Yến tiệc kéo dài đến cuối giờ Thân mới kết thúc.
Các vị phu nhân và tiểu thư lần lượt cáo từ, xe ngựa nối đuôi nhau rời khỏi phủ Trưởng công chúa.
Thẩm Chi Ca theo Lâm Uyển Thanh ra đến cổng thì một vị ma ma bên cạnh Hoàng hậu bước nhanh tới, khẽ cúi người hành lễ. "Thẩm phu nhân, Hoàng hậu nương nương muốn gặp Thẩm tiểu thư đôi lời."
Lâm Uyển Thanh thoáng bất ngờ rồi lập tức mỉm cười. "Đó là phúc phần của Chi Ca." Bà khẽ dặn con gái vài câu rồi theo các vị phu nhân khác ra ngoài trước.
Thẩm Chi Ca nhìn theo bóng mẫu thân, trong lòng đã đoán được phần nào nguyên nhân. Kiếp trước, sau yến tiệc này, Hoàng hậu cũng từng gặp riêng nàng.
Chỉ có điều khi ấy bà vô cùng hài lòng vì nàng liều mình cứu người, còn hôm nay mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.
Trong thiên điện phía sau, Hoàng hậu đang ngồi thưởng trà, bên cạnh chỉ còn hai cung nữ thân cận.
Thấy Thẩm Chi Ca bước vào, bà mỉm cười hiền hậu hơn nhiều so với vẻ uy nghiêm ngoài đại điện. "Lại gần đây để bản cung nhìn kỹ một chút."
Thẩm Chi Ca hành lễ rồi tiến lên vài bước. Hoàng hậu quan sát nàng hồi lâu mới nhẹ nhàng nói: "Nghe nói con rất giỏi đánh cờ."
Thẩm Chi Ca bình tĩnh đáp: "Chỉ là may mắn được Trưởng công chúa nhường vài nước."
Hoàng hậu bật cười. "Biết khiêm tốn là điều tốt. Nhưng bản cung hiểu tính của Hoàng tỷ, nếu không thật sự có bản lĩnh, bà ấy sẽ không khen ai trước mặt nhiều người như vậy."
Hoàng hậu vừa nói vừa tháo từ cổ tay xuống một chiếc vòng ngọc màu xanh nhạt đặt lên bàn.
"Đây là lễ gặp mặt." Thẩm Chi Ca khẽ cúi đầu. "Tiểu nữ không dám nhận."
"Vì sao?"
"Vô công bất thụ lộc."
Hoàng hậu nhìn nàng bằng ánh mắt đầy hứng thú.
"Nếu bản cung ban thưởng thì sao?"
Thẩm Chi Ca vẫn giữ nguyên tư thế.
"Thưởng phải có lý do.
Nếu không, tiểu nữ nhận sẽ thấy bất an."
Trong thiên điện bỗng yên lặng vài nhịp.
Hai cung nữ bên cạnh đều âm thầm lo lắng thay cho nàng.
Từ trước đến nay rất ít người dám từ chối quà của Hoàng hậu.
Không ngờ Hoàng hậu chẳng những không giận mà còn bật cười thành tiếng. "Được lắm. Thẩm Tĩnh Viễn đúng là dạy ra một cô con gái thú vị."
Bà thu chiếc vòng ngọc lại, không hề ép buộc nữa.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng nội thị thông báo Thái tử đến thỉnh an.
Tiêu Cảnh Thừa bước vào, vừa nhìn thấy Thẩm Chi Ca thì hơi sững lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ điềm đạm thường ngày.
Hắn hành lễ với Hoàng hậu rồi mỉm cười nhìn Thẩm Chi Ca.
"Không ngờ Thẩm tiểu thư cũng ở đây."
Thẩm Chi Ca chỉ khẽ cúi người, đáp đúng lễ nghi: "Tham kiến Thái tử điện hạ."
