Trong mắt Nguyễn Bảo Châu tràn ngập hoảng loạn. Con tiện nhân này, làm sao nó biết được?
Bà Đan Tĩnh có linh cảm không lành, sợ đứa con ngỗ ngược này lát nữa sẽ nói ra những lời đại nghịch bất đạo hơn, vội vàng thúc giục chồng mình ngăn lại:
“Anh còn không quản con gái anh đi? Không thì bố sẽ nhìn anh như thế nào?”
Nguyễn Thư Hiện lại cho Nguyễn Bảo Châu thêm một cái tát nữa, ngẩng đầu cười với người bố đang sải bước đi tới của mình.
“Còn cả ông nữa! Con không chê mẹ khó, chó không chê nhà nghèo. Ông bất chấp mẹ ruột của mình sống chết ra sao, vì sự nghiệp, vì tiền đồ mà cấu kết với cái lão già khốn kiếp này, gió chiều nào che chiều. Ông có xứng đáng với bà nội, người đã sinh ra và nuôi nấng ông không?”
Bố Nguyễn khựng bước, đau đớn, không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn đứa con gái ruột của mình. Tấm vải che đậy xấu hổ bị xé toạc, ông ta chỉ cảm thấy cả nhà đều đang cười nhạo, mỉa mai mình.
Năm đó bố ông ta vừa đi biệt tăm nhiều năm không về, ông bà nội liền trút hết mọi bực tức và oán hận vì mất con lên người ông ta và mẹ ông ta. Tuổi thơ của ông ta khổ không kể xiết. Kể từ lúc đó, ông ta đã biết mẹ mình không thể bảo vệ được mình, muốn vươn lên, chỉ có thể dựa dẫm vào người bố thắng trận trở về.
Bị chính con gái ruột vạch trần chuyện cũ trước mặt mọi người, ông ta chỉ thấy nhục nhã ê chề.
“Đủ rồi! Cố ý hạ độc hãm hại quân nhân, Nguyễn Thư Hiện, với hành vi này của mày, nửa đời sau mày có thể vào nông trường mà chịu khổ đi.”
Lục Nghị muốn xông lên giết chết con đàn bà này nhưng chân anh ta lại mềm nhũn, chỉ có thể lên tiếng đe dọa.
Nguyễn Thư Hiện liếc anh ta một cái, lại tát cho Nguyễn Bảo Châu thêm một bạt tai nữa rồi buông ra những lời khiến cả nhà sợ xanh mặt.
“Chỉ bằng mày à? Đừng làm ô danh quân nhân nữa. Dám tơ tưởng người thím hai của vị hôn thê, tâm tư bẩn thỉu, đê hèn, vô liêm sỉ. Ngoài mẹ tao ra, có phải mày còn tơ tưởng đến vợ của tất cả các bậc trưởng bối khác nữa không?”
“Cái gì?” Người phản ứng đầu tiên là bà thím ba đang ôm con gái khóc lóc, nước mắt bà ta cũng nín bật trở lại, vẻ mặt hoàn toàn là hóng kịch vui.
Ở kiếp trước, một Nguyễn Thư Hiện luôn ngoan ngoãn, không bao giờ gây gổ ồn ào, vào cái ngày mừng thọ ông nội, cả nhà sum vầy hạnh phúc này đã không hề xảy ra cảnh tượng như hôm nay.
Một tia tự giễu lướt qua trong mắt cô, tiếp theo, cô càng trở nên hưng phấn hơn.
“Mẹ! Tưởng mấy cái tâm tư thầm kín không thể cho ai biết của mẹ thì thật sự không ai biết à? Rõ ràng thấy Lục Nghị đứng ngay bên ngoài cửa sổ, mà vẫn cứ cố tình ưỡn ẹo tắm rửa, vuốt cổ, vểnh mông, cọ lưng. Chậc chậc chậc, cái tay đó! Tự mình...”
“Câm mồm!” Đan Tĩnh vừa hoảng vừa giận nhưng nhiều hơn là xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Ánh mắt của người nhà nóng rực, chiếu lên người bà ta như muốn xuyên thủng. Nhất là ánh mắt kinh ngạc xen lẫn không thể tin nổi của chồng bà ta: “Mày mà còn coi tao là mẹ thì câm miệng lại ngay! Thư Hiện, mẹ thừa nhận đã ít quan tâm đến con, lẽ nào con hận mẹ đến mức này sao?”
Nguyễn Thư Hiện cười, thuận thế đổi luôn cách xưng hô: “Đồng chí Đan, trong cái khu tập thể này có bao nhiêu cặp mắt, bà tưởng thật sự không ai biết sao? Bà nghĩ tại sao Nguyễn Bảo Châu lại bỏ thuốc tôi? Tại sao ả lại muốn vội vàng thoát khỏi Lục Nghị?”
“Bảo Châu?” Ông cụ gọi ả.
Nguyễn Thư Hiện dùng sống dao vỗ vỗ lên khuôn mặt sưng đỏ của ả: “Nói!”
Nguyễn Bảo Châu nén xuống sự căm hận trong đáy mắt, cười lên có chút điên loạn: “Ông nội, giờ thì ông biết tại sao con muốn từ hôn rồi chứ? Ha ha ha! Ha ha ha! Mợ hai! Lục Nghị! Hai người đúng là đồ tiện nhân!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



