Rời phủ Trưởng công chúa, Thẩm Chi Ca cùng mẫu thân trở về Thẩm phủ khi trời đã nhá nhem tối.
Suốt quãng đường, Lâm Uyển Thanh vẫn không giấu được niềm vui.
Bà nắm tay con gái, dịu dàng nói: "Hôm nay Hoàng hậu nương nương chủ động giữ con lại nói chuyện, còn Trưởng công chúa cũng hết lời khen ngợi.
Phụ thân con biết chắc sẽ rất vui."
Thẩm Chi Ca chỉ mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng lại nặng trĩu.
Điều mà người trong phủ xem là vinh dự, với nàng lại giống như một sợi dây vô hình đang từng bước kéo nàng đến gần hoàng thất hơn.
Kiếp trước, cũng chính từ những lời khen ấy, những lời mời ấy, nàng từng bước bước vào Đông cung, rồi cuối cùng bước lên ngôi vị Hoàng hậu.
Con đường ấy nhìn tưởng như rực rỡ, nhưng cuối cùng chỉ dẫn đến một kết cục máu chảy thành sông.
Vừa bước vào đại sảnh, Thẩm Tĩnh Viễn đã đang ngồi chờ.
Thấy hai mẹ con trở về, ông đặt quyển sách trong tay xuống rồi cười hiếm hoi.
"Hôm nay vất vả rồi." Lâm Uyển Thanh kể lại mọi chuyện trong yến tiệc, từ ván cờ với Trưởng công chúa cho đến việc Hoàng hậu triệu kiến riêng Thẩm Chi Ca.
Càng nghe, Thẩm Tĩnh Viễn càng trầm ngâm.
Đến cuối cùng, ông nhìn con gái thật lâu mới chậm rãi nói: "Chi Ca, từ nay con phải cẩn thận hơn."
Thẩm Chi Ca hơi ngước mắt. "Phụ thân lo điều gì?" "Người càng được chú ý, càng dễ bị người khác tính kế."
Ông khẽ thở dài. "Triều đình chưa bao giờ là nơi chỉ có vinh quang."
Nghe câu nói ấy, trong lòng Thẩm Chi Ca khẽ ấm lên.
Ít nhất ở kiếp này, phụ thân đã bắt đầu nhìn thấy những sóng ngầm mà trước đây ông từng xem nhẹ.
Đúng lúc cả nhà đang dùng bữa tối, một gia đinh vội vàng chạy vào.
"Lão gia, ngoài phủ có khách." Thẩm Tĩnh Viễn hơi nhíu mày. "Giờ này còn ai đến?" Gia đinh nuốt khan rồi đáp: "Là... Thái tử điện hạ."
Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh. Lâm Uyển Thanh vội đứng dậy chỉnh lại y phục, còn Thẩm Chi Ca thì siết nhẹ đôi đũa trong tay.
Nàng không ngờ Tiêu Cảnh Thừa lại đến nhanh như vậy.
Theo ký ức của nàng, phải ít nhất nửa tháng sau hắn mới lấy cớ đến phủ bàn công vụ với phụ thân.
Xem ra vì những chuyện xảy ra ở yến tiệc, hắn đã thay đổi kế hoạch.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Cảnh Thừa bước vào đại sảnh với vài thị vệ đi theo.
Hắn vẫn giữ nụ cười ôn hòa quen thuộc, vừa gặp đã đỡ Thẩm Tĩnh Viễn đang định hành lễ.
"Thẩm đại nhân không cần đa lễ.
Hôm nay cô chỉ tình cờ đi ngang qua, nhớ đến phụ hoàng từng nhắc đại nhân am hiểu thư pháp nên muốn đến xin vài bức mặc bảo."
Lý do nghe rất hợp tình hợp lý, nhưng tất cả đều hiểu Thái tử không thể vô duyên vô cớ ghé thăm phủ thần tử vào buổi tối.
Thẩm Tĩnh Viễn lập tức mời hắn vào thư phòng.
Trước khi đi, ánh mắt Tiêu Cảnh Thừa như vô tình lướt qua Thẩm Chi Ca rồi dừng lại trong thoáng chốc.
Nàng vẫn bình thản cúi đầu, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Khoảng gần một canh giờ sau, Tiêu Cảnh Thừa mới rời khỏi thư phòng.
Khi đi ngang qua hoa viên, hắn nhìn thấy Thẩm Chi Ca đang đứng dưới giàn tử đằng, trên tay cầm một quyển sách.
Ánh trăng đầu tháng chiếu xuống khiến khung cảnh trở nên yên tĩnh lạ thường.
Tiêu Cảnh Thừa mỉm cười bước tới. "Thẩm tiểu thư cũng chưa nghỉ sao?"
Thẩm Chi Ca khép sách lại, hành lễ đúng mực.
"Tiểu nữ chỉ ra ngoài hít thở."
"Đọc sách gì vậy?"
Nàng đưa quyển sách lên. "Chỉ là một tập du ký cũ."
Tiêu Cảnh Thừa nhận lấy xem qua rồi cười. "Cô còn tưởng các tiểu thư đều thích thi từ ca phú, không ngờ Thẩm tiểu thư lại thích đọc địa lý sơn xuyên."
Thẩm Chi Ca đáp rất tự nhiên: "Thi từ giúp người ta ngắm phong cảnh, còn du ký giúp người ta biết thiên hạ rộng lớn đến đâu."
Câu trả lời ấy khiến Tiêu Cảnh Thừa hơi bất ngờ.
"Có những nơi..."
"...không phải cứ muốn là có thể đến."
Nàng nói rất nhẹ, nhưng trong lòng lại vang lên một câu khác.
"Có những nơi, ta đã từng đến rồi."
Đó là hậu cung.
Là nơi chôn vùi cả cuộc đời nàng.
Tiêu Cảnh Thừa dường như không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời nói ấy.
Hắn chỉ cảm thấy trước mặt mình là một cô gái thông minh nhưng quá mức điềm tĩnh. Càng tiếp xúc, hắn càng muốn hiểu nàng nhiều hơn.
Đúng lúc ấy, ngoài bức tường phía tây của Thẩm phủ, một bóng đen lặng lẽ đứng trên cành cây cổ thụ.
Tiêu Dạ khoanh tay trước ngực, ánh mắt bình thản nhìn hai người trong hoa viên. Bạch Uyên đứng phía sau khẽ ho một tiếng.
"Chủ tử, thuộc hạ có một chuyện vẫn chưa hiểu."
"Nói."
"Ngài rõ ràng không thích Thái tử đến gần Thẩm cô nương, sao không trực tiếp ngăn lại?"
Tiêu Dạ nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ, giọng nói bình thản như nước.
"Muốn bảo vệ một con chim non..." Hắn dừng một chút. "...không thể nhốt nó mãi trong lồng."
Bạch Uyên ngẩn người.
Tiêu Dạ lại đưa mắt nhìn về phía Thẩm Chi Ca, khóe môi khẽ cong lên một độ rất nhỏ. "Huống hồ..." "Nàng không phải chim non."
"Nàng là phượng hoàng." Và phượng hoàng, chỉ có thể thật sự tung cánh sau khi tự mình bước qua lửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)