Một nhóm người chạy tới từ phía đối diện.
An Nhiên nhìn kỹ, phát hiện người đi đầu chính là đội trưởng đại đội Lương Quốc Cường.
Tố Cầm vừa thấy Quốc Cường như nhìn thấy cứu tinh, vội hét lớn cầu cứu:
"Đội trưởng, cứu tôi với! Con điên Lương An Nhiên này muốn giết tôi!"
Quốc Cường đi tới trước mặt An Nhiên. Thấy tay phải cô vẫn túm tóc Tố Cầm, mặt ông lập tức nghiêm lại, giọng cũng nặng hơn vài phần.
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
An Nhiên không hề sợ hãi, bình tĩnh đáp:
"Lý Tố Cầm muốn giết tôi, cố ý đẩy tôi xuống sông. Bây giờ đã là tháng chín, nước sông lạnh buốt. Nếu tôi không biết bơi thì đã chết đuối từ lâu rồi."
Quốc Cường sững người, không ngờ sự việc lại như vậy.
Ông lập tức quay sang nhìn Tố Cầm đang ngồi dưới đất, lạnh giọng hỏi:
"Có đúng thế không?"
"Không, không phải! Rõ ràng là cô ta tự rơi xuống nước, không liên quan gì đến tôi. Tôi vô tội!"
Tố Cầm hoảng sợ kêu lên, liên tục lắc đầu.
Mấy thím thấy đội trưởng còn đứng đây hỏi chuyện, không nhịn được mà nhắc:
"Đội trưởng, Lý Nhị Cẩu vẫn còn ở dưới sông đấy!"
Sắc mặt Quốc Cường lập tức thay đổi.
"Mau! Mau xuống cứu người!"
Ông không kịp lo chuyện của An Nhiên và Tố Cầm nữa, lập tức dẫn người chạy ra cứu.
Chẳng bao lâu sau, Quốc Cường cuối cùng cũng vớt được Nhị Cẩu từ đáy sông lên.
Chỉ là lúc này hắn hít vào ít thở ra nhiều, nhìn qua đã gần như không xong.
"Mau, gọi lão Lương tới đây!"
Lão Lương là thầy thuốc chân đất trong thôn, sống ở phía nam, ngày thường phụ trách chữa những bệnh vặt như đau đầu, sốt nóng cho dân làng.
Lúc này người có thể cứu Nhị Cẩu e rằng chỉ còn ông ấy.
Thấy Nhị Cẩu đã được khiêng lên bờ, An Nhiên lập tức kéo Tố Cầm tới tìm Quốc Cường.
"Đội trưởng, tôi bị người ta mưu sát. Chuyện này mong đội trưởng giúp tôi báo công an, để công an chủ trì công bằng cho tôi."
Nhị Cẩu đang hấp hối, Quốc Cường lo mình cũng bị liên lụy nên trong lòng vốn đã bực bội. Nghe An Nhiên nói vậy, ông thiếu kiên nhẫn đáp:
"Bây giờ cô chẳng phải vẫn bình an sao? Báo công an làm gì? Tôi đang bận, đừng gây thêm chuyện nữa."
"Theo lời đội trưởng, chẳng lẽ tôi phải thật sự chết đuối mới được báo công an?"
An Nhiên không nhường nửa bước, trực tiếp hỏi ngược:
"Dân làng tin tưởng ông, bầu ông làm đội trưởng là để ông chủ trì công bằng cho mọi người, không phải để ông bao che hung thủ mưu sát dân làng."
"Nếu ông không chịu báo công an giúp tôi, vậy tôi tự lên thị trấn báo."
Nói xong, An Nhiên xoay người định đi.
"Đợi đã."
Quốc Cường lập tức ngăn cô lại.
Trước kia An Nhiên vẫn luôn mềm yếu. Ông vốn tưởng chỉ cần quát vài câu là cô sẽ nhịn xuống rồi ngoan ngoãn về nhà.
Không ngờ cô gái này hôm nay lại cứng rắn đến vậy, mới nói vài câu đã chụp lên đầu ông một cái mũ lớn, còn muốn tự mình đi báo công an.
"Cô nói Lý Tố Cầm đẩy cô xuống sông. Có chứng cứ không?"
"Mấy thím bác xung quanh đều có thể làm chứng."
Ánh mắt An Nhiên kiên định: "Trong nhóm thanh niên trí thức lại có hạng người nguy hiểm như vậy, sau này không biết còn hại chết ai. Vì an toàn của mọi người, tôi tuyệt đối không thể để loại người này tiếp tục sống ở thôn Lương Gia như chẳng có chuyện gì."
"Đúng! An Nhiên nói không sai. Cái cô Lý này lòng dạ rắn rết, căn bản không xứng ở lại thôn chúng ta."
Mấy thím bác lập tức lên tiếng ủng hộ.
Sắc mặt Quốc Cường âm trầm. Lúc này ông đã bị đẩy lên thế cưỡi hổ, không thể không đứng ra giải quyết.
