Tô Mạt Thiển bận rộn khóa sổ tiết kiệm vào trong ngăn kéo, cũng không quên để Chu Hạ Nhiên ở bên cạnh bôi kem dưỡng da cho mình.
Trước đây Chu Hạ Nhiên không biết mấy thứ này, là do chú nhỏ Chu Mộ Bạch dạy cậu.
Cậu cũng đi từ chỗ ngón tay vụng về trước kia tới tận kỹ năng thuần thục như hiện tại.
Lấy hũ kem dưỡng da Bách Tước Linh trên bàn, dùng ngón tay nhỏ chấm một mẩu kem nhỏ lần lượt điểm lên trán, hai bên má và cằm của cô bé.
Chấm xong, ngón tay nhẹ nhàng xoa đều.
Đứa trẻ bốn tuổi rưỡi, thì nên có giác ngộ của đứa trẻ bốn tuổi rưỡi.
Đợi trong túi đeo chỉ còn lại số tiền và phiếu đủ dùng cho sáng nay, Tô Mạt Thiển cất giọng mềm mại mở lời:
“Anh Hạ Nhiên, chúng ta đến nhà ăn ăn sáng đi, em có mang theo tiền và phiếu lương thực này.”
“Chú nhỏ tối qua về rồi, chú ấy sẽ đi nhà ăn mua cơm về.”
Gương mặt Tô Mạt Thiển tràn ngập vẻ vui mừng, chú nhỏ về rồi sao?
Cô cực kỳ thích người chú nhỏ họ Chu này.
Nếu có thể, cô thật sự muốn chú nhỏ họ Chu làm bố cô.
Chú nhỏ vừa ngầu vừa đẹp trai, lại chẳng dễ trêu chọc, trẻ con nhìn từ xa cũng có thể sợ đến mức khóc thét, đúng là Diêm Vương sống di động, cô thật sự thích vô cùng.
Tô Mạt Thiển vội vã móc tiền và phiếu trong cặp sách ra đặt lên bàn, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói:
“Anh Hạ Nhiên, em không thể ăn chùa của chú nhỏ được, em để phiếu ăn của em lại.”
Chu Hạ Nhiên biết cô bé có sự kiên trì của riêng mình nên cũng không ngăn cản, nhìn thoáng qua tiền và phiếu, không đồng tình nói: “Em đưa nhiều quá rồi.”
“Anh Hạ Nhiên, bao nhiêu tiền phiếu này không nhiều đâu. Em muốn ăn hai quả trứng gà, ba cái bánh bao nhân thịt, lại còn phải uống một bát canh trứng gà lớn nữa.” Tô Mạt Thiển sợ Chu Hạ Nhiên không tin nên lại nhấn mạnh: “Anh Hạ Nhiên, em phải ăn nhiều mới cao lớn được.”
Gương mặt đanh lại của Chu Hạ Nhiên lướt qua nụ cười, thong thả cất lời giảng đạo lý: “Người ta không thể ăn một miếng thành kẻ béo ngay được. Cũng giống vậy, chuyện tăng chiều cao không phải ngày một ngày hai, phải từ từ từng bước.”
Đôi mắt to tròn của Tô Mạt Thiển ngập tràn nghi hoặc, mấy đạo lý này cô biết mà, thế nhưng——
“Anh Hạ Nhiên em hiểu mà, nhưng mà, bây giờ em đói lắm rồi.”
Cô muốn ăn cơm, tối qua diễn trò cô còn mệt hơn cả ông bố tồi nữa, cô phải bổ sung năng lượng!
“Ừm, một chút nữa là được ăn cơm thôi. Nếu chú nhỏ mua cơm không đủ, chúng ta lại bảo chú ấy quay lại mua lần nữa.”
“Vâng ạ.” Tô Mạt Thiển giòn giã đáp lời.
Hai người bên này không khí vô cùng hòa thuận, lúc này phía bệnh viện bên kia, Tô Tuấn Phong và Lý Nguyệt bận rộn cả một buổi sáng, sắc mặt đều chẳng mấy dễ coi.
