Trường Thịnh nói xong, Trường Lăng rơi vào trầm tư, đến mức cả đêm trằn trọc, mãi không sao chợp mắt.
Ánh trăng như dòng nước, xuyên qua khung cửa sổ rọi vào phòng, phủ lên màn giường những vệt sáng loang loáng.
Không ngủ được, Trường Lăng dứt khoát đứng dậy. Nàng không buộc tóc, chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng rồi ra ngoài hít thở không khí.
Nàng vô định bước đến bờ sông, vốn chỉ muốn xem lớp băng đã bắt đầu tan hay chưa, nhưng từ xa đã nhìn thấy một bóng người bé nhỏ ngồi bên tảng đá lớn.
Chính là Vương Tuần mà mấy ngày nay nàng không gặp. Đứa trẻ này... nàng suýt nữa đã quên mất nó.
"Nửa đêm không ngủ, một mình chạy đến đây làm gì?"
Vương Tuần quay đầu lại, thấy Trường Lăng đứng sau lưng thì giật mình, lắp bắp:
"Ngươi... sao lại ở đây?"
"Là ta hỏi ngươi trước."
Trường Lăng chẳng khách sáo, ngồi xuống ngay cạnh cậu. Vương Tuần theo bản năng dịch sang bên một chút, nhưng vẫn không đáp. Trường Lăng cũng chẳng để tâm, thấy hai tay cậu vùi trong ống tay áo lông, vành tai đỏ bừng vì lạnh, bèn hỏi:
"Tên tùy tùng trung thành của ngươi đâu?"
Vương Tuần vẫn im lặng.
Trường Lăng khẽ cau mày. Bình thường ở trong quân nàng phải làm ra vẻ cao ngạo để dựng uy, hiếm khi gặp được một đứa trẻ định trêu chọc vài câu, nào ngờ đứa nhỏ này lại già dặn như thế, thật mất hứng.
Im lặng hồi lâu, Vương Tuần đột nhiên hỏi:
"Vì sao ngươi không giết ta?"
Trường Lăng biết cậu đang nhắc chuyện ở suối nước nóng hôm ấy, liền hỏi ngược:
"Ta vì sao phải giết ngươi?"
"Ngươi không sợ ta tiết lộ bí mật sao?"
"Ngươi đã tiết lộ chưa?"
"Chưa."
"Vậy là được." Trường Lăng nói: "Ta, Việt Trường Lăng, ân oán phân minh. Nếu ngươi để lộ tin tức, lúc đó giết ngươi cũng chưa muộn. Còn nếu ngươi giữ kín, ta cần gì phải giết người vô tội?"
Vương Tuần hoàn toàn sững sờ.
"Có uy hiếp thì phải phòng ngừa từ sớm. Một phút mềm lòng, chỉ chuốc lấy hậu họa vô cùng."
Đến lượt Trường Lăng ngơ ngác.
"Ngươi đang khuyên ta giết ngươi?"
"Muốn giết thì cứ giết."
Thấy gương mặt non nớt ấy lại nghiêm túc nói ra những lời như vậy, Trường Lăng không nhịn được ngửa đầu cười lớn.
Vương Tuần còn chưa hiểu nàng cười điều gì, vừa quay đầu thì cổ họng đã nghẹn cứng. Bàn tay Trường Lăng bóp chặt lấy cổ cậu.
Không khí trong lồng ngực như bị rút sạch, mọi thứ trước mắt dần mờ đi. Cả người cậu bị nhấc bổng lên, bên tai chỉ còn vang lên giọng nói lạnh lùng của nàng:
"Ngươi cho rằng ta không dám sao?"
Cảm nhận lực ở đầu ngón tay nàng càng lúc càng siết chặt, Vương Tuần theo phản xạ nhắm nghiền hai mắt. Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt một vật gì đó. Đúng lúc cậu chuẩn bị liều mạng phản kích thì cổ bỗng nhẹ bẫng, thân thể nặng nề rơi xuống đất.
Vật trong lòng bàn tay cũng đã bị Trường Lăng cướp mất, đương nhiên Trường Lăng không định giết người.
Lúc nãy nàng thấy Vương Tuần ngồi bất động, để mặc côn trùng bay quanh đầu mà cũng không xua đuổi, trong lòng đã sinh nghi. Sau đó lại thấy cậu ta cố ý chọc giận mình, nàng càng hoài nghi trong tay áo cậu giấu ám khí.
Nào ngờ cướp lấy nhìn kỹ, lại chỉ là một viên đá đánh lửa.
Trong đầu Trường Lăng lóe lên một ý nghĩ.
Nàng lập tức vén từng lớp quần áo của Vương Tuần. Khi nhìn thấy từ áo trong cho đến eo bụng cậu đều quấn kín từng tầng từng tầng thuốc nổ, cả người nàng bỗng khựng lại.
