Lý Nguyệt vô cùng oán hận sự tự tác độc đoán của Tô Tuấn Phong, rõ ràng là đồ giao cho bà ta cất giữ, sao ngoảnh đi ngoảnh lại lại lấy đi rồi.
Sáng nay bà ta còn dỗ dành Tô Tuấn Phong rút tiền trong sổ tiết kiệm ra tiêu mà.
Còn nữa, tối qua Tô Tuấn Phong lấy sổ tiết kiệm ra làm gì?
Trong lòng Lý Nguyệt có rất nhiều thắc mắc, nhưng nghi vấn dù có nhiều đến mấy cũng chẳng có ai giải đáp cho bà ta. Nhiệm vụ hàng đầu hiện tại là phải đòi lại sổ tiết kiệm từ tay con ranh đó mới được.
“Chị Lý, bé con hạ sốt rồi à?”
Lý Nguyệt nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu nhìn lên, thấy là đồng nghiệp bèn dịu dàng đáp: “Vừa tiêm một mũi, giờ đỡ nhiều rồi.”
Trương Nghênh thấy xung quanh không có ai liền hạ thấp giọng nói:
“Chị Lý đúng là có phúc, Doanh trưởng Tô mà chị cưới không những cưng chiều chị mà còn cưng cả Điềm Điềm nữa. Chị không thấy sáng nay Doanh trưởng Tô vẻ mặt sốt sắng thế nào đâu, lúc con gái ruột anh ấy bệnh anh ấy cũng chưa từng như thế.”
Lý Nguyệt nghe vậy trong mắt tràn ngập nụ cười nhạt, giả vờ hờn dỗi nói: “Cô đừng có nói bậy, con gái tôi làm sao so được với con gái ruột nhà người ta.”
“Cái này mọi người đều tận mắt chứng kiến cả mà, nhất là cái dáng vẻ nói năng dịu dàng thỏ thẻ với chị ấy.” Giọng Trương Nghênh lại hạ thấp thêm vài phần: “Doanh trưởng Tô đối với bác sĩ Diệp chưa từng như thế bao giờ đâu.”
Trong lòng Lý Nguyệt như được nếm mật ngọt.
Bà ta luôn biết tình cảm của Tô Tuấn Phong dành cho mình.
Chỉ là ban đầu bà ta đã chọn người anh em tốt của Tô Tuấn Phong là Triệu Đại Ngưu, chỉ vì khi đó Triệu Đại Ngưu so với Tô Tuấn Phong thì có tiêu chuẩn cho người nhà đi theo quân ngũ.
Nếu sớm biết Triệu Đại Ngưu là kẻ mệnh ngắn, lại không đẹp trai bằng Tô Tuấn Phong thì nói thế nào bà ta cũng không cưới ông ta.
Không ngờ quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn gánh góa cưới Tô Tuấn Phong.
Cũng may trong lòng Tô Tuấn Phong vẫn có bà ta.
Nghĩ tới sự bảo vệ của Tô Tuấn Phong dành cho Tô Mạt Thiển, trong lòng bà ta lại hơi ghen tức, chẳng qua chỉ vì cái mặt của Tô Mạt Thiển giống hệt Diệp Lam Khanh mà thôi.
Hừ Xinh đẹp thì có tác dụng gì, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ chết rồi. Bà ta nhất định sẽ đào bới người phụ nữ này ra khỏi lòng Tô Tuấn Phong từng chút một.
Còn có con gái cô ta nữa...
Trong ánh mắt rủ xuống của Lý Nguyệt lướt qua một tia tàn độc.
Trương Nghênh lại hâm mộ thêm vài câu, thấy các bác sĩ cũng tới làm việc rồi bèn vội vã nói:
“Chị Lý, chị trông con đi nhé, em đi làm việc đây.”
“Được rồi, cô mau đi làm đi.”
Lý Nguyệt thấy con gái đã hạ sốt bèn bế con đi tìm y tá trưởng xin nghỉ một ngày rồi vội vã quay về khu tập thể quân đội.
Lúc này trên ngọn núi cao cách khu quân sự hơn hai mươi cây số.
Một gã đàn ông ăn mặc kiểu thợ lặn, trên má phải có vết sẹo dao chém tàn tợn đang cầm ống nhòm nhìn về hướng bệnh viện khu quân sự.
Đứng bên cạnh gã là một kẻ cao gầy đang cảnh giác động tĩnh xung quanh, thấy gã mặt sẹo không nói một lời liền nhỏ giọng hỏi:
“Anh Hổ, con gái nhà họ Tư thực sự trốn trong bệnh viện khu quân sự sao?”
Gã mặt sẹo im lặng một lúc rồi đáp: “Tin tức cấp trên đưa ra chắc là không sai đâu.”
Kẻ cao gầy cười khẩy một tiếng: “Lần trước cũng nói là không sai, tra khảo tới cuối cùng chẳng phải vẫn nhầm sao.”
“Con gái nhà họ Tư cực kỳ thông minh, giỏi ngụy trang, lại còn ẩn họ đổi tên nữa, dễ dàng bắt được thế sao.”
