Tô Mạt Thiển vẫn chưa biết mẹ kế Lý Nguyệt đang nói xấu sau lưng mình.
Lúc này cô đang ăn sáng ở nhà Đoàn trưởng Chu, càng ăn gương mặt nhỏ nhắn càng nhăn lại.
Bữa sáng trong mơ ước của cô hoàn toàn không có, trước mắt chỉ có bánh màn thầu ngũ cốc thô nuốt rát cả họng, cùng với bát canh trứng gà dường như chẳng thấy nổi giọt trứng nào.
Mấy năm nay thiên tai, toàn dân thắt lưng buộc bụng qua ngày, ngay cả khu quân sự cũng không ngoại lệ.
Chẳng biết lúc mẹ nguyên chủ còn sống, những chiếc bánh màn thầu thơm mềm, thịt hun khói, trứng gà rồi Mạch nhũ tinh đó là phải mạo hiểm nguy cơ lớn thế nào mới mua về tồi bổ sức khỏe cho nguyên chủ nữa.
Nguyên chủ được nuôi dưỡng trắng trẻo béo mầm, từ khi cô tới đến nay đã gầy đi không ít.
Chu Mộ Bạch ánh mắt mang theo nụ cười thưởng thức xong gương mặt nhỏ nhăn nhúm của cô bé, rồi giống như làm phép móc từ trong túi ra bốn quả trứng gà, lần lượt đặt trước mặt Tô Mạt Thiển và Chu Hạ Nhiên.
“Mỗi đứa hai quả trứng gà, ăn đi.”
Tô Mạt Thiển đang chật vật nuốt bánh nhìn thấy những quả trứng gà tròn xoe thì mắt sáng lên, đặt chiếc bánh màn thầu trong tay xuống, mỗi tay cầm một quả trứng gà. Cô chưa từng biết quả trứng gà vốn dĩ vô cùng bình thường trong mắt cô trước đây, nay lại trở nên quý giá đến vậy.
Trứng gà dù quý giá nhưng cũng không thể quên “người đào giếng”, cô đặt một quả trứng gà khác trước mặt Chu Mộ Bạch, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Chú nhỏ, chú đi làm nhiệm vụ vất vả rồi, chú cũng ăn một quả trứng gà đi.”
Chu Hạ Nhiên bắt chước theo, cũng lấy một quả trứng gà đặt trước mặt chú nhỏ.
Trái tim vốn luôn cứng như sắt đá của Chu Mộ Bạch lúc này mềm xèo thành một mảng, ngoại trừ người đó ra thì chính là cô bé trước mắt biết an ủi anh vất vả rồi.
Anh lại đặt hai quả trứng gà trước mặt hai đứa trẻ, giọng điệu không cho phép tranh cãi: “Các cháu ăn đi, buổi trưa lại làm món ngon cho các cháu.”
Đôi mắt đen như đá hắc diệu thạch của Tô Mạt Thiển sáng lấp lánh, món ngon nha, cô thích lắm.
Cô nhìn chú nhỏ Chu vóc dáng cao ráo thẳng tắp, ngũ quan anh tuấn, khí chất lạnh lùng, trong lòng cảm thán, chú nhỏ Chu đẹp trai thế này sao lại không cưới được vợ nhỉ?
Ngoại trừ ánh mắt hơi dọa người một chút ra thì bất kể chức vụ hay ngoại hình đều vô cùng hoàn hảo, sao chú nhỏ tới giờ vẫn chưa kết hôn nhỉ.
Cô nghe Bà Lý nói, có một nữ binh trong Đoàn Văn công luôn theo đuổi chú nhỏ Chu, bất đắc dĩ bị chú nhỏ Chu phán một câu “Cô xấu quá”, làm cô nữ binh kia khóc mất mấy ngày. Vì chuyện này mà bác Chính ủy còn mắng chú nhỏ một trận nữa.
Dù là vậy thì chú nhỏ Chu vẫn rất đắt hàng, mấy cô y tá cũng tranh nhau muốn cưới chú nhỏ Chu.
Nhưng chú nhỏ Chu chẳng ưng nổi một ai.
Tô Mạt Thiển tóm gọn lại một câu trong lòng: Chú nhỏ Chu thích tiên nữ.
Cho nên, chú nhỏ Chu rất có thể phải ở vậy làm lính phòng đơn cả đời rồi.
Chu Mộ Bạch bóc vỏ hai quả trứng gà đặt vào trong bát Tô Mạt Thiển, lại đứng dậy đi pha một bát Mạch nhũ tinh mang tới bưng trước mặt Tô Mạt Thiển.
Tô Mạt Thiển nhìn anh Hạ Nhiên đã quen với việc này, lại nhìn sang chú nhỏ Chu, ánh mắt mong chờ nói: “Chú nhỏ, còn của anh Hạ Nhiên đâu ạ?”
Trong nhà có hai đứa trẻ, cô không thể ăn một mình được...
Chu Mộ Bạch liếc nhìn Chu Hạ Nhiên, giọng trầm xuống: “Tự đi mà pha.”
Chu Hạ Nhiên theo thói quen đứng dậy.
“Chú nhỏ, anh Hạ Nhiên còn nhỏ mà.”
“Cậu ta là con trai.”
Tô Mạt Thiển: “...”
Cô cạn lời không đáp lại nổi.
Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Mộ Bạch nhói đau, nếu cô ấy có thể dự báo trước thiên tai, vậy tại sao lại không dự báo được kiếp nạn của chính mình?
