Tô Mạt Thiển chào tạm biệt bác Chính ủy xong, đôi chân ngắn ngủn nhanh nhảu chạy về phía nhà Chu Hạ Nhiên.
Trong ký ức của nguyên chủ, Chu Hạ Nhiên sau khi trưởng thành cũng lăn lộn trong quân ngũ, tuổi còn trẻ đã leo lên vị trí cao.
Cậu cũng là đối tượng mà cô em gái kế Triệu Vãn Điềm thầm thương trộm nhớ từ nhỏ đến lớn.
Đáng tiếc, Chu Hạ Nhiên lại chẳng hề để mắt đến cô ta.
Vị hôn thê thì có một người, nhưng lại là kẻ mệnh mỏng, hai người còn chưa kết hôn thì đã qua đời, từ đó về sau Chu Hạ Nhiên sống cô độc một mình.
Sở dĩ cô thân thiết với Chu Hạ Nhiên, một là vì người này trầm lặng ít nói, không giống mấy đứa trẻ khác trong lòng chẳng giữ nổi chuyện gì.
Hai là vì Chu Hạ Nhiên thông minh hơn đứa trẻ bình thường, năm nay mới bảy tuổi mà đã tự học xong chương trình lớp năm tiểu học.
Cái vẻ thông minh này của cậu rất giống cô.
Không chỉ thông minh giống cô, mà thân thế thảm thương của hai người cũng xêm xêm như nhau.
Bố mẹ của Chu Hạ Nhiên đều đã mất.
Bố mẹ của cô bây giờ cũng coi như... đã chết cả hai.
Có điều, Chu Hạ Nhiên may mắn hơn cô.
Chu Hạ Nhiên có một người chú nhỏ ở vậy làm lính phòng đơn bảo vệ cậu.
Cô thì không có.
Chú nhỏ của Chu Hạ Nhiên mới hơn ba mươi tuổi đã giữ chức Đoàn trưởng, diện mạo anh tuấn hào hoa, lạnh lùng ít nói, lại thêm khí thế băng giá quanh người trông khá là dọa người.
Có mấy đứa trẻ nhát gan cứ thấy anh là sợ đến mức khóc thét lên.
Cô nhìn mà thấy buồn cười.
Lý do đến nay anh vẫn chưa kết hôn, một là vì chưa gặp được người phù hợp, hai là nghe nói từng bị thương ảnh hưởng tới căn bản trên chiến trường, cưới anh coi như phải sống cảnh góa bua.
Lại có người nói, Đoàn trưởng Chu đang chờ người phụ nữ mình yêu quay đầu.
Chẳng biết mấy lời đồn này là thật hay giả.
Dù sao đi nữa, Đoàn trưởng Chu bây giờ vẫn là một gã trai tân già.
Về phần bố mẹ của Chu Hạ Nhiên, nghe nói đã mất từ hồi cậu mới ba tuổi.
Người khác không biết chứ Tô Mạt Thiển thì biết rõ, bố mẹ của Chu Hạ Nhiên là nhân tài nghiên cứu khoa học quan trọng của quốc gia, bị đặc vụ địch lẻn vào ám sát.
Ông bà nội của Chu Hạ Nhiên sức khỏe không tốt, sau này được chú nhỏ nhận nuôi dưới tên mình.
Đầu óc nhỏ bé của Tô Mạt Thiển đảo qua một lượt rồi cũng tới trước cửa nhà Đoàn trưởng Chu. Nhìn cánh cửa khép hờ, cô cất tiếng gọi:
“Anh Hạ Nhiên?”
“Vào đi.” Trong sân truyền đến một giọng nói hơi non nớt nhưng có phần lạnh nhạt.
Tô Mạt Thiển vừa bước vào sân đã nhìn thấy cậu bé mặc áo may ô kẻ sọc thủy thủ và quần quân phục màu xanh lá, lúc này đang đanh mặt đứng ở cửa.
Cái vẻ mặt nghiêm túc dọa người này giống hệt như ông chú Đoàn trưởng của cậu.
Tô Mạt Thiển mắt cong thành hình bán nguyệt, gọi thêm một tiếng: “Anh Hạ Nhiên.”
Đứa trẻ thích giả vờ làm người lớn này đúng là đáng yêu thật.
“Ừm, chưa đánh răng rửa mặt à?”
