"Ục ục ục!"
Lạnh!
Tối!
An Nhiên nhíu chặt mày. Cô cảm giác mình như chìm xuống một vùng nước lạnh vô tận, hơi lạnh thấu xương bao trùm lấy cơ thể.
Đây là cảm giác khi chết sao?
Bỗng An Nhiên cảm thấy mình sắp nghẹt thở. Cô đột ngột mở mắt, lại phát hiện bản thân đang ở giữa một con sông.
Đây là đâu? Tại sao cô lại ở đây?
Hai câu hỏi đồng thời hiện lên trong đầu.
Cảm giác ngạt thở dữ dội khiến cơ thể phản xạ tự nhiên, hai tay lập tức quẫy nước. Thân thể nhẹ bẫng cũng theo động tác ấy nhanh chóng nổi lên.
May mà nước không sâu, đầu An Nhiên rất nhanh đã nhô khỏi mặt nước.
"Hộc... khụ khụ!"
Cô tham lam hít không khí trong lành, nhưng vì thở quá gấp nên lại sặc hai ngụm nước.
"Mau lên, Lương An Nhiên rơi xuống nước rồi! Ai xuống cứu con bé với?"
"Mau cứu người!"
"Lý Nhị Cẩu, cậu còn đứng đó làm gì? Mau xuống cứu người đi!"
Những tiếng la chói tai mơ hồ truyền vào tai An Nhiên.
Tựa như một tiếng sét nổ ngay trong đầu, khiến đầu óc cô trắng xóa.
Khung cảnh trước mắt này, cô quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Năm mười tám tuổi, An Nhiên đang giặt quần áo bên sông thì bị người ta đẩy xuống nước.
Rõ ràng cô biết bơi, nhưng Lý Nhị Cẩu vẫn cố ý nhảy xuống, kéo cô từ dưới nước lên rồi nhân cơ hội vu khống rằng cô đã mất trong sạch với hắn.
Nhị Cẩu là tên lưu manh nổi tiếng ở thôn Lương Gia, cả ngày lêu lổng, mặt dày vô sỉ, chẳng biết đã làm hại bao nhiêu cô gái.
Dính líu đến loại người như hắn, thanh danh của An Nhiên lập tức tan nát.
Từ ngày ấy, tiếng xấu không biết giữ mình lan khắp thôn, cũng khiến cô ngày càng tự ti, khép kín.
Có thể nói, đó chính là khởi đầu cho mọi bi kịch trong đời cô.
Không ngờ cô lại trọng sinh đúng vào thời khắc này.
Nhìn những thím bác và các nữ thanh niên trí thức đang liên tục gọi bên bờ, ánh mắt An Nhiên hoảng hốt, thậm chí không dám tin đây là thật.
Có lẽ ông trời thấy kiếp trước cô quá đáng thương, nên mới cho cô sống lại một lần, cứu lấy cuộc đời nát bét ấy.
"Tõm!"
Đúng lúc An Nhiên còn chìm trong niềm vui được sống lại, một bóng người bất ngờ nhảy xuống sông.
Nước bắn tung tóe lên mặt khiến cô lập tức tỉnh táo.
Cô biết, đó là Nhị Cẩu.
Nhưng hắn không hề xuống để cứu cô. Hắn muốn nhân cơ hội hủy hoại thanh danh, ép cô phải gả cho hắn.
"Tôi biết bơi, đừng qua đây!"
"Tôi biết bơi! Tôi tự bơi vào bờ được!"
An Nhiên liên tục hét lớn. Những người trên bờ nghe rất rõ, lập tức gọi Nhị Cẩu quay lại.
Nhưng hắn như không nghe thấy, chỉ cắm đầu quẫy nước bơi về phía cô.
Qua làn nước đang cuộn lên, An Nhiên nhìn thấy ánh mắt tham lam, dâm tà của Nhị Cẩu, trong lòng lập tức dâng lên một trận ghê tởm.
Thế nhưng cô không bỏ chạy, ngược lại còn lơ lửng tại chỗ, bình tĩnh nhìn hắn bơi tới.
Nhị Cẩu tưởng An Nhiên đã sợ đến ngây người, trong lòng mừng như điên, cảm thấy lần này nhất định có thể ôm mỹ nhân về nhà.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn áp sát, An Nhiên đột nhiên quẫy mạnh như bị hoảng loạn.
Một cú đạp không lệch một li, trúng thẳng vào chỗ yếu hại dưới bụng hắn.
"Rắc!" An Nhiên dường như nghe thấy cả tiếng trứng vỡ.
Nhị Cẩu như bị sét đánh, hai mắt trợn lồi, miệng há hốc, lập tức gào thảm.
"A... ực... ục ục ục..."
Một ngụm nước sông lớn tràn thẳng vào miệng, chặn đứng tiếng kêu của hắn.
"Lý Nhị Cẩu chết đuối rồi!"
