Trong mắt Sở Thiên Tố, ai thắng ai bại cũng chẳng khác gì nhau. Cho dù biết Việt gia bị kẻ gian hãm hại, sau 11 năm thương hải tang điền, cùng lắm cũng chỉ đổi lấy một tiếng thở dài.
Nàng nhìn những đoàn nô lệ đang lao động dưới chân núi, bỗng nhớ tới một chuyện khác.
"Núi Nhạn Hồi…Lẽ nào nơi này là..."
"Mộ Vương Bảo."
Nghe đến cái tên ấy, Trường Lăng lập tức nhớ ra.
Mộ Vương Bảo của nước Nhạn, nghe qua thì chẳng khác gì nghĩa địa. Mà thực tế, quả thật cũng là địa ngục giữa nhân gian.
Đó là nơi lưu đày phạm nhân khắp thiên hạ. Người bị đày đến đây chưa từng có ai còn sống bước ra ngoài. Bọn họ bị bóc lột đến giọt máu cuối cùng, rồi hành hạ đến chết.
Khác với những nơi lưu đày khác, cho dù nước Nhạn đại xá thiên hạ. Mộ Vương Bảo cũng chưa từng nằm trong danh sách được đặc xá. Cho nên dùng chữ "Mộ" để đặt tên, quả thật rất thích hợp.
Lúc này Trường Lăng mới cẩn thận đánh giá Sở Thiên Tố lần nữa.
Bà mặc quần áo vá chằng vá đụp. Mười đầu ngón tay đầy những vết thương cũ mới chồng chất. Hiển nhiên là dấu vết của việc lao động quanh năm.
Sở Thiên Tố cúi đầu nhìn theo ánh mắt nàng, không hề để tâm, chỉ cười nói:
"Ở Mộ Vương Bảo, bà bà ta chỉ làm việc lặt vặt. So với những người dưới kia…Cuộc sống đã xem như dễ chịu lắm rồi."
Trường Lăng đưa mắt nhìn xuống dưới. Nếu nói như vậy, thì nàng đã bị dòng thác cuốn trôi một mạch đến địa ngục trần gian nổi danh của nước Nhạn.
Nghĩ kỹ lại, cũng thật đáng chúc mừng.
Mấy ngày tiếp theo, cứ đến tối, Sở Thiên Tố lại xách hộp cơm, thậm chí cả nồi niêu bát đũa đến động băng thăm Trường Lăng, mãi đến lúc trời tảng sáng mới rời đi.
Quả đúng như bà nói, so với những người bị lưu đày khác, bà được tự do đi lại hơn nhiều.
Nhưng Trường Lăng vẫn không hiểu, với thân thủ của Sở Thiên Tố, vì sao bà không trốn khỏi Mộ Vương Bảo. Lại cam tâm ở nơi này hơn 10 năm, chịu sự quản thúc của người khác.
"Ngươi cho rằng trốn khỏi Mộ Vương Bảo là chuyện dễ lắm sao?" Sở Thiên Tố lấy ra mấy cây ngân châm. "Huống hồ bà già cô độc như ta, ra ngoài rồi phải trốn đông trốn tây, biết đi đâu kiếm kế sinh nhai?"
Tương truyền Nam Hoa châm pháp không chỉ có thể giải độc chữa thương, mà còn có thể giết người trong chớp mắt, vô thanh vô tức. Chỉ riêng môn tuyệt kỹ ấy, cũng đủ khiến biết bao kẻ giang hồ thèm muốn.
Trường Lăng âm thầm lẩm bẩm, trực giác mách bảo Sở Thiên Tố vẫn chưa nói thật. Nhưng nếu đối phương không muốn nói, nàng cũng lười truy hỏi đến cùng.
Sau giấc mộng kéo dài 11 năm, thân thể nàng quá mức suy yếu, căn bản không thể khống chế được nội lực hùng hậu trong cơ thể. Lại thêm tâm sự chồng chất, cứ qua giờ Tý là phải chịu nội lực phản phệ hành hạ.
Sở Thiên Tố sợ nàng xảy ra chuyện, nên đêm nào cũng tới châm cứu giúp nàng điều hòa kinh mạch. Không ngờ Trường Lăng chỉ quan sát vài lần đã nhớ được hơn nửa đường châm.
Sở Thiên Tố chẳng những không trách nàng học lỏm, ngược lại còn kinh ngạc không thôi.
“Ta mất bao nhiêu công sức mới truyền được bộ châm pháp này cho con trai với cháu trai, vậy mà hai đứa nó học mãi vẫn dở dở ương ương. Còn ngươi, mới nhìn vài lần đã hiểu được huyền cơ trong đó... ”
“Chẳng trách ngay cả sư phụ ngươi cũng không luyện thành tầng thứ 10 của Thích Ma Kinh, cuối cùng lại để con bé như ngươi luyện được. Quả thật là kỳ tài, kỳ tài...”
Bà nhìn nàng đầy mong đợi.
"Này, nếu sư phụ ngươi không phản đối, để ta cũng nhận ngươi làm đồ đệ, được không?"
Trước đó, tuy biết Sở Thiên Tố là ân nhân cứu mạng mình, nhưng Trường Lăng cũng hiểu rất rõ, đối phương cứu nàng phần nhiều là vì tình nghĩa với sư phụ nàng.
Nàng âm thầm ghi nhớ ân tình ấy, dự định sau này sẽ dốc sức báo đáp, nhưng trong lòng vẫn luôn xem bà là người ngoài. Cho đến khi nghe câu "Để ta cũng nhận ngươi làm đồ đệ, được không?", trái tim nàng bỗng khẽ rung lên.
