từng giọt lớn lăn dài trên gương mặt, Vương Tuần không thể nhịn thêm được nữa, cậu òa khóc.
Trường Lăng lặng lẽ nhìn đứa trẻ trước mặt. Đúng là cậu ta thông minh, bình tĩnh hơn hẳn những đứa trẻ cùng tuổi. Nhưng những điều đó đều phải đánh đổi bằng biết bao đau khổ, làm sao người ngoài có thể tưởng tượng nổi?
Trong lòng nàng dâng lên một nỗi chua xót nhè nhẹ. Ai cũng biết nàng thiên phú hơn người, được cao tăng Thiên Trúc truyền thụ thần công cái thế. Nhưng có ai biết nàng từ nhỏ đã phải xa quê, chịu đủ mọi đau đớn giày vò.
Để vơi đi dù chỉ một phần thống khổ, nàng ngày đêm khổ luyện võ công. Để trở lại Trung Nguyên, nàng đã trải qua biết bao gian khổ không giống người. Đến khi trở về...
Mãi một lúc sau Vương Tuần mới bình tĩnh lại, luống cuống lấy tay áo lau nước mắt.
"Ngươi... định nói gì?"
Trường Lăng thu tay về.
"Ngươi thông minh như vậy, hẳn cũng đoán được vì sao ta cứu ngươi."
Vương Tuần ngập ngừng hồi lâu mới nói:
"Ngươi muốn ta trở về Hạ gia, diệt trừ tất cả những kẻ mưu hại ngươi, những kẻ gây bất lợi cho Việt gia. Hạ gia nội đấu đến mức tự lo còn chưa xong, còn Việt gia thì ngồi thu lợi ngư ông."
Trường Lăng gật đầu. "Ngươi đoán đúng một nửa."
Vương Tuần khó hiểu nhìn nàng. Nàng chậm rãi nói:
"Ta còn muốn ngươi đoạt lấy binh quyền Hạ gia. Trở thành người nắm quyền của Hạ gia."
Gió lạnh lướt qua vành tai, Vương Tuần không dám tin nhìn nàng.
"Ta? Ta không phải con vợ cả của Hạ gia. Không có quyền thế, cũng chẳng có thân tín, ngay cả bản thân còn không giữ nổi..."
Nói đến đây, cậu chợt im bặt. Trước nay cậu chưa từng mơ tưởng vị trí đứng đầu Hạ gia. Bởi vì, cậu vốn không còn sống được bao lâu.
Nhưng...
Nếu cậu có thể sống, chỉ cần có thể sống. Thì còn điều gì là không làm được?
Trường Lăng hỏi: "Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"
Cậu sững người. "Qua năm mới... sẽ tròn 10 tuổi."
"Mười tuổi..." Trường Lăng giơ năm ngón tay. "Năm ta đánh hạ Ba Thục là 15 tuổi."
"5 năm. Ta cho ngươi 5 năm, đoạt lấy Hạ gia."
"Kết minh với Việt gia, cùng ta đoạt thiên hạ."
Tim Vương Tuần đập mạnh. Cậu ta ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn nàng.
Nàng là chiến thần đứng trên tất cả anh hùng trong thiên hạ. Giờ đây, nàng nói muốn cùng cậu tranh thiên hạ. Nàng kéo dài sinh mệnh mà cậu hằng tha thiết mong cầu. Lại còn cho cậu một lời hứa về bá nghiệp đế vương mà trước nay cậu chưa từng dám mơ.
Hoang đường đến thế, nhưng cũng chân thật đến thế.
Lớp sương mù bao phủ trái tim cậu ấy bấy lâu nay lặng lẽ tan đi. Cậu khẽ nói:
"Ta chỉ có một mình... chỉ là một đứa trẻ."
Trường Lăng đáp:
"Dẫu tay trắng, đi giữa núi sâu khe lớn, vẫn có thể gây dựng cơ đồ."
"Nếu sau này ta thật sự đoạt được quyền lớn..." Vương Tuần nhìn nàng. "Đến lúc đó, ngươi không sợ ta trở thành kẻ địch của ngươi sao?"
"Đến lúc ấy..." Khóe môi Trường Lăng hơi cong lên. "Mạng ngươi vẫn còn nằm trong tay ta."
"Dĩ nhiên, nếu ngươi gặp được cao nhân khác cứu chữa thì đó là tạo hóa của ngươi. Thiên hạ vốn thuộc về kẻ mạnh."
"Nếu ngươi muốn tranh, ta sẽ phụng bồi."
Muôn vàn sao trời phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của Trường Lăng. Vương Tuần nhìn thẳng vào mắt nàng.
Qua rất lâu, lâu đến mức Trường Lăng tưởng cậu sẽ không trả lời. Rốt cuộc cậu khẽ nói:
"Ta đồng ý. Trong vòng 5 năm, ta nhất định nắm trọn quyền lực Hạ gia, dâng lên bằng chính hai tay mình."
Cậu trầm giọng. "Không phải dâng cho Việt gia. Mà là dâng cho một mình ngươi, Việt Trường Lăng."
Trường Lăng sững người. "Ta đâu có ý đó..."
Vương Tuần đáp:
"Nếu mạng ta đã nằm trong tay ngươi…Vậy những gì ta có, còn điều gì là không thể trao cho ngươi?"
Nếu sau này thật sự nắm nửa giang sơn, há có chuyện dễ dàng chắp tay nhường người?
Trường Lăng nghe vậy chỉ cho rằng đứa trẻ vừa nhặt lại được mạng sống nên nhất thời hào khí ngút trời, cũng không tranh luận với cậu ta, chỉ gật đầu cười.
"Được vậy thì càng tốt."
Vương Tuần đứng dậy, đưa bàn tay ra giữa không trung.
"Kích chưởng làm thề."
Thấy vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm túc, Trường Lăng cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ ba cái với cậu.
Sao tàn dần, phương đông đã lờ mờ ánh sáng. Thấy trời không còn sớm, Trường Lăng nói:
"Ngươi mau rời khỏi đại doanh Việt gia đi. Nếu để đại ca ta phát hiện sơ hở, đến lúc đó ta cũng không cứu được ngươi."
Cậu gật đầu. "Được."
Trường Lăng không nói thêm gì nữa, quay người đi được vài bước rồi chợt dừng lại. Nàng ngoái đầu nhìn cậu.
"Ta còn chưa biết tên thật của ngươi."
Dưới bầu trời xanh nhạt trước bình minh, gió khẽ thổi tung mái tóc trước trán. Thiếu niên mỉm cười ôn nhu như ngọc.
"Ta tên Hạ Du. Du trong chữ 'cẩn du'."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