Những thím bác xung quanh lập tức hoảng sợ hét ầm lên.
Đa số họ không biết bơi. Một vài người biết bơi cũng chẳng ai muốn vì một tên lưu manh như Nhị Cẩu mà làm ảnh hưởng thanh danh của mình.
Người đứng kín quanh bờ sông, có thím bác trong thôn, có thanh niên trí thức. Cảnh Thành và Nhã Tình cũng ở trong số đó, nhưng tất cả chỉ đứng nhìn, không ai có ý định xuống cứu.
An Nhiên vừa từ dưới sông lên, lại vừa trải qua chuyện trọng sinh, tim vẫn đập rất nhanh, đang ngồi bên bờ nghỉ lấy sức.
Thế nhưng lại có kẻ không biết điều hùng hổ chạy tới, chỉ tay sai khiến cô:
"Lương An Nhiên, Lý Nhị Cẩu vì cứu cô mới bị đuối nước. Cô đã biết bơi thì mau xuống cứu người đi!"
Giọng phụ nữ the thé chua ngoa vừa lọt vào tai đã khiến An Nhiên buồn nôn theo phản xạ.
Cô ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy một gương mặt đáng ghét.
Mặt người này rộng bè như chiếc bánh bột chưa nở, quai hàm ngang rộng kéo cả khuôn mặt nặng trĩu, nhìn nghiêng gần như thành một đường thẳng bẹt.
Ngũ quan chen chúc ở giữa, chẳng có chút đường nét. Hai hàng lông mày ngắn thưa được tỉa vừa mảnh vừa xếch, đuôi mày xiên về thái dương như lưỡi dao. Giữa hai mày có một nếp nhăn sâu, lúc nào cũng như chứa đầy hung khí.
Đôi mắt dài hẹp chỉ còn một đường, đuôi mắt hất cao. Mỗi khi nhìn người khác đều giống như đang tính toán chuyện chẳng lành.
Gò má cao nhô ra, ép hai bên má lõm xuống. Lớp da cháy nắng bong tróc trắng lốm đốm trên xương gò má.
Môi mỏng mím thành một đường lạnh lẽo, khóe miệng trời sinh trễ xuống, dù không nói cũng như đang cười khẩy.
Người này chính là Lý Tố Cầm, một nữ thanh niên trí thức. Cô ta cũng thích Cảnh Thành, chỉ là tự biết mình xấu xí, không xứng với anh ta nên chỉ dám âm thầm yêu đơn phương.
Điều khiến người ta buồn nôn nhất là Tố Cầm lại bị bộ mặt bạch liên hoa của Nhã Tình mê hoặc, cam tâm làm tay sai cho cô ta. Bất kỳ người phụ nữ nào ngoài Nhã Tình dám đến gần Cảnh Thành đều bị Tố Cầm căm ghét.
Đặc biệt là An Nhiên.
Cô ta tự cho mình là người thành phố nên khinh thường An Nhiên, lại cho rằng mình có văn hóa, còn An Nhiên chỉ là một kẻ mù chữ ở nông thôn, căn bản không xứng với Cảnh Thành, thậm chí ngay cả thích anh ta cũng không có tư cách.
Vì vậy, Tố Cầm luôn tìm cách gây khó dễ cho An Nhiên.
Ngay cả chuyện lần này đẩy An Nhiên xuống sông rồi để Nhị Cẩu tính kế cô, cũng chính là do Tố Cầm làm.
Kiếp trước, nhiều năm sau An Nhiên điều tra mãi mới nghe được chuyện ấy từ miệng một thanh niên trí thức. Nhưng lúc đó đã qua hơn mười năm, ai còn quan tâm đến một chuyện nhỏ như vậy?
Với người khác đó là chuyện nhỏ, nhưng với An Nhiên, nó lại là biến cố thay đổi cả đời cô.
Nghĩ tới việc Tố Cầm cũng là một trong những kẻ đầu sỏ hủy hoại đời mình, lửa giận trong lòng An Nhiên lập tức bùng lên.
Tố Cầm thấy mình nói mà An Nhiên không đáp, còn dùng ánh mắt như nhìn kẻ thù nhìn mình, lập tức nổi giận.
"Cô câm hay điếc vậy? Tôi đang nói chuyện với cô, sao không biết trả lời? Đúng là đồ nhà quê chân lấm tay bùn, chẳng có chút giáo dưỡng nào!"
Giọng Tố Cầm rất lớn, lập tức thu hút không ít người nhìn sang.
Mọi người thấy người bị mắng là An Nhiên thì đều mang vẻ chờ xem trò vui. Trước đây An Nhiên hướng nội, dù Tố Cầm bắt nạt thế nào cũng chỉ im lặng chịu đựng.
Lần này, ai nấy đều cho rằng cô vẫn sẽ nhẫn nhịn như trước.
Nhưng hành động ngay sau đó của An Nhiên khiến tất cả kinh ngạc đến rớt cằm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

