Đột nhiên, một cái bóng đen trong góc đập cánh phành phạch: [Cô mới là gà mái, cả nhà cô đều là gà mái.]
Một con ngỗng đen lớn vỗ cánh, lấy tốc độ chạy nước rút trăm mét lao về phía Nguyễn Thư Hiện, há cái mỏ ngỗng ra định đớp cô.
[Mắt không cần nữa thì móc ra cho ngỗng ăn đi! Bảo ai là gà? Bảo ai là gà hả?]
Nguyễn Thư Hiện sững sờ, khó hiểu, hoang mang...
Cô không có bệnh, bởi vì gà thì không biết nói!
Cô bệnh thật rồi, bởi vì thứ đang nói chuyện là một con ngỗng đen!
Trong phút chốc, đầu cô đau nhói. Cô phản ứng theo bản năng tóm lấy cái mỏ ngỗng đang lao tới tấn công mình. Mắt to trừng mắt nhỏ, khung cảnh chìm vào tĩnh lặng.
Nguyễn Thư Hiện cẩn thận lựa lời, dè dặt hỏi: “Mấy hôm trước là mày nhắc tao, Lục Nghị nhìn trộm mẹ tao tắm đúng không?”
[Quác!]
“Thật sự không phải gà mái à? Tao nhớ nhà mình không có nuôi ngỗng, chỉ có một con gà mái già nuôi tám năm rồi, mà còn là do chính tay tao cho ăn lớn lên đấy!”
[Quác quác!]
[Đồ ngốc! Con gà mái đó sớm đã bị con em họ của mày bắt làm thịt hầm canh rồi. Ông đây mới không phải là nó.]
Nguyễn Thư Hiện day day trán, cuối cùng cũng nhớ ra. Con ngỗng lớn này vốn là do một ông cụ họ Triệu trong khu nhà tập thể nuôi từ nhiều năm trước.
Sau khi ông Triệu bệnh nặng qua đời, con cái ông ấy đều chuyển vào Nam công tác, con ngỗng này liền bị bỏ nuôi thả rông trong khu tập thể, nhà nào có rau thừa lá úa thì cho nó một miếng, bản thân nó cũng tự biết đi kiếm ăn!
“Vậy thì tao chỉ nghe được mày nói chuyện? Hay là tất cả tiếng ma tiếng quỷ tao đều nghe hiểu được hết?”
[Quác quác quác!]
[Đồ ngốc, mày hỏi ông, ông biết hỏi ai?]
Con ngỗng đen lớn lắc lắc cái phao câu định bỏ đi, Nguyễn Thư Hiện vội tóm lấy đuôi nó: “Mày có thể đừng đi được không?”
Ngỗng đen: [???]
Nguyễn Thư Hiện: “Mày đừng đi, tao nuôi mày!”
Tiếng chuông nửa đêm vừa điểm, Nguyễn Thư Hiện tự nhiên mở mắt. Con ngỗng đen bên ngoài kêu lên một tiếng nho nhỏ: [Quác!]
Cô trở dậy, khoác thêm cái áo mỏng, uống một lọ thuốc tàng hình rồi trèo ra cửa sổ sau. Cô không phải đợi lâu, Nguyễn Kháng Nhật đã bọc mình kín mít, rón rén bước ra khỏi nhà.
Ông ta đẩy chiếc xe đạp ra, chào hỏi người lính gác ở cổng, miệng thì bảo là có tài liệu bỏ quên ở quân khu, đồng thời từ chối nhã ý muốn lái xe đưa đi của đối phương rồi trèo lên xe đạp đi xa.
Đạp xe lòng vòng một hồi, Nguyễn Kháng Nhật đột nhiên cảm thấy yên sau nặng trĩu. Ông ta đột ngột quay đầu lại nhìn, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc nhưng không có gì cả. Lẽ nào là ảo giác?
Nhưng ông ta càng đạp xe, sức nặng càng thấy không đúng, vô cùng chắc chắn là có thứ gì đó ngồi ở yên sau. Sắc mặt ông ta tái nhợt đi trông thấy, mấy lần quay đầu lại muốn nhìn cho rõ nhưng kết quả vẫn là không có gì.
Nguyễn Thư Hiện nhận ra đây chẳng phải là nơi đặt mộ tổ của nhà họ Nguyễn hay sao?
Xung quanh hoang vu, mộ phần san sát lớp lớp. Ngay lúc chiếc xe đạp dừng lại, Nguyễn Thư Hiện lập tức nhón chân nhảy xuống, ngồi xổm...
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lão già đáng ghét kia như chó dữ vồ mồi, đột ngột quay người lại, vươn tay ra tóm một cái về phía sau.
Không tóm được gì cả, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực thở hồng hộc, tự lẩm bẩm: “Tự mình dọa mình, đúng là bị cái con nghiệt chướng kia làm cho tức lú lẫn rồi!”
Nghiệt chướng Nguyễn Thư Hiện: [Hê hê hê!]
Ông ta bật đèn pin lên, xác định vị trí bia đá rồi ngồi xổm xuống, ấn vào một cơ quan nào đó. Cửa mộ tự động mở ra, Nguyễn Kháng Nhật cúi người bước vào.
Nguyễn Thư Hiện đứng cách đó không xa, xoa cằm suy nghĩ. Bảo sao, bảo sao không thể tìm thấy phần lớn tài sản của nhà họ Nguyễn ở đâu, hóa ra đều bị lão già đáng ghét này giấu hết trong mộ tổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)