Nếu ban đầu không phải anh đi làm nhiệm vụ hôn mê hơn một năm thì làm gì có chuyện của Tô Tuấn Phong!
Trong lòng Chu Mộ Bạch than thở xót xa, chỉ có thể nói tạo hóa trêu ngươi.
“Chú nhỏ, chú làm sao thế?” Tô Mạt Thiển đang uống Mạch nhũ tinh ngọt ngào bỗng nhiên cảm nhận được bầu không khí đau buồn của chú nhỏ bên cạnh.
“Không sao, ăn xong thì đi chơi đi, buổi trưa mang thịt gà về cho các cháu.”
Tô Mạt Thiển nghe vậy nước dãi suýt thì chảy ra ngoài, thịt gà thơm phức, cô thực sự đã lâu lắm rồi chưa được ăn.
Vô thức liếm liếm môi.
Chu Mộ Bạch thấy vậy, vẻ mặt lạnh lùng ban đầu tức thì tan chảy, giơ tay xoa xoa đầu cô bé, trong giọng nói ôn hòa mang theo sự cưng chiều: “Muốn ăn thịt gà rồi à?”
Tô Mạt Thiển gật đầu như gà mổ thóc.
Chú nhỏ Chu đi làm nhiệm vụ mười ngày, cô giống như ăn chay mười ngày, chẳng thấy một chút mỡ máu nào.
Trái lại Lý Nguyệt lại dắt Tô Vãn Điềm thừa lúc cô không có ở nhà lén ăn thịt mấy lần.
Mũi cô rất thính, vừa ngửi đã thấy mùi ngay.
Thời buổi này mua được thịt ở chợ đen không chỉ có tiền là xong mà còn phải có cửa nẻo nữa.
Cho nên Tô Mạt Thiển mới cảm thấy người phụ nữ Lý Nguyệt này bề ngoài trông mềm yếu dịu dàng nhưng thực chất cũng không hề đơn giản.
Đáng tiếc, cơ thể nhỏ bé bốn tuổi rưỡi này của cô chẳng làm được gì cả, việc có thể làm chỉ có giấu mình giấu nghề chờ thời mà thôi.
“Ở nhà đợi, buổi trưa mang về cho các cháu.”
Tô Mạt Thiển cười mỉm đáp lời, hình như nhớ ra điều gì, không vui nói: “Bố em về rồi.”
Tô Tuấn Phong về rồi thì dĩ nhiên sẽ không để cô ăn cơm ở bên ngoài.
“Cậu ta đi làm nhiệm vụ rồi.”
Đôi mắt Tô Mạt Thiển tức thì sáng lấp lánh, lại đi làm nhiệm vụ rồi sao, thật là tốt quá!
Trời giúp cô rồi.
Buổi tối cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc an lành, không cần phải đề phòng bọ họ ngủ chung phòng nữa.
“Chú nhỏ, bố em bao lâu mới về?”
“Ít thì bảy tám ngày, nhiều thì nửa tháng, sao thế, em nhớ cậu ta à?”
Đôi mắt Tô Mạt Thiển cong cong lắc đầu, không nhớ, một chút cũng không nhớ, cô chỉ là tính toán xem lúc Tô Tuấn Phong về thì kỳ sinh lý của Lý Nguyệt có phải sắp tới rồi không.
Chu Mộ Bạch thấy trong mắt cô bé không có chút tình cảm phụ tử nào đối với Tô Tuấn Phong thì trong lòng mãn nguyện.
Tô Mạt Thiển thấy trong mắt chú nhỏ Chu tràn ngập nụ cười nhạt, cô hình như hiểu ra điều gì đó, đột nhiên trong lòng lại nảy sinh chút nghi hoặc. Nếu chú nhỏ Chu tốt với nguyên chủ như vậy, vậy tại sao trong ký ức thức tỉnh của nguyên chủ lại không có người tên chú nhỏ Chu này?
Ngay cả Chu Hạ Nhiên cũng là sau khi cô em kế trưởng thành mới xuất hiện, hơn nữa còn là sự tồn tại mà Tô Vãn Điềm yêu mà không có được.
Thực ra nói một cách chính xác, sự thân thiết của cô với chú nhỏ Chu và Chu Hạ Nhiên cũng là sau khi mẹ nguyên chủ hy sinh và cô xuyên tới đây.
Nguyên chủ trước đây sống trong sự bảo vệ của mẹ, trưởng thành ngây thơ hạnh phúc, từng gặp chú nhỏ Chu vài lần, còn rất sợ khí thế dọa người trên người chú nhỏ Chu nữa.
Nhà tập thể của bọ họ cũng không ở cùng nhau nên cơ hội nguyên chủ gặp chú nhỏ Chu là vô cùng ít ỏi.
Từ khi cô tới đây, lại giúp Chu Hạ Nhiên dạy dỗ mấy đứa trẻ lớn bắt nạt cậu xong cô mới phát hiện ra cái đùi đòn to bự là chú nhỏ Chu này.
Cộng thêm chú nhỏ Chu đối xử với cô lại rất tốt.
Chưa đầy ba ngày cô đã bám lấy chú nhỏ Chu rồi.
Hơn nữa chú nhỏ Chu còn nói, mẹ nguyên chủ có ơn cứu mạng với anh.
Cho nên cô mới bám lấy một cách coi đó là điều hiển nhiên...
Điều cô không biết là, mẹ của nguyên chủ cũng chính là người cứu mạng Tô Tuấn Phong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
