Tiếng "Có thánh chỉ!" vừa vang lên, toàn bộ người trong sân lập tức quỳ xuống.
Một vị công công hơn năm mươi tuổi mặc áo đỏ, tay nâng thánh chỉ bước nhanh vào kho bạc.
Ông ta liếc nhìn đống hòm bạc đang mở, ánh mắt khẽ dừng trên gương mặt từng người rồi mới cất giọng: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết. Gần đây quốc khố thất thoát nghiêm trọng, nhiều nơi có dấu hiệu tham ô. Nay truyền lệnh cho Hộ bộ cùng Đại Lý Tự phối hợp thanh tra toàn bộ sổ sách các phủ có liên quan đến việc quản lý ngân khố. Thẩm Tĩnh Viễn phụ trách tiếp nhận điều tra, mọi người trong phủ đều phải phối hợp, không được che giấu. Khâm thử!"
Thẩm Tĩnh Viễn nhận chỉ, sắc mặt không đổi nhưng trong lòng đã nặng trĩu.
Đạo thánh chỉ này đến quá đúng lúc. Nếu chỉ chậm thêm vài ngày, vụ mất năm vạn lượng bạc trong phủ rất có thể sẽ bị quy kết thành tham ô công quỹ, đến lúc ấy dù có giải thích thế nào cũng khó rửa sạch hiềm nghi.
Thẩm Hoằng cũng cúi đầu lĩnh chỉ, nhưng khi ngẩng lên, ánh mắt đã bình tĩnh trở lại.
Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn hiểu rằng hôm nay tuyệt đối không thể để mọi người tiếp tục điều tra số bạc. Càng đào sâu, nguy cơ càng lớn.
Quả nhiên, hắn bước lên trước một bước, chắp tay nói: "Đại ca, nay đã có thánh chỉ điều tra, chi bằng giao toàn bộ việc này cho Đại Lý Tự.
Người trong phủ tự tra xét lẫn nhau, e rằng khó tránh điều tiếng." Một vài quản sự nghe vậy đều gật đầu đồng tình.
Ngay cả vị công công truyền chỉ cũng khẽ vuốt râu, rõ ràng cảm thấy lời này rất hợp lý.
Thẩm Chi Ca đứng phía sau, trong lòng khẽ cười lạnh. Đây chính là điều Nhị thúc muốn.
Chỉ cần vụ án chuyển sang Đại Lý Tự, hắn sẽ có đủ thời gian xóa sạch mọi dấu vết.
Kiếp trước cũng như vậy. Sau khi Đại Lý Tự tiếp nhận, chưa đầy hai ngày, quản sự Lưu Trung "tự vẫn vì sợ tội", mọi manh mối đều đứt đoạn.
Nàng đang định lên tiếng thì phụ thân đã chậm rãi mở miệng: "Đại Lý Tự sẽ điều tra việc triều đình cần điều tra, còn việc trong phủ ta, vẫn phải có lời giải thích với tổ tiên."
Chỉ một câu nói đã chặn đứng đề nghị của Thẩm Hoằng.
Mọi người đồng loạt biến sắc.
Thẩm Chi Ca cảm thấy tim mình chùng xuống.
Không đúng!
Theo ký ức của nàng, Lưu Trung phải hai ngày nữa mới chết trong ngục. Hiện giờ ông ấy còn chưa bị bắt, tại sao lại chết sớm?
Đây là lần đầu tiên từ khi trọng sinh, ký ức của nàng... sai.
Thẩm Tĩnh Viễn lập tức dẫn mọi người chạy đến căn phòng phía sau kho bạc.
Cửa phòng mở toang. Lưu Trung nằm gục bên bàn, khóe miệng trào máu đen.
Trên mặt đất là chiếc chén trà đã vỡ, còn bốc mùi thuốc rất nhạt.
Một vị đại phu được mời đến xem xét chỉ lắc đầu: "Là kịch độc. Người chết chưa đến nửa khắc."
Trong phòng lập tức hỗn loạn. Có người nói Lưu Trung sợ tội tự sát, có người lại bảo ông bị bịt miệng.
Thẩm Hoằng khẽ thở dài: "Đáng tiếc thật. Nếu ông ấy còn sống, có lẽ đã nói rõ chuyện số bạc."
Câu nói tưởng như thương xót ấy lại vô tình dẫn suy nghĩ của mọi người đến kết luận rằng Lưu Trung chính là hung thủ.
Nhưng Thẩm Chi Ca không nhìn thi thể.
Nàng nhìn chiếc chén.
Nếu Lưu Trung thật sự muốn tự sát, vì sao chiếc chén lại rơi cách thi thể gần hai bước? Hơn nữa, bàn tay phải của ông vẫn nắm chặt, móng tay đầy đất cát, rõ ràng trước khi chết đã từng giằng co với ai đó.
Nàng lặng lẽ bước đến gần hơn.
Không ai để ý, dưới gầm bàn có một mảnh giấy rất nhỏ bị gió thổi mắc vào chân ghế. Thẩm Chi Ca cúi người như vô tình chỉnh lại váy, đầu ngón tay khẽ kẹp lấy mảnh giấy rồi nhanh chóng giấu vào tay áo.
Ngay lúc ấy, nàng bỗng cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình.
Ngẩng đầu lên, ngoài cửa sổ đối diện căn phòng là một quán trà nhỏ. Trên tầng hai, một nam tử áo đen đang ngồi quay lưng về phía ánh nắng, trước mặt chỉ đặt một chén trà đã nguội. Khoảng cách quá xa khiến người khác không nhìn rõ mặt hắn, nhưng Thẩm Chi Ca vẫn nhận ra ngay.
Là người gặp ở Thanh Vân tự.
Hai ánh mắt chạm nhau trong thoáng chốc.
Nam tử khẽ nâng chén trà, như một cái gật đầu rất nhẹ, rồi đứng dậy rời khỏi cửa sổ.
Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức không ai khác phát hiện.
Thẩm Chi Ca thu hồi ánh mắt, bàn tay trong tay áo siết chặt mảnh giấy vừa nhặt được. Linh cảm nói cho nàng biết... thứ này mới là lý do khiến Lưu Trung phải chết.
Còn ở tửu lâu đối diện, Bạch Uyên khó hiểu hỏi: "Chủ tử, vừa rồi vì sao không lấy luôn mảnh giấy?" Tiêu Dạ bình thản đặt chén trà xuống. "Nếu ta lấy, nàng sẽ mãi không lớn được." Bạch Uyên càng khó hiểu hơn. Tiêu Dạ chỉ nhìn về phía Thẩm phủ đang chìm trong hỗn loạn, khóe môi hiếm hoi nhếch lên một độ cong rất nhỏ. "Muốn trở thành người đánh cờ... trước hết phải học cách tự tìm quân cờ."
Ở một nơi không ai biết, ván cờ đầu tiên giữa Thẩm Chi Ca và kẻ đứng sau vụ án năm vạn lượng bạc... vừa chính thức bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)