“Tôi biết chứ, nếu không thì người của chúng ta cũng chẳng tìm kiếm năm sáu năm nay mà không có kết quả gì. Nhưng lần này là khu quân sự, trong khu quân sự đâu có dễ trà trộn vào, không khéo hai chúng ta đều phải bỏ mạng ở trong đó.”
Gã mặt sẹo không bận tâm nói: “Trước đây đâu phải chưa từng vào khu quân sự tìm người.”
Nhắc tới cái này kẻ cao gầy lại bực mình: “Lần đó chẳng qua là chúng ta nhận ra điểm bất thường nên kịp thời rút ra ngoài, nếu không thì cỏ trên mộ chúng ta đã cao ngút đầu rồi.”
“Được rồi, đừng cằn nhằn nữa. Lần này chắc không nhầm đâu, chỉ cần chúng ta bắt được người, lấy được đồ là coi như hoàn thành nhiệm vụ.”
“Hi vọng là vậy.” Kẻ cao gầy chẳng hề ôm hy vọng gì.
“Đi thôi, chúng ta quay về tìm đại ca bàn giải pháp.”
Hai người lại nương theo lối nhỏ kín đáo nhanh chóng rời đi.
...
Trong khu tập thể quân đội
Lý Nguyệt bế đứa trẻ đang ngủ say vội vã về nhà, khi gặp mấy người vợ quân nhân đang hóng mát thì không quên chào hỏi một tiếng.
Đặc biệt là đối với Bà Lý và Thím Vương vốn hiếu kỳ với đủ mọi chuyện.
Thím Vương tinh mắt nhìn thấy Lý Nguyệt đầu tiên, trong mắt nhanh chóng ánh lên vẻ hóng hớt, vội vã hỏi:
“Đứa trẻ còn đang ngủ kìa, sao cô không đợi đứa trẻ thức dậy rồi hãy về.”
Lý Nguyệt cười khổ một tiếng:
“Tuấn Phong chẳng phải đi làm nhiệm vụ khẩn cấp rồi sao. Tôi nghĩ trong nhà chỉ có một mình Thiển Thiển, sợ con bé ở nhà một mình lại hoảng sợ. Dù sao Điềm Điềm cũng hạ sốt rồi nên tôi vội bế con về xem Thiển Thiển có làm sao không, tiện thể nấu chút gì cho con ăn.”
Thím Vương khen ngợi: “Ôi chao, cô làm mẹ kế thế này đúng là miễn chê rồi, con bé Thiển Thiển gặp được cô đúng là có phúc lớn.”
“Thím nói gì vậy, mẹ của Thiển Thiển là liệt sĩ, người chồng đã mất của tôi cũng là liệt sĩ. Cảm giác mất đi người thân tôi hiểu rất rõ, cho nên tôi mới phải đối tốt với Thiển Thiển gấp đôi mới được.”
Lý Nguyệt nói xong câu này liền nhận được sự đánh giá cao của các chị em bà con xung quanh ngay lập tức.
Vốn dĩ còn có người định mỉa mai bà ta vài câu, nghe thấy lời này cũng lần lượt ngậm miệng lại. Hóa ra trước đây bọn họ đã hiểu lầm y tá Lý.
Tuy y tá Lý không đẹp bằng bác sĩ Diệp nhưng cũng là người ưa nhìn, hơn nữa Doanh trưởng Tô thích y tá Lý thế nào, bọn họ đều nhìn thấy rõ ràng rành mạch.
Không biết ai đó cất lời: “Con bé Thiển Thiển chắc không có ở nhà đâu, sáng sớm tôi đã thấy con bé đi ra ngoài rồi.”
Trên mặt Lý Nguyệt hiện lên vẻ sốt sắng: “Thiển Thiển không có ở nhà sao? Thế mọi người có biết con bé đi đâu không? Nếu đứa trẻ lỡ va đụng ở đâu thì làm thế nào.”
Có người khuyên: “Cô đừng vội, cứ về xem có phải con bé đã về nhà rồi không.”
Lý Nguyệt không kịp chào hỏi bọn họ nữa, bế đứa trẻ rảo bước vội vã về nhà.
Mấy người ngồi hóng mát cùng nhau thấy Lý Nguyệt đi rồi liền bắt đầu bàn tán.
“Con bé Thiển Thiển cũng thật là, sáng ra sao lại chạy lung tung thế, không biết người nhà lo lắng sao?”
“Cũng nghịch ngợm lắm, các chị nghe nói chưa? Tháng trước còn cầm gậy đánh mấy đứa trẻ nữa đấy.”
“Thật hay giả thế?”
“Trước đây đứa trẻ này ngoan ngoãn lắm mà.”
“Trẻ con lớn chừng này rồi cũng nên giúp gia đình làm việc nhà rồi.”
Dù đi rất nhanh nhưng Lý Nguyệt vẫn nghe thấy tiếng nói đằng sau, nghe rõ nội dung xong, khóe miệng từ từ nhếch lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)