Lần nào chúng cũng nói, không có chú ba thím ba thì chúng không biết sống sao, mà hai kẻ ngu ngốc là vợ chồng bà lại đem toàn bộ hy vọng dưỡng lão đặt hết lên vai lũ cháu.
Có tiền là họ đưa, cụ thể đưa bao nhiêu họ cũng không tính toán nổi. Nhưng dưới sự nâng đỡ hết mình của họ, bảy đứa cháu trai đứa nào đứa nấy đều có tiền đồ xán lạn, vẻ vang vô cùng.
Năm Tống Thanh Vân sáu mươi tuổi, Hạ Vi An sáu mươi hai tuổi, họ không còn sức để làm việc nữa, thể lực bị vắt kiệt lúc trẻ nay hóa thành bệnh tật quấn thân.
Bà vẫn ngây thơ nghĩ rằng vợ chồng bà đã làm vì các cháu nhiều như vậy, cuối cùng cũng đến lúc chúng hiếu thảo lại.
Khi họ gõ cửa nhà đứa cháu cả thì bị người giúp việc đuổi ra như đuổi ăn mày. Khi đó thằng cháu cả đứng ngay trên ban công phòng khách, lạnh lùng nhìn họ, còn mắng một câu "xúi quẩy".
Họ đi tìm đứa cháu thứ hai nhưng địa chỉ nó cho đã sớm đổi chủ từ lâu. Nó chưa bao giờ có ý định để họ tìm thấy, dù tiền học phí và sinh hoạt phí của nó đều do vợ chồng bà chu cấp.
Đứa cháu thứ ba vừa gặp mặt đã than nghèo kể khổ, bảo nhà nó cũng chật chội không có chỗ ở, thực chất căn hộ nó đang ở rộng tới 150 mét vuông, ngay cả con chó nhà nó cũng có phòng riêng... Mà vợ chồng bà đã bỏ ra hơn một nửa số tiền để mua căn nhà đó.
Nhà đứa cháu thứ tư thì họ còn không vào nổi cửa, chỉ nhận được một câu: "Lãnh đạo đi làm nhiệm vụ rồi."
Năm xưa nó đi lính được là nhờ Hạ Vi An cứu một nhân vật lớn, người đó hỏi ông cần giúp đỡ gì. Theo lời khuyên của cha mẹ và anh chị, Hạ Vi An đã xin cho đứa cháu thứ tư đi lính. Nhờ sự giúp đỡ của nhân vật đó, nó thăng tiến vù vù, lại cưới được con gái quan chức cao cấp, tiền đồ vô lượng.
Đứa cháu thứ năm ở quê, từ lâu đã trở thành người giàu nhất vùng đó. Lần này vợ chồng Tống Thanh Vân cuối cùng cũng vào được cửa nhưng không phải vào phòng khách, mà bị ném vào chuồng lợn ở sân sau.
Thằng năm lần lượt nhận được điện thoại của mấy anh em khác. Thằng sáu đang đưa người tình đi du lịch, thằng bảy đang công tác nước ngoài, đứa nào cũng dặn dò nó trông chừng hai cái thứ già sắp chết này, để bọn họ chết quách đi cho rảnh.
Trời mới biết Tống Thanh Vân khi nghe thấy những từ "hai cái thứ già sắp chết", "để bọn họ chết quách đi" đã bàng hoàng đến nhường nào. Trước đó bà và ông nhà còn cố gắng tìm lý lẽ bào chữa cho lũ cháu... Chắc chúng bận quá, ở thành phố lớn áp lực nhiều, chúng chắc chắn không cố ý, chúng không phải hạng ăn cháo đá bát đâu.
Chúng...
Thằng năm đứng từ trên cao nhìn xuống, khinh khỉnh nói: "Hai người nuôi nấng các anh các em tôi thành tài, rời khỏi khỏi đây, lại để tôi ở lại nông thôn. Hai người chưa bao giờ coi trọng tôi, vậy tôi việc gì phải để hai người sống dễ chịu!"
Hạ Vi An định giải thích: "Không phải thế, là..." Là vì cháu không chịu học, không chịu khổ, không muốn đi xa mà... Nhưng thằng năm không đợi ông nói hết câu, đã giáng một cú đá trời giáng vào ngực ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)