Bố cô xông lên đạp cho mẹ cô một cái, Đan Tĩnh ngã sõng soài ra đất. Lục Nghị chống đỡ đôi chân bủn rủn, lẳng lặng chắn trước mặt mẹ cô. Ông cụ nhắm mắt lại, lòng như tro tàn.
Cuối cùng ông cụ cũng lên tiếng, ánh mắt nhìn Nguyễn Thư Hiện không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sát khí và sự lạnh lẽo: “Mày muốn thế nào?”
“Tôi muốn thế nào à?” Nguyễn Thư Hiện vừa tát cho Nguyễn Bảo Châu thêm một cái nữa thì bật cười: “Cái nhà này nát rồi, nát đến tận gốc rễ. Cô cả vẫn còn tơ vương không dứt với người bạn thanh mai trúc mã đã bị ông chia rẽ.
Nếu Bác rể cả rảnh thì tốt nhất nên đi xét nghiệm nhóm máu của con bé Điền Điềm đi. Còn cô út, bà ta thì không cần tôi nói ông nội cũng biết, là cái thứ hàng rẻ tiền nổi tiếng ở bên Ủy ban Cải cách.
Còn Nguyễn Kháng Nhật ông chính là chiếc giày rách lớn nhất và thối nhất trong cái nhà này. Không thích bà nội là một tiểu thư khuê các, lại chạy ra chiến trường rồi không mai không mối mà thông dâm với con mụ y tá nhỏ vừa nhiệt tình vừa phóng đãng. Trên bất hiếu với cha mẹ, dưới không nuôi dưỡng vợ con. Nuôi ra cả một nhà toàn lũ cá thối tôm rữa bẩn thỉu hôi thối. Bà nội bị “hạ phóng” (chuyển đi lao động cải tạo), chính là do ông, Nguyễn Kháng Nhật, tôi nói đúng không? Ông thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.”
Kiếp trước cô không hiểu, cùng là con cháu trong nhà, tại sao đãi ngộ của mình và Nguyễn Bảo Châu lại khác biệt một trời một vực như vậy?
Kiếp này cô đã tìm ra mấu chốt, ông nội chán ghét, cả nhà không ưa, tất cả đều đến từ khuôn mặt này của cô, một khuôn mặt giống bà nội như tạc.
Vào cái thời đại chiến tranh loạn lạc đó, Nguyễn Kháng Nhật vô cùng không thích bà nội, người từ nhỏ đã tiếp thu giáo dục truyền thống “cửa chính không ra, cửa sau không tới” (ý chỉ tiểu thư khuê các), luôn đoan trang đúng mực.
Ông ta khiến bà mang thai rồi bỏ đi không một lời từ biệt, dấn thân vào quân ngũ biền biệt nhiều năm không tin tức, thậm chí còn báo cáo láo với cấp trên rằng cha mẹ vợ con ở nhà đều đã chết cả rồi thuận lý thành chương mà làm báo cáo xin kết hôn, sống chung với cô y tá vừa bạo dạn vừa nhiệt tình trong quân khu.
Vài năm sau, bà nội lo ma chay cho hai ông bà cụ xong, dắt theo hai người con chính là cô cả và bố cô, tìm đến tận quân khu. Nghe nói năm đó mọi chuyện ầm ĩ rất khó coi, ông nội vì chuyện này mà suýt nữa mất cả tiền đồ, từ đó hận bà nội đến thấu xương.
Trong lòng bà nội đã nguội lạnh cũng không hề dây dưa, mà cũng dấn thân vào sự nghiệp cách mạng, thành tựu năm đó chưa chắc đã thua kém lão già bội bạc này. Nhìn người vợ cũ không hề đau khổ cũng chẳng thèm níu kéo, thậm chí còn sống ngày càng tốt, ngày càng phất lên, sự thành công của bà lúc nào cũng như đang chứng tỏ Nguyễn Kháng Nhật đúng là kẻ có mắt như mù.
Cuối cùng, khi cuộc vận động đó bắt đầu, lão già khốn nạn này đã chớp lấy cơ hội và tố cáo bà nội!
Và Nguyễn Thư Hiện không chỉ có ngoại hình rất giống, mà còn từng được bà nội nuôi nấng vài năm, đương nhiên đã trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của cả cái nhà này.
Những ông bác, bà thím luôn phải nhìn sắc mặt lão già khốn nạn này để sống, là những người biết rõ nhất nên đạp ai và nịnh ai. Nhìn thấy cô mọi việc đều không thuận lợi, bị chèn ép, bị ghét bỏ, có lẽ chính là thú vui lớn nhất của lão già khốn nạn đó.
“Bắt nó lại nhốt cho tao! Con út liên hệ với Chủ nhiệm Chu đi cũng không cần xuống nông thôn nữa. Đăng ký kết hôn! Nội trong hai ngày này bắt nó đi đăng ký kết hôn với nhà họ Chu.”
Nguyễn Thư Hiện im lặng một lúc, trong lòng “chậc” một tiếng, cô bước tới, cúi xuống nhặt cây gậy ba toong lên, vừa cầm vừa thong thả nói: “Đăng ký với nhà họ Chu? Ông già đúng là không sợ lúc cấp trên thanh trừng, cả nhà họ Nguyễn này bị liên lụy theo luôn nhỉ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