"Thì ra từ lúc trà trộn vào đại doanh Việt gia, ngươi đã định cùng ta đồng quy vu tận."
Vương Tuần ngồi dậy, nghiêng đầu ho sặc sụa hồi lâu mới thở lại được.
"Đã thất bại rồi, muốn giết hay muốn róc thịt thì tùy ngươi."
Một vài ký ức nàng không muốn nhớ chợt hiện lên trong đầu, Trường Lăng lạnh lùng hỏi:
"Là ai phái ngươi tới?"
Vương Tuần đáp: "Đừng tưởng ta chỉ là một đứa trẻ thì có thể moi được điều gì từ miệng ta."
Trường Lăng nhìn cậu không chớp mắt. Dường như cậu ta vô cùng ghét bị người khác xem như trẻ con. Nàng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
"Moi cái gì? Từ ngày đầu tiên ngươi bước vào doanh trại Việt gia, ta đã biết ngươi không phải tiểu công tử Vương gia ở Kim Lăng. Đã không phải người Vương gia, mà người Tạ gia thì không có lá gan ấy. Vậy chỉ có thể là người Hạ gia."
Vương Tuần bỗng mở to hai mắt, chỉ thấy Trường Lăng cong môi cười.
"Người từng gặp Vương Tuần thật sự rất ít. Ngươi biết Thẩm Diệu sẽ dẫn người đi tiêu diệt sơn phỉ, liền mượn cơ hội đó tiếp cận, sau đó thần không biết quỷ không hay trà trộn vào đại doanh Việt gia. Chỉ cần tìm đúng thời cơ, số thuốc nổ trên người ngươi đủ để khiến tất cả những ai trong phạm vi ba trượng tan xương nát thịt."
"Kế hoạch trả thù này quả thật không tệ. Đáng tiếc... có một sơ hở."
Vương Tuần buột miệng hỏi: "Sơ hở gì?"
"Ta từng gặp tiểu công tử Vương Tuần thật sự của Kim Lăng."
Vẻ mặt Vương Tuần thoáng biến đổi, Trường Lăng nói tiếp:
"Dù vậy, ngươi vốn vẫn có 3 cơ hội để giết ta."
"Cơ hội thứ nhất là lúc vừa vào doanh trại Việt gia. Khi Thẩm Diệu vừa giới thiệu ngươi là tiểu công tử Vương gia, nếu ngươi quyết đoán châm ngòi nổ ngay khi ấy thì không chỉ ta, mà cả đại ca ta cũng không thể thoát."
"Cơ hội thứ hai là ở suối nước nóng."
"Cơ hội thứ ba... chính là lúc nãy, khi ta ngồi xuống cạnh ngươi. Nhưng cả ba lần, ngươi đều bỏ lỡ."
Một lúc lâu sau, Vương Tuần chống vào tảng đá chậm rãi đứng dậy.
"Ngươi là nữ nhân... ta... không thể xuống tay với một nữ nhân."
Sống đến từng này tuổi, Trường Lăng đã không biết bao nhiêu lần nói với người khác rằng mình là nữ tử. Nhưng đây là lần đầu tiên có người dùng chính lý do ấy để nói với nàng, đối phương lại còn chỉ là một đứa trẻ.
Đúng là sống lâu rồi, chuyện kỳ lạ gì cũng có thể gặp.
"Đúng, ta là nữ nhân, nên ngươi không nỡ xuống tay." Nàng hơi cúi người. "Nhưng ta không hiểu, vì sao người nhà ngươi lại nỡ lòng bắt một đứa trẻ ốm yếu như ngươi lấy mạng mình làm cái giá để đổi lấy lợi ích cho họ?"
"Ngươi định ly gián ta, bảo ta quay về đối phó bọn họ sao?" Vương Tuần cười lạnh. "Đừng mơ. Ta mắc bệnh từ nhỏ, sống không nổi đến 10 tuổi. Vốn đã là người sắp chết, còn nói gì đến hy sinh?"
Ánh mắt Trường Lăng khẽ động.
Hạ gia có cơ nghiệp trăm năm, chi tộc chằng chịt, quan hệ vô cùng phức tạp. Trong chốc lát, nàng cũng không đoán ra thân phận thật sự của đứa trẻ này.
Nhưng một đứa bé còn nhỏ đã có gan dạ và quyết đoán như vậy, người cầm quyền Hạ gia vốn không nên để cậu đến mạo hiểm. Trừ phi...
Bọn họ kiêng kỵ cậu ta, đồng thời nắm được điểm yếu chí mạng của cậu, nên mới đẩy cậu ấy vào con đường chết.
Bệnh cũ? Nếu thật sự chẳng còn sống được bao lâu, vậy còn điều gì đáng để e ngại nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