Tiêu Cảnh Thừa vốn định trò chuyện thêm vài câu, nhưng cách đáp của nàng quá mức khách sáo, giống như giữa hai người chưa từng có bất kỳ giao điểm nào.
Điều này càng khiến hắn tò mò. Hoàng hậu nhìn hai người rồi bất giác mỉm cười. "Cảnh Thừa, hôm nay con thấy Thẩm tiểu thư thế nào?"
Câu hỏi ấy nghe rất bình thường nhưng lại khiến không khí trong điện hơi thay đổi.
Nếu tiếp tục như vậy, lịch sử rất có thể sẽ lặp lại.
Nàng không thể để chuyện ấy xảy ra.
Nghĩ đến đó, nàng chủ động lên tiếng: "Nương nương quá khen. Tiểu nữ từ nhỏ thân thể yếu, chỉ thích đọc sách và ở trong phủ, không quen những nơi đông người.
Hôm nay nếu không phải mẫu thân nhất quyết đưa đến, có lẽ tiểu nữ vẫn ở nhà chăm sóc vườn lan."
Tiêu Cảnh Thừa hơi nhíu mày.
Một cô gái như vậy dường như chẳng hề có chút hứng thú nào với vinh hoa phú quý của hoàng gia.
Hoàng hậu cũng nhìn nàng bằng ánh mắt suy nghĩ, nhưng không hỏi thêm.
Sau khi cáo lui khỏi thiên điện, Thẩm Chi Ca mới khẽ thở ra một hơi.
Nàng vừa đi đến hành lang dài thì bất ngờ nghe thấy tiếng đàn du dương vọng từ thủy tạ phía sau.
Âm thanh rất nhẹ, như hòa lẫn với tiếng gió cuối xuân.
Không hiểu vì sao, bước chân nàng vô thức chậm lại.
Đi thêm vài bước, nàng nhìn thấy Tiêu Dạ đang ngồi một mình bên lan can, trước mặt là cây cổ cầm màu đen.
Những ngón tay thon dài của hắn lướt trên dây đàn, từng giai điệu trầm lắng vang lên giữa mặt hồ phẳng lặng.
Khác với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, lúc này hắn giống như một người đã sống qua vô số năm tháng, mang theo sự cô tịch khó diễn tả thành lời.
Tiêu Dạ không quay đầu, chỉ khẽ nói: "Đứng đó nghe lén đủ lâu rồi."
Thẩm Chi Ca bước ra khỏi bóng cây, hiếm hoi mỉm cười. "Khúc đàn rất hay."
"Nghe hiểu sao?"
"Không hiểu." Nàng thành thật đáp.
"Nhưng cảm thấy... người đánh đàn không vui."
Đầu ngón tay Tiêu Dạ chợt khựng lại trên dây đàn.
Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, trong đôi mắt đen sâu thẳm lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động rất nhẹ.
Sau một lúc im lặng, hắn khẽ cười. "Thẩm Chi Ca."
Đây là lần đầu tiên hắn gọi đầy đủ tên nàng.
"Có ai từng nói cô rất biết nhìn thấu lòng người chưa?" Thẩm Chi Ca nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng, giọng nói bình tĩnh như gió thoảng.
"Không phải ta nhìn thấu người khác."
Nàng dừng một chút rồi khẽ nói. "Là vì... ta cũng từng không vui như vậy."
Tiêu Dạ không hỏi vì sao.
Còn Thẩm Chi Ca cũng không nói thêm.
Giữa hai người bỗng xuất hiện một khoảng lặng rất kỳ lạ, không hề gượng gạo, cũng chẳng cần lấp đầy bằng lời nói.
Xa xa, mặt trời dần khuất sau những mái ngói đỏ của phủ Trưởng công chúa, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả mặt hồ.
Không ai biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, giữa hai con người đều mang trong mình những bí mật không thể nói ra... đã bắt đầu sinh ra một sự đồng cảm rất khó gọi tên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)