"Đồ nhà quê chân lấm tay bùn, đúng là chẳng có giáo dưỡng!" Tố Cầm chế giễu.
Ngay khi mọi người đều cho rằng An Nhiên sẽ nhẫn nhịn, một tiếng giòn vang bất ngờ nổ ra.
"Bốp!"
An Nhiên vung tay tát mạnh vào mặt Tố Cầm, trực tiếp đánh cô ta ngã nhào xuống đất.
Tố Cầm ôm bên má phải sưng đỏ, mắt tràn đầy không thể tin nổi. Cô ta ngây người, như vẫn chưa thể chấp nhận chuyện mình vừa bị đánh.
Nhưng...
"Bốp!"
An Nhiên trở tay tát thêm một cái, lại đánh cô ta ngã xuống.
Hai bên má Tố Cầm nhanh chóng sưng đỏ như hai chiếc bánh bao.
Những người đứng xem đều trợn tròn mắt, mặt đầy kinh ngạc. Không ai ngờ An Nhiên trước giờ hiền lành lại dám liên tiếp cho Tố Cầm hai cái tát.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Tố Cầm chỉ cảm thấy vừa uất ức vừa nhục nhã. Lửa giận trong lòng bùng lên, cô ta nhìn An Nhiên bằng ánh mắt độc địa.
"Lương An Nhiên, đồ nhà quê, đồ tiện nhân! Cô cứ chờ đấy, tôi không để yên cho cô đâu!"
"Bốp!"
An Nhiên tặng cô ta cái tát thứ ba.
Cô đứng trước Tố Cầm, từ trên cao nhìn xuống, đáy mắt lạnh ngắt.
"Mở miệng ra là đồ nhà quê chân lấm tay bùn, cô khinh thường nông dân đúng không? Một tiểu thư tư sản như cô lấy tư cách gì mà khinh thường nông dân?"
"Thứ cô ăn, thứ cô mặc, thứ cô dùng, có thứ nào không phải do nông dân đổ mồ hôi làm ra?"
"Công nhân và nông dân vốn là một nhà. Mấy chữ 'chân lấm tay bùn' còn đáng quý hơn cái thói tiểu thư õng ẹo trên người cô nhiều!"
"Lãnh tụ để những tiểu thư tư sản như các cô xuống nông thôn là muốn các cô sửa lại thói hư tật xấu. Vậy mà tới giờ cô vẫn mở miệng là khinh miệt nông dân. Tư tưởng của cô có vấn đề, rõ ràng chưa được cải tạo chút nào!"
"Tôi đề nghị lần phân công tới phải đưa cô đến vị trí gian khổ nhất, để cô cải tạo lao động cho tử tế!"
Nghe An Nhiên liên tiếp chụp xuống những cái mũ chính trị nặng nề, mặt Tố Cầm lập tức trắng bệch.
Các thím bác xung quanh cũng nhao nhao lên tiếng ủng hộ An Nhiên.
"Đúng đấy! Người thành phố thì có gì hơn người? Không có chúng tôi trồng lúa dệt vải, các cô lấy gì ăn mặc mỗi ngày?"
"Con gái thành phố đúng là được nuông chiều. Lần phân công sau cho cô ta đi gánh phân bò một tháng đi!"
"Tôi đồng ý. Loại tiểu thư tư sản thế này tuyệt đối không thể chiều."
Thấy dư luận càng lúc càng bất lợi, Tố Cầm ôm mặt bật khóc.
Nhã Tình đứng bên cạnh xem kịch cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Cô ta chậm rãi đi tới bên Tố Cầm, dịu giọng nói với An Nhiên:
"Đồng chí Lương, vừa rồi đồng chí Lý nóng ruột muốn cứu người nên lời nói hơi nặng. Mong cô đừng chấp nhặt."
"Nếu cô ấy có chỗ nào đắc tội với đồng chí Lương, tôi thay cô ấy xin lỗi. Nể tình cô ấy cũng chỉ vì muốn cứu người, cô bỏ qua lần này được không?"
Giọng cô ta mềm nhũn cố tình làm điệu.
An Nhiên vừa nghe đã lập tức thấy dạ dày cuộn lên.
"Xin lỗi, cô đứng xa tôi một chút. Tôi dị ứng với giọng nói của cô. Không biết tại sao, cứ nghe cô mở miệng là tôi muốn nôn."
Một thím bên cạnh nghe vậy lập tức phá lên cười.
"Ha ha ha! An Nhiên nói đúng tiếng lòng của tôi rồi. Cái cô Vương Nhã Tình này nhìn đã chẳng giống người đứng đắn, ngày nào cũng ăn diện lả lơi, mê hoặc đám đàn ông trong thôn đến mất hồn. Công việc của mình thì ngày nào cũng có người làm hộ, đúng là không biết xấu hổ."