Bọ họ nhìn bé Điềm Điềm đang hôn mê, vừa xót xa lại vừa hối hận.
Đứa trẻ trán chảy máu tróc da, chỉ cần chăm sóc kỹ càng thì không sao, vấn đề là lúc đứa trẻ ngã từ trên giường xuống đất đã bị giật mình.
Trẻ con một khi hoảng sợ thì rất dễ dẫn đến phát sốt.
Chẳng phải sao, xử lý xong vết thương trên trán, đứa trẻ lại sốt cao.
Để hạ sốt cho con, Tô Tuấn Phong và Lý Nguyệt lại bận rộn một hồi.
Hai người dồn hết tâm trí lên người Tô Vãn Điềm đang bị thương, hoàn toàn quên mất trong nhà còn một đứa trẻ bốn tuổi vẫn chưa được ăn sáng.
Đợi Tô Tuấn Phong nhìn thấy con hạ nhiệt độ rồi mới đi mua bữa sáng, vừa ăn được hai miếng thì thấy cảnh vệ viên vội vã tìm tới.
“Doanh trưởng, có nhiệm vụ khẩn cấp.”
Bàn tay cầm đũa của Tô Tuấn Phong khựng lại, nhiệm vụ khẩn cấp?
Chẳng phải anh vừa mới thực hiện xong nhiệm vụ trở về sao?
Sao lại giao nhiệm vụ cho anh nữa rồi?
Bây giờ phía anh cũng đâu có đi ngay được.
Trong lòng tuy nghĩ như vậy nhưng động tác trên tay không hề chậm trễ, anh vội vã lùa thêm hai miếng cơm, thần sắc hơi gượng gạo đứng dậy nói:
“Tiểu Nguyệt, anh...”
Trong lòng Lý Nguyệt lướt qua sự khó chịu, bà ta cũng cùng một suy nghĩ như Tô Tuấn Phong, vừa mới về sao lại xếp nhiệm vụ nữa rồi.
Không biết bọ họ mới cưới sao?
Tuy là tái hôn nhưng cũng mới cưới được hai tháng mà thôi.
Tháng trước mới cưới, vì Tô Mạt Thiển cứ khóc lóc om sòm, chỉ cần Tô Tuấn Phong ở nhà buổi tối là con bé giống như con chó hốt rác cứ đòi ôm bố ngủ.
Dẫn đến việc bà ta còn chưa được ân ân ái ái đàng hoàng với anh ba.
Sau này khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, vừa mới mặn nồng được hai ngày thì chu kỳ của bà ta lại tới.
Đến khi chu kỳ qua đi thì anh ba lại đi làm nhiệm vụ.
Hôm qua khó khăn lắm mới gặp được anh ba, ai ngờ buổi tối lại có kẻ ra phá đám.
Bà ta càng nghĩ càng cảm thấy đứa trẻ do con ranh kia để lại hình như là cố ý.
Trong lòng tuy nghĩ như vậy nhưng trên mặt không hề biểu lộ, bà ta vẻ mặt dịu dàng nói:
“Anh ba anh mau đi đi, làm vợ quân nhân thì chút giác ngộ này em vẫn có chứ. Vãn Vãn bên này cũng không sao rồi, lát nữa em bế con về là được.”
Trong lòng Tô Tuấn Phong cảm thấy vô cùng dễ chịu, Tiểu Nguyệt vẫn thấu hiểu lòng người như vậy.
“Anh ba, bây giờ trong nhà có hai đứa trẻ, em sợ một mình em quán xuyến không nổi. Anh xem, hay là mời em họ của em qua giúp chăm sóc bọn trẻ nhé?”
Nhắc tới hai đứa trẻ, Tô Tuấn Phong mới nhớ tới đứa con gái ở nhà.
Hình như anh quên mua cơm cho Thiển Thiển rồi.
“Anh ba?”
Thấy Tô Tuấn Phong không phản ứng, Lý Nguyệt hơi không chắc chắn, bà ta bảo em họ tới chăm trẻ là giả, tìm cho nó một mối duyên tốt mới là thật.
