Sau khi khám nghiệm xong thi thể Lưu Trung, Thẩm Tĩnh Viễn sai người phong tỏa toàn bộ kho bạc, bất kỳ ai cũng không được tự ý ra vào.
Không khí trong Thẩm phủ vốn yên bình bỗng trở nên nặng nề, ngay cả hạ nhân đi lại cũng cúi đầu thật thấp, sợ vô tình chạm phải cơn thịnh nộ của chủ nhân.
Thẩm Chi Ca theo mọi người rời khỏi căn phòng, nhưng trong tay áo, đầu ngón tay vẫn siết chặt mảnh giấy nhỏ vừa nhặt được. Nàng không mở ra ngay. Kinh nghiệm của kiếp trước cho nàng biết, càng nóng vội càng dễ phạm sai lầm.
Trở về Thanh Lan viện, việc đầu tiên nàng làm không phải thay y phục, mà bảo Xuân Đào đóng kín cửa sổ rồi lui hết hạ nhân ra ngoài. Xuân Đào tuy khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Chờ căn phòng chỉ còn lại một mình, Thẩm Chi Ca mới nhẹ nhàng lấy mảnh giấy trong tay áo ra.
Đó chỉ là một góc giấy rất nhỏ, mép giấy còn dính vài vệt máu đã khô. Trên mặt giấy chỉ viết vỏn vẹn hai chữ bằng mực đen: "Tề gia."
Đồng tử Thẩm Chi Ca hơi co lại.
Tề gia.
Chính là thương nhân bí mật gặp Nhị thúc ở Thanh Vân tự.
Nàng lập tức lấy một ít bột than, nhẹ nhàng phủ lên mặt giấy rồi dùng khăn mềm lau đi.
Từng nét chữ dần hiện rõ.
"... mùng chín..."
"... bến Đông Hà..."
"... hàng đến..."
Chỉ ba dòng ngắn ngủi.
Nhưng đủ khiến Thẩm Chi Ca nhíu mày.
Đây không giống ghi chép về bạc.
Mà giống một cuộc giao dịch.
Nếu năm vạn lượng bạc chỉ là tiền đặt cọc thì thứ được giao dịch rốt cuộc là gì?
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Tiểu thư."
Là Xuân Đào.
"Lão gia mời người sang thư phòng."
Thẩm Chi Ca nhanh chóng giấu mảnh giấy vào cuốn sách trên bàn rồi đi theo Xuân Đào.
Trong thư phòng, Thẩm Tĩnh Viễn đang đứng trước bản đồ kinh thành. Ngoài ông còn có một người nữa.
Đó là Triệu Minh Đức, Thiếu khanh Đại Lý Tự.
Người này khoảng ba mươi lăm tuổi, nổi tiếng thiết diện vô tư, từng phá hơn trăm vụ án lớn nhỏ trong triều. Kiếp trước, chính ông là người phụ trách điều tra vụ án Thẩm gia. Khi ấy Thẩm Chi Ca luôn cho rằng ông cố tình vu oan phụ thân mình.
Bây giờ nhìn lại...
Có lẽ chưa chắc.
Triệu Minh Đức nhìn Thẩm Chi Ca, hơi gật đầu xem như chào hỏi rồi quay sang Thẩm Tĩnh Viễn.
"Thẩm đại nhân, hạ quan vừa khám nghiệm hiện trường. Lưu Trung không chết vì uống thuốc độc."
Thẩm Tĩnh Viễn biến sắc.
"Ý ngài là?"
"Hắn bị người khác ép uống."
Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.
Triệu Minh Đức lấy từ tay áo ra chiếc chén sứ đã vỡ.
"Miệng chén có dấu vết va đập rất mạnh, hơn nữa cổ tay người chết có vết bầm. Trước khi chết từng xảy ra giằng co."
Nghe đến đây, Thẩm Chi Ca thầm thở phào.
Ít nhất Đại Lý Tự vẫn có người thật sự biết điều tra.
Triệu Minh Đức tiếp tục nói: "Điều kỳ lạ là toàn bộ dấu chân quanh căn phòng đều đã bị xóa sạch trước khi chúng ta đến. Hung thủ rất cẩn thận, gần như không để lại bất cứ dấu vết nào."
Thẩm Tĩnh Viễn chậm rãi ngồi xuống.
"Vậy manh mối duy nhất..."
"Đã mất."
Triệu Minh Đức lắc đầu.
"Chưa chắc."
Ông đặt lên bàn một quân cờ màu đen.
"Hiện trường có thứ này."
Thẩm Chi Ca khẽ nhìn sang.
Trong lòng nàng bỗng chấn động.
Quân cờ bằng ngọc đen.
Kiếp trước...
Nàng từng thấy nó.
Không phải ở Thẩm phủ.
Mà là trong thư phòng của Hoàng đế.
Nhưng nàng rất nhanh khống chế cảm xúc.
Không.
Có gì đó không đúng.
Quân cờ của Hoàng đế được chế tác từ mặc ngọc Tây Vực, còn quân cờ trước mặt tuy hình dáng giống hệt nhưng màu sắc nhạt hơn đôi chút.
Là hàng nhái.
Hay...
Có hai bộ cờ giống nhau?
Ngay lúc ấy, một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên.
Nếu có người cố ý để lại quân cờ này...
Vậy hung thủ đang muốn dẫn hướng Đại Lý Tự điều tra một người khác.
Hoặc nói đúng hơn...
Có người đang lợi dụng vụ mất năm vạn lượng bạc để che giấu một âm mưu lớn hơn.
Thẩm Chi Ca chậm rãi siết chặt tay áo.
Lần đầu tiên sau khi trọng sinh, nàng nhận ra một sự thật khiến sống lưng lạnh buốt.
Kiếp trước...
Có lẽ ngay từ đầu nàng đã nhìn sai toàn bộ ván cờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)