Chỗ Quan Niệm ở chính là cái quầy lễ tân được ngăn tạm, bên trong là một chiếc giường ghép từ ván gỗ và ghế gỗ nhỏ, bên cạnh đặt một chiếc ghế nhựa nhỏ để cô để cặp sách. Thậm chí còn không có lấy một cái cửa sổ.
Trong nhà chẳng có điều hòa hay bàn học gì cả. Mỗi khi hè đến, Quan Niệm nóng đến mức không ngủ nổi, thường xuyên phải nằm ngủ luôn ở quầy lễ tân vì ở đó có quạt điện.
“Vậy sao? Đã không phải là bố mẹ ruột của tôi thì tôi cũng chẳng cần phải nhún nhường gì nữa.”
“Á, ây da!”
“Con bé đê tiện đáng chết này... ui!”
Trong nhà họ Quan vang lên tiếng chửi rủa và rên rỉ của bố mẹ Quan Tuyền. Nhìn lại cả nhà của Quan Tuyền, tất cả đều bị cô ta đánh cho sưng vù như đầu heo, thành một “tác phẩm nghệ thuật” thống nhất. Lúc này Quan Niệm mới hài lòng đạp cửa bỏ đi.
Bên ngoài cổng có vài bà hàng xóm đang đứng túm tụm. Thấy Quan Niệm bước ra, họ chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
Quan Niệm chẳng buồn giải thích. Tháng sau tận thế sẽ ập đến, đến lúc đó người người đều lo tìm đường sống, ai còn quan tâm đến thanh danh làm gì nữa.
Cô tìm thấy chiếc xe cũ mà trước đó bị Quan Tuyền lái đi trong gara. Cô lấy chìa khóa dự phòng rồi lái xe đi luôn.
Nhà họ Quan.
“Ái da... nhẹ chút, mặt tôi đau quá. Con bé chết tiệt này hôm nay lại làm ầm ĩ cái gì không biết.” Đường Hiểu Phân trừng mắt nhìn về hướng Quan Niệm rời đi, căm tức nói.
“Thôi, bà đừng chấp nó nữa, nói chuyện của Tuyền Tuyền đi. Quan Niệm nói con cướp bạn trai của nó. Là sao?” Bố của Quan Tuyền lấy đá từ trong tủ lạnh ra chườm mặt cho vợ và con gái.
“Bố, mẹ...” Quan Tuyền bắt đầu kể chuyện giữa cô ta và Cố Thanh Bằng.
“Vậy ra nhà họ Cố cũng khá giàu có đấy chứ. Con gái ngoan, nhất định phải nắm chắc cơ hội nhé. Sau này gả vào nhà giàu... Ha ha ha...” Đường Hiểu Phân bắt đầu mơ tưởng đến viễn cảnh con gái mình được gả vào gia đình quyền quý.
“Mẹ, mới có tí dấu hiệu thôi mà mