Ánh mắt Nguyễn Kháng Nhật lóe lên. Con ranh chết tiệt này sao lại hiểu rõ tình hình thời cuộc như vậy?
Kết thân với nhà họ Chu, chỉ cần không đồng lõa làm bậy thì cũng không đến mức bị liên lụy. Tốt nhất là khiến con ranh chết tiệt này sớm mang thai dòng máu nhà họ Chu, đợi đến lúc thật sự bị thanh trừng thì ly hôn. Nhà họ Chu vì muốn giữ lại giọt máu của mình, chỉ có thể giao hết tất cả những gì tích góp được bao năm qua cho ông ta. Đây là một vụ mua bán chỉ có lời chứ không có lỗ.
Chỉ trong nháy mắt, ông ta đã nghĩ thông suốt mọi lợi hại và nháy mắt ra hiệu cho người con trai thứ hai của mình.
Cả nhà đều hả hê nhìn Nguyễn Thư Hiện đang trong tình thế bị cô lập, không ai giúp đỡ. Chỉ cần cái con nghiệt súc phản phúc này tự miệng thừa nhận mình nói dối thì những chuyện xấu xa kia có thể coi như chưa từng tồn tại, bọn họ vẫn là người nhà họ Nguyễn quang minh lỗi lạc!
Nguyễn Thái (bố Thư Hiện) đã sớm nén đầy một bụng lửa giận, sải bước dài tóm về phía Nguyễn Thư Hiện, dồn hết sức lực mà co chân đá một cú.
Bốp!
Nguyễn Thư Hiện đang cầm gậy bằng một tay vội đổi sang nắm chặt bằng cả hai tay rồi trong ánh mắt không thể tin nổi của Nguyễn Thái, cô vung gậy đập xuống...
“Á! Á á á!”
Nguyễn Thái ngã lăn ra đất, hai tay ôm lấy cái chân đã bị gãy, cả người co quắp lại như con tôm, không ngừng lăn lộn, chỉ trong chốc lát toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, miệng không ngừng gào khóc thảm thiết!
Nguyễn Thư Hiện nhấc chân trái đạp lật cái bàn! Xoảng!
Nhấc chân phải đá bay cái quạt điện! Bốp!
Cô kẹp cái gậy vào nách, ôm luôn cái TV đen trắng trên bàn, nhắm thẳng trán lão già khốn nạn mà ném mạnh: “Ông nội! Xem bóng này!”
Rầm!
Cái TV rơi vỡ tan tành trên mặt đất, Nguyễn Kháng Nhật né được một cách suýt soát, những mảnh kính vỡ bắn tung tóe, thiếu chút nữa là găm thẳng vào cặp mắt hung tợn của lão già.
Hai người anh họ nhanh nhẹn né tránh hết món đồ này đến món đồ khác đang bay về phía mình, mắt thấy sắp tóm được Nguyễn Thư Hiện, vẻ mặt cả hai đều hiện lên sự tàn nhẫn.
Nguyễn Thư Hiện vớ lấy cái ấm trà phang thẳng vào gáy anh họ cả rồi vung gậy đập vỡ cửa kính, chạy ra đến tận cửa. Cả căn nhà không còn một món đồ nào lành lặn, tất cả đều bị đập nát tươm.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, cô kéo phắt cửa ra, gào lên khản cổ: “Cứu mạng! Nhà họ Nguyễn giết người diệt khẩu!”
Từ nhà bên cạnh vọng sang tiếng quát đầy uy lực của vị thủ trưởng già: “Ai? Ai dám giết người trong khu tập thể này! Cháu gái đừng sợ, có ông đây rồi!”
Cánh cửa sắt nhà đối diện xéo bị ai đó đạp tung ra, bà nội Vương eo quấn tạp dề, tay xách cây cán bột xông ra, đôi chân bó nhỏ xíu thế mà lại chạy nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh: “Con gái, mau ra sau lưng bà, bà xem đứa nào dám ra tay?”
Chỉ trong nháy mắt, hàng xóm láng giềng xung quanh người thì la, người thì chạy, ào ào hưởng ứng.
Người nhà họ Nguyễn trong phòng như chết ngạt, hai người anh họ vừa chạy ra đến cửa cũng đứng ngây ra không biết phải làm sao.
Một đám các ông bà cụ vây lấy Nguyễn Thư Hiện, bảo vệ cô ở chính giữa, trừng mắt giận dữ nhìn đám người nhà họ Nguyễn đang xông ra. Khi nhìn rõ cảnh tượng tan hoang bừa bộn bên trong nhà họ Nguyễn, ai nấy đều thoáng vẻ kinh ngạc.
Vị thủ trưởng già nhà bên cạnh bước những bước oai vệ như rồng như hổ từ trên lầu hai đi xuống, giọng nói vang như chuông đồng: “Nguyễn Kháng Nhật!”
Nguyễn Kháng Nhật một tay ôm vết thương ở khóe mắt, lật đật chạy theo ra, theo phản xạ mà đứng nghiêm: “Có!”
Ánh mắt của Thủ trưởng Lữ lướt qua cả nhà bọn họ, trong đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét: “Có chuyện gì? Nói rõ ràng!”
Thật ra ngay từ lúc nhà họ Nguyễn bắt đầu loạn lên ông đã biết rồi, xuất thân là lính trinh sát, bất cứ động tĩnh cỏn con nào cũng không thể qua mắt được ông. Bàn tay to lớn phía sau lưng khẽ ấn vào cánh tay nhỏ của Nguyễn Thư Hiện, ra hiệu bảo cô đừng nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

