“Ngày mai đi xem mắt với cô út của mày đi, chuyện sau này nhà sẽ sắp xếp ổn thỏa, mày không cần phải lo.”
“Đi xem mắt... với cô út của cháu? Chúng cháu không chỉ cùng dòng máu, mà còn đều là phụ nữ, ông nội, ông cũng biến thái quá rồi đấy?”
“Mày...” Ông cụ nhìn đứa cháu gái lớn đang một tay ôm ngực, một tay che mặt, vặn vẹo qua lại ở đó, cơn giận trong lòng cuộn trào, đang định quát mắng...
Trên lầu hai bỗng truyền đến một tiếng hét thất thanh, kèm theo tiếng vỡ của ly cốc: “A! Xoảng!”
“Có chuyện gì vậy?” Lão già khốn kiếp giả vờ giả vịt đến mức vứt cả gậy ba toong, sải mấy bước dài chạy vội lên lầu, những người khác cũng bám sát theo sau.
Nửa giờ sau!
Một đám người, kẻ đứng người ngồi vây quanh phòng khách. Sắc mặt Lục Nghị u ám, Nguyễn Bảo Châu dựa vào lòng mẹ khóc nức nở không thành tiếng, khóc như thể trời sắp sập.
Nguyễn Thư Hiện chú ý thấy người có sắc mặt kém nhất trong đám lại chính là mẹ của cô.
“Nói, rốt cuộc là có chuyện gì?” Ông cụ nện gậy xuống sàn, ra oai hỏi. Hai đương sự không ai nói lời nào.
Ánh mắt ông ta đành phải hướng về phía người con dâu thứ hai phát hiện ra vấn đề đầu tiên: “Con nói đi.”
Sắc mặt mẹ của cô khó coi đến mức không thể tả: “Còn có thể là chuyện gì nữa? Thấy hai đứa nó nửa ngày không xuống, con liền mang cốc nước lên cho chúng nó, kết quả là nhìn thấy... Bố, không phải con muốn nói nhưng Bảo Châu tuổi còn nhỏ như vậy sao đã học được cái thủ đoạn trèo giường kia? Chuyện này mà truyền ra ngoài thì danh tiếng nhà họ Nguyễn chúng ta còn biết để đi đâu?”
Ánh mắt cực kỳ oán hận của bà ta cũng không quên liếc xéo Lục Nghị.
“Con không có!” Nguyễn Bảo Châu tuyệt vọng đến cực điểm, hét lên chói tai.
Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? Người đáng lẽ phải nằm ở trong đó đối mặt với sự phỉ nhổ của cả nhà, mang tiếng xấu gả cho Lục Nghị để rồi lãng phí cả cuộc đời, đáng lẽ phải là Nguyễn Thư Hiện mới đúng!
Ả đột ngột ngẩng đầu, cánh tay đầy vết bầm xanh tím giơ lên, chỉ thẳng vào Nguyễn Thư Hiện đang đứng ngoài vòng vây: “Là nó! Nhất định là nó ghen tị vì phải đi xuống nông thôn thay cháu nên đã bỏ thuốc kích dục vào đồ ăn của cháu và anh Lục. Ông nội, đánh chết con tiện nhân này đi! Cháu không còn mặt mũi nào để sống nữa!”
Cả nhà quay lại nhìn với vẻ không thể tin nổi. Chỉ là đi xuống nông thôn thay em họ thôi mà cũng đâu có lấy mạng nó, vậy mà nó lại dám lấy danh tiết của em gái mình ra để trả thù, tâm tư này cũng quá độc ác rồi.
Lục Nghị cũng ngẩng lên một đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống, ghim chặt vào cô, hận không thể lột da rút gân cô ra.
Giọng anh ta khàn đặc: “Đúng là Nguyễn Thư Hiện đã dìu chúng cháu vào phòng, sau đó không biết đã dùng thủ đoạn gì. Ông Nguyễn, xin ông hãy cho cháu một lời công đạo.”
Anh ta không dám nhìn bà Đan Tĩnh. Giờ phút này, chắc chắn bà ta đang khinh bỉ và chán ghét anh ta lắm đúng không? Bà ta có đau lòng không? Có phải bà ta sẽ không bao giờ để ý đến anh ta nữa không?
Lục Nghị hoảng loạn, chỉ muốn giết chết kẻ đầu sỏ gây tội.
“Súc sinh, tao đánh chết mày! Nhà họ Nguyễn không có đứa con gái mất hết tính người như mày!”
Ánh mắt ông cụ trầm xuống, đứng im không động đậy. Ván đã đóng thuyền, Bảo Châu tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.
“Mày làm gì vậy? Hãm hại tao mất trong trắng chưa đủ, mày còn muốn giết người à?” Nguyễn Bảo Châu vừa sợ vừa hận, gào khóc thảm thiết, ánh mắt như tẩm độc, vừa sợ hãi lại vừa ghen ghét.
Bàn tay còn rảnh của Nguyễn Thư Hiện túm lấy tóc ả, buộc Nguyễn Bảo Châu phải ngẩng đầu đối diện với mình. Một cái tát giáng thẳng xuống mặt ả “Chát”!
“Mày, vừa độc ác vừa xấu xa. Mày vốn đã muốn thoát khỏi hôn ước với Lục Nghị, mưu đồ thông qua việc bỏ thuốc để tao đổ vỏ nhận lấy vị hôn phu này của mày. Thế nào? Mùi vị của việc tự làm tự chịu có dễ nuốt không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)