Tô Mạt Thiển chớp chớp đôi mắt to ngơ ngác, ánh mắt như muốn hỏi sao anh biết hay thế.
Cô không phải không có thời gian rửa mặt, mà là vội vã sang đây cất đồ.
Chu Hạ Nhiên thở dài bất lực như một người lớn thu nhỏ, xoay người vào phòng lấy ra chiếc cốc và bàn chải đánh răng, đưa cho Tô Mạt Thiển rồi nói: “Đi đánh răng rửa mặt trước đi.”
“Cảm ơn anh Hạ Nhiên.”
“Anh Hạ Nhiên, anh tốt thật đấy.”
Gương mặt đanh lại của Chu Hạ Nhiên lướt qua một thoáng ngượng ngùng.
Bộ cốc bàn chải nhỏ này là do Chu Hạ Nhiên chuẩn bị vào tháng trước.
Tô Mạt Thiển vừa đánh răng vừa nhớ lại cuộc gặp gỡ và quen biết của hai người vào tháng trước.
Lúc đó Chu Hạ Nhiên đi học về thì bị mấy đứa trẻ lớn trong khu tập thể quân đội bắt nạt. Khi ấy cô cũng mới xuyên qua đây được vài ngày, sau khi tiêu hóa xong ký ức nguyên chủ để lại thì toàn thân rơi vào trạng thái bùng nổ.
Ở nhà kiếm đại một cớ đánh cho cô em gái kế một trận xong vẫn chưa hả giận, cô lại chạy ra khỏi nhà.
Rất tình cờ gặp được Chu Hạ Nhiên đang bị mấy đứa trẻ lớn chặn ở góc tường.
Cô đứng cách đó không xa nghe lỏm được một hồi, hóa ra mấy đứa trẻ lớn này ghen tị việc Chu Hạ Nhiên học nhảy lớp thì chớ, cậu không chỉ thông minh mà còn đẹp trai, lại được giáo viên yêu mến, trong giờ học còn thường xuyên được thầy cô khen ngợi.
Trái tim thủy tinh của bọn chúng không chịu nổi.
Chiều cao của Chu Hạ Nhiên thấp hơn năm đứa kia nhiều, dù đã dốc hết sức lực cũng đánh không lại, cuối cùng bị người ta đánh nằm gục xuống đất.
Tô Mạt Thiển vốn đang trong trạng thái bùng nổ, nhìn thấy cảnh này liền bộc phát ngay tại chỗ.
Cô nhặt một chiếc gậy gỗ, chẳng thèm lo nghĩ gì mà xông tới bắt đầu đánh người, vừa đánh vừa tức giận hét lớn:
“Mấy người còn biết xấu hổ không, đông người đi bắt nạt một người thì có gì tài giỏi!”
“Bà đây đánh chết các người!”
Chỉ là cái giọng nói mềm mại nũng nịu này hét ra lại chẳng có chút khí thế nào.
Năm đứa trẻ lớn ngơ ngác ngay tại chỗ, đây là quả pháo nhỏ từ đâu chui ra vậy.
“Á Á Tôi phải đánh chết các người, tôi phải đánh chết các người.”
Tô Mạt Thiển trút giận rất vui vẻ.
Năm đứa trẻ lại sợ tới mức vắt chân lên cổ mà chạy.
Bọn chúng sợ nhất là mấy đứa trẻ bị thần kinh.
“Mấy người không được chạy!”
Tô Mạt Thiển cầm gậy bắt đầu đuổi theo bọn chúng, đánh được đứa nào hay đứa đó.
Cuối cùng vẫn là Chu Hạ Nhiên giữ cô lại.
Tô Mạt Thiển vốn dĩ còn định đánh cho Chu Hạ Nhiên một trận, ai bảo cậu ta vô dụng thế làm gì.
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn của Chu Hạ Nhiên, cùng với việc biết được tên của cậu, Tô Mạt Thiển lập tức thay đổi ý định.
Chu Hạ Nhiên và chú nhỏ của cậu đều là những cái đùi vàng lấp lánh đấy.
Nếu cô ôm được, chẳng phải sẽ có thêm một lớp bảo đảm sao.
Sau khi nghĩ thông suốt, cô hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo nói: “Sau này em bảo vệ anh, đứa nào dám bắt nạt anh, em đánh chết nó!”
