Gió bấc rít gào, Tống Thanh Vân khó khăn lắm mới nhấc nổi bàn tay muốn nắm lấy bàn tay đã lạnh ngắt, cứng đờ của người bạn đời Hạ Vi An.
Lồng ngực bà như một chiếc cối xay gió cũ nát, phát ra những tiếng thở khò khè nặng nhọc.
Cách đó không xa trong căn biệt thự thôn quê đèn hoa rực rỡ, tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
"Hai cái thứ già sắp chết kia đã tắt thở chưa?"
"Ôi dào, Tết nhất đến nơi rồi, nhắc đến hai cái thứ xúi quẩy đó làm gì? Dù sao mùa đông lạnh lẽo, có chết thật thì cũng không thối ngay được đâu."
"Đúng đấy, nào, các anh các chị, nếm thử chai rượu vang đỏ em mang từ nước ngoài về này."
"Được!"
"Nào, cạn ly! Chúc mừng bảy anh em chúng ta đoàn viên, thành công tống khứ được cái gánh nặng nợ đời đó."
"Ha ha ha, nói hay lắm!"
"Cạn ly!"
Tống Thanh Vân nghe thấy tiếng cười nói truyền vào tai theo cơn gió lạnh căm căm. Nhìn lên bầu trời tuyết trắng xóa, bà chua chát nghĩ, bà và ông nhà rõ ràng đã coi bảy đứa cháu trai như bảo bối, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa từ lúc chúng còn nhỏ xíu mà.
Ngày đó cha mẹ chồng, anh chị chồng đều nói rằng nhà họ không có con trai, sau này về già chỉ có thể trông cậy vào các cháu.
Vì vậy họ đã dốc hết sức bình sinh để đối tốt với lũ cháu.
Trái tim đang đập chậm chạp của Tống Thanh Vân bỗng nhói lên đau đớn. Họ vốn dĩ có bảy cô con gái...
Đối với các con gái, tuy không thể nói là ác độc, chưa từng đánh chửi nhưng hễ việc gì đụng chạm đến lợi ích của các cháu trai, họ đều bắt các con gái phải nhường nhịn.
Một lần nhường, là nhường đi cả cuộc đời của các con.
Tống Thanh Vân từ từ nhắm mắt lại, quá khứ hiện về như một thước phim quay chậm.
Nghĩ đến ánh mắt của các con gái lúc lìa đời, bà cảm thấy tim mình như bị khoét một lỗ hổng lớn, máu thịt bầy nhầy.
Bà cũng từng rất muốn yêu thương chúng.
Nhưng giữa những lời chì chiết: "Lại là quân ăn hại", "Chao ôi, không có con trai thì các người là đồ tuyệt tự rồi", "Không dựa vào cháu trai, chẳng lẽ dựa vào lũ con gái gả đi như bát nước đổ đi sao!", "Tuyệt tự là tuyệt tự, không biết kiếp trước làm cái nghiệp gì"...
Bà và ông nhà đều đã bị tẩy não.
Trong nhận thức của họ, mọi việc đều phải ưu tiên cháu trai lên hàng đầu.
Sau này các con gái đứa thì chết, đứa thì mất tích, họ không còn chỗ dựa nào từ con cái nữa thì lập tức bị các cháu trai xúi giục đi kiếm tiền.
Khi ấy họ đã có tuổi, sức khỏe đã yếu, lại không có học thức, cả đời chỉ biết làm ruộng thì có thể làm được gì?
Hai người thuê một căn phòng trọ cũ nát, ngày nào cũng dậy từ lúc trời chưa sáng để bán đồ ăn sáng, bốc vác bao tải, giao bình gas, vào bệnh viện chăm sóc người bệnh liệt giường.
Việc gì họ cũng làm, vất vả lắm mới dành dụm được ít tiền, lũ cháu trai lập tức đánh hơi thấy mà tìm đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)