Một tiếng “anh” kèm theo “có phúc” khiến Lục Nghị ghê tởm không hề nhẹ. Nguyễn Bảo Châu thì “oa” một tiếng, bật khóc nức nở, luôn miệng nói chết cũng không gả, làm sắc mặt Lục Nghị càng thêm u ám.
Anh ta đứng bật dậy, nghiến răng kèn kẹt: “Số tiền này tôi đưa, hôn ước giữa nhà họ Lục và họ Nguyễn kể từ đây hủy bỏ.”
Nguyễn Bảo Châu vừa mới lộ ra vẻ vui mừng thì cái Nguyễn Thư Hiện đã vỗ tay tán thưởng: “Đúng đúng đúng! Hủy hôn! Đợi bố mẹ tôi ly hôn xong, anh Lục là có thể cưới được bà cô già mà anh hằng mong nhớ rồi!”
Ba người: “???”
Nguyễn Thái bị gãy chân, nằm trên đất không ai thèm ngó tới, nghiến răng nghiến lợi gằn ra hai chữ từ kẽ răng: “Đừng hòng!”
Vẻ mặt ông ta u ám tột độ, muốn phản bội ông ta để trèo lên cành cao à? Đan Tĩnh, đừng có mơ!
Đan Tĩnh đang nấp sau lưng mọi người, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo âm u của chồng, bà ta run lên một cái.
Lúc đi ngang qua Nguyễn Thái, Nguyễn Thư Hiện dừng bước, đón lấy ánh mắt phức tạp khó hiểu của ông ta, cô cười khẩy: “Sống còn thảm hơn quỷ, oán khí còn nặng hơn quỷ. Rốt cuộc thì ông cố gắng vì cái gì chứ?”
Niềm vui sướng khi thấy con gái dừng bước ban nãy tan biến sạch sành sanh. Nhìn người bố và người vợ đang lảng tránh ánh mắt của mình, Nguyễn Thái tự giễu cười một tiếng, lẩm bẩm: “Đúng vậy! Rốt cuộc là vì cái gì chứ?”
Cho đến khi cánh cửa phòng chứa đồ đóng sầm lại, mọi người trong phòng khách mới như trút được gánh nặng. Nguyễn Kháng Nhật thầm nghĩ lần gần nhất ông ta cảm thấy uất ức thế này là khi bà vợ trước dẫn con đến tận đơn vị làm ầm ĩ lên.
Đúng là chó biết cắn thì không sủa. Cái tính tình này giống y chang bà nội của cô, không trật đi đâu được.
Ông ta thu hồi suy nghĩ quay sang nói với Lục Nghị: “Tiểu Lục, ngày mai tôi sẽ đến nhà cậu, nói chuyện với lão lãnh đạo về hôn sự của cậu và Bảo Châu.”
“Cháu không muốn, cháu không muốn gả cho anh ta đâu!” Nghĩ đến việc mình phải gả cho một gã đàn ông chó má, lúc nào cũng tơ tưởng đến một mụ đàn bà già, Nguyễn Bảo Châu chỉ cảm thấy cuộc đời mình hoàn toàn xám xịt, không còn chút tương lai.
Ả ấm ức bật khóc!
“Đủ rồi! Trong trắng cũng đã trao cho người ta rồi, không gả cho người ta thì mày còn muốn gả cho ai? Chuyện đã ầm ĩ đến mức ai cũng biết rồi, không đăng ký kết hôn, hai đứa bay muốn bị cạo đầu bôi vôi diễu phố à?”
Lục Nghị cười lạnh, anh ta biết câu này Nguyễn Kháng Nhật là cố ý nói cho mình nghe. Anh ta vơ lấy áo khoác đứng dậy, đi thẳng ra cửa không thèm quay đầu lại: “Kết hôn thì kết hôn. Mong là sau này các người đừng hối hận.”
Cánh cửa chính đóng sầm lại, trong nhà ngoài tiếng khóc thút thít nỉ non của Nguyễn Bảo Châu ra thì không còn âm thanh nào khác.
Nguyễn Kháng Nhật xua tay, bảo mọi người tự về nhà mình trước rồi một mình dẫn Nguyễn Bảo Châu vào phòng làm việc.
Cửa phòng vừa đóng, ông bác rể cả không nói một lời, lập tức kéo Điền Điềm định đi. Mụ các cả chạy theo sau “này này” hỏi ông ta đi đâu.
“Bệnh viện, xét nghiệm nhóm máu.”
Ông bác rể cả là người làm nghiên cứu khoa học, ông ta biết dù có đi xét nghiệm cũng chưa chắc đã tra ra được cái gì.
Thậm chí không cần tra nữa, tai của ông ta rất nhỏ nhưng con gái lại có một đôi tai vểnh ra. Dung mạo của cô ta vừa không giống ông ta cũng chẳng giống vợ ông ta, mà lại càng giống... người bạn học cũ mà vợ ông ta đã từng dẫn về nhà ăn cơm...
Lật tung nóc nhà họ Nguyễn xong, Nguyễn Thư Hiện quay về căn phòng nhỏ của mình, trèo ra từ cửa sổ phía sau. Miệng cô phát ra mấy tiếng “túc túc túc” nho nhỏ, kèm theo đó là tiếng lẩm bẩm tự nói:
“Con gà mái kia đâu rồi nhỉ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