Ông nhìn An Nhiên thật sâu, sau đó quay sang Tố Cầm đang trắng bệch mặt, lạnh lùng hỏi:
"Nói đi, tại sao cô lại làm vậy?"
"Nếu hôm nay cô không nói rõ đầu đuôi, cứ chờ vào đồn mà ngồi."
"Oa..."
Tố Cầm lập tức bị dọa khóc.
Vừa nghe hai chữ vào đồn, tinh thần cô ta hoàn toàn sụp đổ, khóc òa như trẻ con.
"Bây giờ mới biết khóc thì muộn rồi! Mau khai kẻ đứng sau sai khiến cô. Nếu không, tội mưu sát đủ để cô ngồi tù đến già!"
An Nhiên cố ý dọa Tố Cầm. Cô không tin loại ngu ngốc như cô ta lại có đầu óc tự mình bày ra kế hoạch này.
Phía sau chắc chắn có Nhã Tình sai khiến.
Đôi mắt đẫm nước của Tố Cầm theo bản năng nhìn thẳng về phía Nhã Tình.
Nhã Tình vừa rồi còn đứng ngoài như không liên quan, lập tức hoảng hốt.
Nhưng cô ta còn chưa kịp mở miệng, Cảnh Thành đứng phía sau đã bước ra trước.
"Lương An Nhiên, đủ rồi!"
Cảnh Thành mang dáng vẻ thư sinh trắng trẻo. Da anh ta trắng lạnh vì thiếu nắng, lại toát ra cảm giác bóng bẩy khiến người khác khó chịu.
Tóc trước trán rẽ ngôi, xịt không ít keo nên bết sát da đầu, còn phản sáng. Tóc mai được tỉa ngay ngắn, cả người trông như một con búp bê được chăm chút quá mức.
Đôi mắt chẳng có thần nhưng lúc nào cũng thích nheo lại nhìn người khác. Sống mũi không cao không thấp, chóp mũi lại hơi hếch, như thể trời sinh đã cảm thấy mình cao hơn người một bậc.
Lúc này, trong mắt anh ta tràn đầy mất kiên nhẫn, nhìn An Nhiên bằng vẻ từ trên cao xuống, như thể chịu nói với cô một câu đã là ban ân lớn lao.
Nhã Tình đứng phía sau Cảnh Thành, khóe môi không nhịn được nhếch lên, vẻ khinh miệt hiện rõ trên mặt.
Cô ta tin rằng chỉ cần Cảnh Thành ra mặt, An Nhiên nhất định sẽ lập tức im miệng.
Trong cả điểm thanh niên trí thức, ai mà chẳng biết An Nhiên mê Cảnh Thành đến mất lý trí?
Dù ngày nào cũng bị người nhà bóc lột đánh mắng, cô vẫn cố dành chút tiền ít ỏi lén đưa cho anh ta.
Ngay cả phần lao động mỗi ngày của Cảnh Thành cũng do An Nhiên làm thay.
Tố Cầm cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta tin rằng chỉ cần anh Cảnh Thành lên tiếng, An Nhiên sẽ không dám truy cứu nữa. Nếu làm anh ấy nổi giận, sau này nhất định cô sẽ hối hận.
Nước mắt Tố Cầm lập tức ngừng lại, nhưng trong lòng lại càng nghẹn khuất.
Không ngờ lại khiến anh Cảnh Thành vì mình mà phải nói với con tiện nhân này một câu. Con tiện nhân ấy đáng chết!
"Anh nói đủ là đủ à? Tôn Cảnh Thành, anh là cái thá gì mà dám lên giọng trước mặt tôi?"
"Tôi nói muốn truy cứu kẻ chủ mưu, anh lại là người đầu tiên nhảy ra như chó bị giẫm đuôi. Hay chính anh là kẻ đứng sau?"
"Hai người cấu kết với nhau, quan hệ mờ ám. Lát nữa tôi nhất định nói rõ chuyện này với công an, để họ điều tra cho kỹ quan hệ giữa hai người!"
Lời vừa dứt, cả đám người lập tức sửng sốt.
Ai nấy đều trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn An Nhiên.
"Trời ơi, An Nhiên lại mắng thanh niên trí thức Tôn kìa!"
"Mẹ ơi, con bé còn mắng anh ta là chó nữa!"
"Mọi người nói xem, có phải An Nhiên bị đẩy xuống sông rồi ma nhập không? Sao tự nhiên đổi tính dữ vậy?"
"Hừ, còn chẳng phải do thanh niên trí thức Tôn với cô Lý bắt nạt người ta quá đáng sao! Hai người họ còn cấu kết tính kế An Nhiên, chẳng lẽ con bé vẫn phải nhịn?"
"Cái cậu Tôn này đúng là không biết xấu hổ. Rõ ràng ăn bám người ta mà còn lăng nhăng với người khác, đúng là súc sinh."
Mấy thím bác mỗi người một câu, nói đến mức mặt Cảnh Thành lúc xanh lúc trắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