Đoàn trưởng Chu đẹp trai kia, đã nếu bà ta không cưới được thì bà ta có thể để em họ cưới qua đó.
Lý do Tô Tuấn Phong không tỏ thái độ là vì nhớ tới tháng trước con gái cứ ôm lấy anh khóc lóc tìm mẹ, sau khi Tiểu Nguyệt vào cửa, con gái cũng thể hiện sự kháng cự rất lớn.
Nếu bây giờ Tiểu Nguyệt lại bảo em họ bà ta tới, trong nhà lại có thêm một người, thế thì con gái anh chẳng phải lại quấy khóc sao?
Nghĩ đến đây, Tô Tuấn Phong khéo léo nói: “Tiểu Nguyệt, hay là đợi anh về rồi hãy tính, anh sợ Thiển Thiển con bé...”
Bàn tay Lý Nguyệt bế đứa trẻ siết chặt lại, nhưng vẫn dịu giọng nói: “Anh ba, là em suy nghĩ chưa thấu đáo, chưa quan tâm đến cảm nhận của Thiển Thiển. Việc này cứ đợi anh về rồi bàn tiếp vậy.”
Lông mày Tô Tuấn Phong giãn ra, tức thì cảm thấy cưới Tiểu Nguyệt vào cửa là lựa chọn đúng đắn nhất đời này của anh.
Thấy thời gian cũng xấp xỉ rồi, anh chỉnh lại mũ chỉnh tề, ánh mắt quyến luyến dặn dò: “Tiểu Nguyệt, anh đi trước đây, chăm sóc tốt cho bản thân và các con nhé.”
“Anh ba yên tâm, em sẽ làm tốt mà.”
Tô Tuấn Phong nhìn sâu Lý Nguyệt một cái rồi nhấc chân rời đi, vừa đi tới cửa hình như nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói thêm một câu:
“Đúng rồi, hai quyển sổ tiết kiệm kia đang ở trong tay Thiển Thiển, đợi con bé chơi chán rồi, em hãy đòi lại sau.”
“Cái gì?!” Giọng nói của Lý Nguyệt hơi nhọn lên, dọa đứa trẻ trong lòng giật mình một cái.
Tô Tuấn Phong không ngờ phản ứng của Lý Nguyệt lại lớn như vậy, ngay cả cảnh vệ viên cũng vô thức nhìn qua.
Lý Nguyệt biết mình hơi thất thái nên vội vã chữa cháy: “Anh ba, em cũng chỉ lo Thiển Thiển vô ý làm xé rách sổ tiết kiệm thôi.”
“Thiển Thiển tuy nhỏ nhưng con bé là đứa trẻ biết chừng mực.” Tô Tuấn Phong theo bản năng bảo vệ con gái mình.
“Xin lỗi anh ba, là em chưa hiểu rõ Thiển Thiển nên mới theo bản năng nghĩ con bé sẽ xé hỏng sổ tiết kiệm. Dù sao đây cũng là kỷ vật mẹ ruột con bé để lại trước khi hy sinh, nếu lỡ làm hỏng thì sau này lớn lên con bé hối hận lắm.”
Nhìn Lý Nguyệt chuyện gì cũng nghĩ cho con gái, lòng Tô Tuấn Phong lại mềm xuống.
“Không sao, Thiển Thiển là đứa trẻ ngoan, sau này thời gian dài rồi em sẽ biết tính nết con bé thôi.”
Lý Nguyệt chỉ đành nghiến răng gật đầu.
Tô Tuấn Phong dặn dò thêm hai câu rồi vội vã rời đi.
Lý Nguyệt nhìn chằm chằm về hướng cửa, vẻ mặt u ám.
Sổ tiết kiệm vậy mà lại bị lấy đi rồi, thế thì 300 đồng bà ta hứa cho em trai dùng để cưới vợ phải làm thế nào đây.
Em trai bà ta tìm là người thành phố, nhà bên đó đòi chuẩn bị cả ba món đồ lớn cơ đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)