"Tôi cũng thấy cô ta chẳng phải hạng tốt đẹp gì, cứ như hồ ly tinh. Các chị nhớ trông chồng cho kỹ, không khéo ngày nào đó lại bị cô ta kéo vào ruộng ngô thì khổ."
"Thím Vương không cần lo đâu, ông nhà thím chắc cái khoản ấy cũng chẳng dùng được nữa rồi nhỉ?"
"Chưa chắc đâu. Hồ ly tinh nhiều thủ đoạn lắm. Với bà không được, gặp cô ta biết đâu lại được!"
Mấy thím bác nói chuyện chẳng kiêng dè gì, khiến Nhã Tình tức đến cả người run lên.
Nhưng để giữ hình tượng, cô ta lại không thể nổi giận, chỉ có thể giả vờ tủi thân, vành mắt đỏ hoe, hai tay siết chặt.
Một nam thanh niên trí thức thấy vậy lập tức nhảy ra.
"Lương An Nhiên, cô đừng quá đáng! Nhã Tình chỉ nói vài câu công bằng, dựa vào đâu cô lại sỉ nhục cô ấy như vậy?"
An Nhiên quay đầu nhìn. Người đàn ông này da đen nhẻm, mắt nhỏ đến gần như không thấy, khuôn mặt dài khiến người ta nhìn một lần là nhớ.
Cô biết hắn.
Tên hắn là Tống Minh, kẻ si mê trung thành nhất của Nhã Tình. Hơn nửa công việc của Nhã Tình ở điểm thanh niên trí thức đều do hắn làm thay.
"Tống Minh, tai anh có vấn đề à? Vừa rồi ai là người sỉ nhục ai mà anh không nghe thấy?"
An Nhiên lạnh lùng nói: "Sao, thấy tôi dễ bắt nạt nên chỉ biết chạy tới sủa vào mặt tôi?"
Tố Cầm thấy An Nhiên ngông nghênh như vậy, lập tức bật dậy khỏi mặt đất, chỉ vào cô mà mắng:
"Lương An Nhiên, con tiện nhân này, đừng tưởng tôi sợ cô!"
"Nhìn xem cô đánh tôi thành thế nào rồi. Hôm nay tôi sẽ báo công an, bắt cô vào tù!"
"Báo công an? Được thôi. Hôm nay cô không báo thì tôi cũng báo, để công an điều tra cho rõ..."
Khí thế An Nhiên lập tức áp đảo Tố Cầm. Cô nhìn thẳng vào mắt đối phương, từng chữ một hỏi:
"Rốt cuộc là ai đã đẩy tôi xuống sông?"
Vừa dứt lời, đám đông lập tức xôn xao.
Mọi người vốn tưởng An Nhiên tự trượt chân rơi xuống, không ngờ phía sau còn có người cố ý ra tay.
Một thím như nhớ ra điều gì, lập tức nói:
"À, tôi nhớ rồi! Vừa nãy chính đồng chí Lý là người đầu tiên hô An Nhiên rơi xuống nước."
Những người khác cũng phụ họa: "Đúng đúng! Lúc An Nhiên rơi xuống, ở chỗ ấy chỉ có cô ta đứng gần nhất."
Mọi lời bàn tán lập tức chĩa thẳng về phía Tố Cầm.
Bị hàng loạt ánh mắt nhìn chằm chằm, Tố Cầm run rẩy phản bác:
"Lương An Nhiên, cô... cô đừng ngậm máu phun người!"
An Nhiên lạnh lùng cười nhạt:
"Lý Tố Cầm, tôi còn chưa nói gì mà cô đã cuống lên làm gì? Hay là có tật giật mình?"
"Ai có tật giật mình chứ?"
"Không chột dạ thì đi gặp đội trưởng với tôi, bảo đội trưởng gọi công an tới!"
"Không... tôi không đi! Tôi không đi!"
Tố Cầm vừa lùi vừa điên cuồng lắc đầu.
An Nhiên chẳng quan tâm cô ta có muốn hay không. Kiếp này cô không muốn tiếp tục làm kẻ nhu nhược, càng không muốn nhẫn nhịn chịu đựng. Cô chỉ muốn ân oán phân minh, có thù tất báo.
Cô túm lấy tóc Tố Cầm, mặc cho cô ta gào như lợn bị chọc tiết, cứ thế kéo thẳng về phía ủy ban thôn.
Còn Nhị Cẩu dưới sông đã chẳng còn ai để ý. Lúc này ngay cả bóng hắn cũng không thấy nữa.
Ngay khi An Nhiên kéo Tố Cầm về phía ủy ban, một nhóm người đột nhiên chạy tới trước mặt cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

