“Ôi chao...” Bà lão vừa cất ngân châm vào túi vừa tặc lưỡi. "Bao nhiêu cao thủ bà bà ta từng châm cứu, người nào chẳng đau đến lăn lộn đầy đất?"
"Còn ngươi, chỉ rên đúng một tiếng. Đúng là lần đầu tiên ta thấy."
Trường Lăng mơ hồ cảm thấy thủ pháp châm cứu vừa rồi vô cùng quen thuộc. Nàng quay người nhìn bà lão.
"Nam Hoa Châm Pháp…Ngươi là gì của Thanh Y Khách Sở Thiên Tố?"
Bà lão ngượng ngùng cười.
"Ta chính là Sở Thiên Tố."
Trường Lăng càng thêm kinh ngạc.
Từ nhỏ, nàng đã nhiều lần nghe sư huynh nhắc về chuyện cũ của sư phụ. Nghe nói khi còn trẻ, sư phụ Toàn Cơ đại sư từng có một người con gái mà ông yêu sâu đậm.
Hai người một kiếm một đao, tung hoành giang hồ, được người đời gọi là Thanh Y Khách. Sau này, không biết vì nguyên nhân gì, người con gái ấy bỏ ông mà đi, tái giá với người khác.
Sau cú sốc ấy, sư phụ rời khỏi Trung Nguyên. Về sau đại triệt đại ngộ, cạo tóc xuất gia, từ đó làm bạn với đèn xanh cổ Phật.
Người con gái ấy, chính là Sở Thiên Tố.
Trường Lăng nhìn bà lão trước mắt. Thật sự rất khó liên hệ bà với người phụ nữ đẹp nhất thiên hạ trong lời kể của sư phụ.
Có điều tính theo tuổi tác thì hoàn toàn phù hợp. Huống hồ Nam Hoa Châm Pháp trên đời độc nhất vô nhị. Nếu bà không phải Sở Thiên Tố, thì còn có thể là ai?
"Tiền bối."
Sở Thiên Tố vội vàng xua tay.
"Đừng, đừng! Cứ gọi ta là Sở bà bà là được."
Trường Lăng hỏi:
"Ngài vừa nói... khi cứu ta lên, ta đã hoàn toàn không còn hô hấp. Rốt cuộc là chuyện gì? Còn nữa, làm sao ngài nhận ra ta?"
Sở Thiên Tố khẽ thở dài.
"Trên đời này chuyện kỳ lạ nhiều vô kể."
"Nếu đổi thành người khác vớt được một cái xác không còn hô hấp nhưng tim vẫn đập, e rằng đã coi là tà ma quỷ quái hoặc bị thứ gì nhập xác, không chém ngươi thành 8 khúc đã là nhân từ."
"Nhưng bà bà ta không phải người thường. Ta biết võ, cũng biết y. Dù lúc ấy bị dọa không nhẹ, ta vẫn bò lại bên cạnh 'thi thể' của ngươi, nghiên cứu cả nửa ngày."
"Ngươi trúng kịch độc. Ngâm trong nước băng khiến huyết mạch đình trệ, máu không lưu thông, độc cũng chưa kịp công tâm."
"Lẽ ra ngươi đã chết từ lâu. Nhưng chân khí trong cơ thể vẫn vận hành không ngừng, khiến trái tim còn đập như người sống."
"Nội lực ấy vừa bá đạo vừa quỷ dị. Ta vừa dò xét liền nhận ra ngay đó là Thích Ma Chân Khí."
"Sư phụ ngươi thu mấy người đồ đệ, nhưng chỉ có mình ngươi thiên phú dị bẩm, luyện thành môn công pháp ấy. Lại thêm dấu ấn đỏ trên trán lúc bấy giờ..."
"Làm sao ta không đoán ra được?"
Sở Thiên Tố chắp tay đi qua đi lại mấy bước.
"Lúc ấy ta cũng không biết ngươi còn sống hay đã chết. Thấy lớp băng quanh người ngươi tan dần, tim đập lại yếu đi, ta phải cực khổ lắm mới cõng được ngươi lên động băng này."
"Quả nhiên…Nằm trên khối hàn băng này xong, ngươi mới khôi phục được một chút sinh cơ."
Trường Lăng nghe mà kinh ngạc, nàng theo bản năng điều tức hai hơi. Lúc này mới chợt nhận ra, trong lồng ngực vẫn luôn tràn ngập hàn khí.
Sở Thiên Tố ho khan hai tiếng.
"Sau đó ta dùng Nam Hoa Châm Pháp giải độc cho ngươi. Chỉ tiếc ngươi vẫn hôn mê."
"À không…Là chết mà chưa tỉnh. Ta cũng hết cách. Ngươi cứ như một khối băng, không ăn không uống nằm suốt 11 năm."
"Nói cũng lạ."
Nàng là Việt Trường Lăng, đâu phải đông trùng hạ thảo. Thân thể máu thịt của con người, nào có chuyện muốn đóng băng thì đóng băng, muốn sống lại thì sống lại?
Sở Thiên Tố nói một hồi, chính mình cũng cảm thấy quá mức vô lý. Bà lắc đầu cười.
"Thôi. Huyền cơ trong trời đất há là phàm nhân như chúng ta có thể hiểu thấu. Có thể cải tử hoàn sinh..."
"Suy cho cùng vẫn là phúc phận."
Người bình thường nếu trải qua một phen sống chết như thế, dù không cảm động đến rơi nước mắt thì ít nhiều cũng phải cảm khái vài câu.
Nhưng Sở Thiên Tố nhìn Trường Lăng. Thần sắc nàng từ lạnh nhạt chuyển sang mờ mịt, rồi lại trở về bình tĩnh.
Bà âm thầm khâm phục. Tuổi còn trẻ mà đã có thể nhìn thấu hồng trần như vậy. Đâu biết rằng...
Chỉ là thất tình lục dục của Trường Lăng, từ trước đến nay chưa từng biểu lộ trên nét mặt. Trong lòng nàng lúc này đã trăm mối ngổn ngang, không sao nói thành lời.
Trường Lăng trầm mặc rất lâu, rồi đột nhiên hỏi:
"Nước Lương đã diệt. Hiện giờ thiên hạ nằm dưới sự cai trị của ai?"
Sở Thiên Tố khựng lại, rõ ràng bà không muốn nói thật. Đôi mắt đảo một vòng rồi đáp:
"Ta ở cái nơi chim còn chẳng buồn ị này quá lâu rồi. Ngươi hỏi thế thì bà bà cũng chẳng biết rõ. Chỉ nghe nói sau khi nước Lương diệt vong, thiên hạ chia làm hai."
"Một bên xưng Đông Hạ. Một bên xưng Tây Hạ."
"Thật ra…Ai làm hoàng đế chẳng như nhau..."
Bà lén nhìn sắc mặt Trường Lăng, rồi ho khan một tiếng.
"Có điều…Ta cũng nghe nói…Năm đó nếu quân Nhạn không đánh Việt gia các ngươi…Biết đâu bây giờ người ngồi trên long ỷ chính là ngươi."
"Dù ngươi là nữ tử, nhưng người trong thiên hạ đâu có biết."
Trường Lăng im lặng hồi lâu mới nói:
"Nếu chỉ có quân Nhạn, vẫn chưa đủ để dồn Việt gia chúng ta vào đường cùng."
Sở Thiên Tố ngạc nhiên. "Vậy còn ai nữa?"
Trường Lăng không đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
