Ông cụ hít sâu một hơi. Đây là uy hiếp, là uy hiếp trắng trợn, chỉ thiếu nước nói thẳng ra là “Nhiều chuyện xấu xa như vậy, báo công an là bắt cả nhà các người đi đấy”!
“Thư Hiện, cháu cũng mang họ Nguyễn, tình thân không thể vứt bỏ. Vừa rồi là do ông chưa nghĩ thông suốt nên để cháu chịu thiệt thòi, muốn bồi thường cái gì thì cứ nói thẳng ra đi!”
“Thông minh!” Nguyễn Thư Hiện búng tay một cái: “Tôi thích nói chuyện với người thông minh.”
Cô giơ lên một ngón tay: “Thứ nhất, tôi muốn một bản cam kết có chữ ký của cả nhà và đóng dấu của phường, đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Nguyễn! Tôi sợ lúc trời đánh nhà họ Nguyễn, lại đánh nhầm cả tôi mất!”
“Không được!” Ông cụ lập tức bác bỏ. Đoạn tuyệt quan hệ rồi thì còn dùng cô để liên hôn thế nào nữa? Cái của nợ này, nhìn đứa nào không thuận mắt, cứ gả cô sang nhà đó mà phá hoại, đảm bảo sẽ náo loạn đến gà bay chó sủa!
Nguyễn Thư Hiện cũng không tức giận, cô đe dọa: “Ông không đồng ý à? Thế công việc của cô út không cần nữa sao? Mối tình tay ba giữa bà Đan, Lục Nghị và Nguyễn Bảo Châu, để nhà họ Lục biết rồi cũng không sao ư?”
“Cô dám!” Lục Nghị đe dọa: “Thời buổi này không yên bình, nữ đồng chí đi một mình bên ngoài, lỡ gặp phải cướp của cướp sắc mà chết oan thì cũng không thể trách ai được!”
Nguyễn Thư Hiện: [Hệ thống, ghi âm lại chưa?]
365: [Ghi rồi, ghi rồi, ký chủ yên tâm, có thể chép ra băng cassette bất cứ lúc nào.]
Cô nói tiếp, lời nói đầy ẩn ý: “Người chết oan thì không trách ai được nhưng tin tôi đi, trước khi chết cô cũng có thể kéo theo hai mạng nữa chết chung.”
“Đúng là không thể nói lý.” Lục Nghị quay mặt đi. Anh ta không dám cược, không chỉ sợ ông nội anh ta biết chuyện sẽ nổi giận, mà còn sợ tin tức bị đồn đến đơn vị, tiền đồ coi như vứt hết: “Loại người này giữ lại trong nhà cũng là mầm họa, nếu cô ta đã tự xin ra khỏi gia tộc, ông Nguyễn đây sao không phát lòng từ bi mà tác thành cho cô ta đi.” Ánh mắt, lời nói, tất cả đều là ép buộc.
Cô út ở bên cạnh cũng hùa vào: “Đúng đó bố! Đứa con cháu không biết luân lý cương thường thế này thì không cần cũng được, cứ đuổi nó ra khỏi nhà đi. Con muốn xem thử mất đi sự che chở của nhà họ Nguyễn rồi, có người nào đó có phải là chỉ có thể gả cho cái thằng nhà quê hôi hám, cả đời bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, bới đất kiếm ăn, bữa no bữa đói hay không.”
Trong phút chốc Nguyễn Kháng Nhật đối diện với vẻ mặt cười cười, như đã nắm chắc phần thắng của Nguyễn Thư Hiện, ông ta như già đi mười tuổi, nhắm mắt lại rồi hỏi: “Còn gì nữa?”
Nguyễn Thư Hiện: “Cảm ơn cô út đã nhắc nhở! Để bữa trước có cá, bữa sau có thịt, ngoài bản cam kết ra, nhà họ Nguyễn và nhà họ Lục, mỗi nhà đưa thêm cho tôi năm nghìn đồng nữa!”
“Mày muốn tiền đến phát điên rồi à?” Vẻ mặt Nguyễn Bảo Châu vặn vẹo, ghen ghét hiện rõ, ả cắn chặt môi dưới: “Năm nghìn đồng? Sao mày không đi cướp luôn đi?”
“Ối chà chà...” Nguyễn Thư Hiện chép miệng mấy tiếng, đánh giá ả từ trên xuống dưới: “Còn chưa qua cửa mà đã biết giữ tiền cho nhà chồng rồi. Anh Lục Nghị đúng là có phúc quá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)