Hiếm khi Trường Lăng chủ động mở lời:
"Bà bà vẫn chưa quên được sư phụ ta, vậy năm xưa vì sao lại lấy người khác?"
Động tác cầm kim của Sở Thiên Tố khựng lại, ánh mắt lơ đãng nhìn sang nơi khác.
"Ta với sư phụ ngươi..." Bà khẽ cười chua chát. "Hai người ở bên nhau mà cãi nhau còn nhiều hơn lúc hòa thuận. Hắn lại là người cố chấp như vậy, cãi mãi rồi ai mà không mệt? Sau đó, trong lúc tức giận, ta đồng ý gả cho người khác. Sư phụ ngươi... hắn cũng chẳng giữ ta lại. Ta…lúc ấy mới hoàn toàn chết tâm."
Trường Lăng không ngờ, vị sư phụ hiền hậu nhân từ trong lòng mình năm xưa lại từng như thế, nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Ánh mắt Sở Thiên Tố chợt mờ đi.
"Chỉ là…nếu năm đó ta không rời khỏi hắn, có lẽ hôm nay cũng chẳng rơi vào kết cục thế này."
Hơn 10 năm trước, chồng và con trai bà chẳng biết phạm phải tội gì khiến Nhạn đế nổi giận, cả nhà đều bị đày đến Mộ Vương Bảo.
Trên đường lưu đày, người thì chết đói, người thì chết bệnh, cuối cùng chỉ còn bà và đứa cháu nội 8 tuổi sống sót. Lúc ấy bà đau lòng muốn chết, cũng từng nghĩ đến chuyện tự kết liễu. Nhưng vì còn phải chăm sóc đứa cháu côi cút, bà vẫn nghiến răng sống tiếp.
Thế nhưng chưa đầy 2 năm sau, đứa cháu cũng không chịu nổi sự hành hạ vô nhân đạo trong Mộ Vương Bảo, chết bệnh giữa những ngày đông giá rét.
Không lâu sau đó, bà tình cờ cứu được Trường Lăng đang trôi dạt đến đây.
Ban đầu chỉ là một chút lòng thiện. Nhưng khi phát hiện Trường Lăng chính là đồ đệ của người ấy, những ký ức bị chôn sâu trong lòng bỗng bị khơi dậy.
"Ta già thế này rồi, nói gì đến nối lại duyên xưa cũng chỉ là chuyện viển vông..." Sở Thiên Tố mỉm cười đầy hoài niệm. "Ta chỉ mong chữa khỏi cho ngươi, để ngươi thay ta gặp hắn một lần..."
Ánh mắt bà dần trở nên xa xăm.
"Hơn 50 năm rồi, chỉ cần có thể cùng hắn ngồi xuống uống một chén rượu, vậy là đủ."
Trường Lăng đáp: "Sư phụ ta không uống rượu."
Sở Thiên Tố ngẩn người.
"Cũng phải. Hắn đã xuất gia làm hòa thượng, đương nhiên phải kiêng rượu."
Biết bao tình cảm, cuối cùng đều bị năm tháng nấu thành một nồi nhớ mãi không quên.
Trường Lăng vẫn không thể nào thấu hiểu hết.
Sau khi Sở Thiên Tố rời đi, nàng một mình ôm gối ngồi trên tảng băng, bóng dáng kéo dài trên mặt đất, lặng lẽ nhìn mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên phía đông.
Từ lúc tỉnh lại đến nay, nàng vẫn chưa từng nghiêm túc nghĩ xem con đường sau này phải đi thế nào.
Biển người mênh mông, nàng thậm chí còn không biết gương mặt thật của Phó Lưu Cảnh. Vật đổi sao dời, người cũng chẳng còn như xưa. Mọi thứ đều đã thay đổi.
Vậy…mối thù này, nàng phải bắt đầu báo từ đâu?
Hiện giờ nàng đang ở Mộ Vương Bảo, cách Trung Nguyên ngàn dặm. Đừng nói chạy trốn, ngay cả bản thân mình lúc này là hồi sinh hay chỉ là hồi quang phản chiếu, nàng cũng không biết.
Trường Lăng khẽ thở dài.
Đúng lúc ấy, từ phía xa mơ hồ truyền tới tiếng bước chân. Chỉ nghe một nam tử càu nhàu:
"Ngươi nói xem, đang yên đang lành tự nhiên kéo ta lên cái nơi quỷ quái này làm gì? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe trên này có thứ không sạch sẽ sao?"
Một nam tử khác trầm giọng đáp:
"Ta cứ thấy có gì đó không đúng. Ngươi không để ý à? Bà già họ Sở kia dạo này cứ lén lút lảng vảng quanh núi Nhạn Hồi. Hừ, ai mà biết bà ta có giấu chuyện gì mờ ám hay không."
Ừm, không sai đâu.
Ngoại trừ trái tim kia, từ thân thể đến linh hồn, Lăng ca của ta vẫn là thiếu niên... à không, thiếu nữ 17 tuổi.
Cho nên câu chuyện này không có cái gọi là yêu chị em đâu. Nếu thật sự là người kia thì hiện giờ người ta cũng 21 tuổi rồi, chỉ hơn nữ chính 4 tuổi thôi. Lưu Cảnh huynh thì chắc cũng sắp 30 rồi.
Không không, cái này không tính là tiết lộ tình tiết đâu…(/ω\)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)