Mụ ta là người kén ăn, luôn cảm thấy bát cơm này có một mùi vị gì đó rất kỳ lạ, ăn một miếng liền không động đũa nữa.
Ngược lại, bà cô út một lòng muốn lấy lòng ông nội, ăn vèo mấy miếng hết sạch bát cơm rồi lại chen vào vòng tròn chủ đề, khéo léo lấy lòng bên này bên kia.
Lướt mắt qua đám yêu ma quỷ quái trên bàn ăn, Nguyễn Thư Hiện mỉm cười.
Nhưng ả lại không chú ý đến sự khác thường mà chính mình cũng đang kìm nén, cứ nghĩ rằng đó là do sắp được chứng kiến Nguyễn Thư Hiện gặp xui xẻo nên mới phấn khích.
Ả che giấu tâm sự, cười cười đứng dậy đón đầu, ngăn anh ta lại: “Anh Lục, bên ngoài trời tối rồi, anh lại uống rượu nữa, hay là lên lầu nghỉ ngợi một lát rồi hẵng đi.”
Lục Nghị định từ chối, ông nội đã cười ha hả phụ họa: “Đúng đấy, Tiểu Lục khó khăn lắm mới có thời gian qua đây, lên lầu nói chuyện với Bảo Châu một lúc cũng tốt.”
Lời đã nói đến nước này, Lục Nghị mím môi gật đầu, mặc cho Nguyễn Bảo Châu dùng một tay cách lớp quần áo để dìu anh ta.
Vừa cùng nhau bước lên được hai bậc thang, Nguyễn Bảo Châu đột nhiên loạng choạng, tủi thân quay đầu lại: “Chị họ, có thể qua đây đỡ em một tay được không?”
Nhìn vệt hồng bất thường trên mặt hai người họ, Nguyễn Thư Hiện cũng đoán sơ sơ được trong cơm đã bị cho thêm thứ gì, cô cười tủm tỉm bước tới, một tay túm lấy cổ áo sau của mỗi người.
“Được thôi!”
Bị lôi xềnh xệch lên lầu khiến Lục Nghị loạng choạng ngơ ngác. Anh ta cao tận 1 mét 78, vậy mà lại bị một đứa con gái xách như xách gà con lôi đi xồng xộc thế này sao?
Đúng là mất mặt chết đi được!
Mặt anh ta đỏ bừng lên, vung mạnh cánh tay: “Buông ra, đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu của cô chạm vào tôi.”
“Tay bẩn thì có thể rửa nhưng nếu lòng người mà bẩn rồi thì...”
Tim Lục Nghị “thịch” một cái, đối diện với ánh mắt nhìn thẳng tắp của Nguyễn Thư Hiện, anh ta vô thức hỏi một câu: “Thì sao?”
Rõ ràng là thuốc đã ngấm, nếu là ngày thường, anh ta hơi đâu mà để ý đến cô.
“Thì đương nhiên là phải moi ra rồi!” Nguyễn Thư Hiện cười tủm tỉm, mặc kệ anh ta, chuyên tâm quay sang “dìu” cô em họ đang thò tay cởi cúc áo ngực của mình.
“Chị họ, chị có thấy hôm nay trời nóng đặc biệt không?”
“Ừ ừ, tháng Hai tháng Tám thời tiết thất thường, nhà đông người nên chị cũng thấy nóng.” Nguyễn Thư Hiện thuận miệng đáp cho qua.
Ba người lên đến lầu hai, cô đẩy cửa phòng Nguyễn Bảo Châu, tiện tay quăng ả ngồi lên chiếc ghế trước bàn học rồi ra hiệu cho Lục Nghị ngồi xuống giường.
Bị rượu kích thích, ý thức của anh ta đã có chút mơ hồ, trời đất trước mắt quay cuồng cộng thêm sự hưng phấn không rõ nguồn gốc khiến anh ta phải nhắm mắt lại, dùng sức day mạnh mi tâm.
Nguyễn Bảo Châu trong trạng thái mơ màng vẫn không quên kế hoạch của mình, cố gắng đứng dậy vài lần: “Chị họ, phiền chị chăm sóc anh Nghị giúp em, em đi rót cho anh ấy cốc nước.”
Nguyễn Thư Hiện ấn mạnh ả ngồi xuống, cúi người, ghé sát môi vào tai Nguyễn Bảo Châu thì thầm vào tai ả giữa lúc vẻ mặt ả còn đang hoang mang sợ hãi:
“Em họ, hãy nếm thử cho kỹ cái “nhân” mà mình đã gieo nhé. Hy vọng hai người sớm ngày tu thành chính quả.” Nói xong, cô đi nhanh mấy bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
“Chị có ý gì?” Nguyễn Bảo Châu vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí, định đuổi theo nhưng vòng eo đã bị một đôi tay to lớn nóng rẫy và mạnh mẽ ôm chặt lấy.
Nghe thấy tiếng động đứt quãng vọng ra từ trong phòng, Nguyễn Thư Hiện dựa vào hành lang lầu hai để ổn định lại nhịp tim. Nói thật, cô cũng muốn xem lắm!
Cô lại quay trở xuống lầu, vùi khuôn mặt nhỏ bé vào trong cổ áo len cao, yên lặng chờ kịch hay bắt đầu.
Ông nội vô cùng hài lòng với hành động không quấy rầy không gian riêng tư của Lục Nghị và Bảo Châu, ban ơn nói một câu:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