Gương mặt đanh lại của Chu Hạ Nhiên hiếm hoi lướt qua một nụ cười.
“Em tên gì?”
“Em tên Tô Mạt Thiển.”
“Được, sau này em bảo vệ anh.”
Mấy ngày sau đó, Tô Mạt Thiển đưa ra yêu cầu đầu tiên.
“Anh Hạ Nhiên, em có thể thuê một ngăn kéo của anh không?”
“Nhà em không có ngăn kéo à?”
“Bố em cưới vợ mới, còn dắt theo một đứa con. Ngăn kéo của em bị người ta chiếm mất rồi, không giấu đồ được nữa.”
“Không cần thuê, ngăn kéo của anh em cứ tự nhiên dùng.”
“Anh Hạ Nhiên anh tốt thật đấy, anh là người anh tốt nhất mà em từng gặp.”
Chu Hạ Nhiên được khen đến mức đỏ cả mặt, trong tiếng “anh Hạ Nhiên” ngọt ngào của cô bé, cậu đã nhường hai ngăn kéo quý giá nhất của mình ra.
Lại còn vô cùng chu đáo giao cả chìa khóa ổ khóa sang.
Sau đó Tô Mạt Thiển giống như một chú chuột hamster nhỏ, bắt đầu tha đồ đạc sang phòng Chu Hạ Nhiên.
Sách y học mẹ nguyên chủ để lại, chiếc gương nhỏ từng dùng, vài bộ quần áo ít ỏi còn sót lại, rồi cả bộ đồ trà, máy thu thanh, hình ảnh, dây buộc tóc, kẹp tóc của chính cô đều gom hết sang đây.
Chu Hạ Nhiên còn rất tốt bụng nhường chiếc vali da của mình ra để Tô Mạt Thiển cất những thứ này.
“Đánh răng rửa mặt xong chưa?”
Giọng nói của Chu Hạ Nhiên kéo kéo tư tưởng của Tô Mạt Thiển trở lại.
“Đánh răng rửa mặt xong rồi anh Hạ Nhiên.”
Tô Mạt Thiển nhận lấy chiếc khăn mặt màu hồng do Chu Hạ Nhiên đưa tới, mỉm cười nói: “Cảm ơn anh Hạ Nhiên.”
Chu Hạ Nhiên chỉ ừm một tiếng, cầm lấy chiếc lược trên bàn, chải phẳng những cọng tóc vểnh lên của Tô Mạt Thiển. Khi ánh mắt lướt qua chiếc túi đeo nhỏ màu xanh quân phục của cô bé, cậu cất tiếng hỏi: “Lại cất đồ à?”
Tô Mạt Thiển cất gọn khăn mặt, vội vã lấy từ trong cặp sách ra hai quyển sổ tiết kiệm, giọng điệu bí hiểm:
“Anh Hạ Nhiên, đây là đồ cực kỳ quan trọng. Nếu bố đuổi em ra khỏi nhà, em đành dựa vào mấy thứ này để tự nuôi sống bản thân thôi.”
Ánh mắt Chu Hạ Nhiên ánh lên vẻ nghi hoặc: “Sổ tiết kiệm này sao em lấy được?”
“Mẹ em tối qua hiện về, bảo bố đưa cho em đấy.”
“Mẹ em?”
“Vâng, linh hồn của mẹ em.”
Chu Hạ Nhiên lập tức trao cho cô một ánh mắt kiểu “tin em mới là gặp ma đấy”.
Tô Mạt Thiển hì hì cười lớn, cô biết đứa trẻ này thông minh mà, bèn giải thích: “Anh Hạ Nhiên anh cứ yên tâm đi, đây thật sự là do chính tay bố đưa cho em mà.”
“Ừm, cất đi.” Chu Hạ Nhiên nhìn cô bé mở ngăn kéo, bổ sung một câu:
“Nếu bố em đuổi em đi, em có thể đến nhà anh, chú nhỏ cũng rất sẵn lòng nhận nuôi em.”
Về phần người chú nhỏ vốn luôn nhạt nhẽo lạnh lùng vì sao lại phát ra thiện ý với cô bé, cậu cũng không rõ.
Có lẽ đúng như cô bé nói, cô là một bé đáng yêu người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở chăng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)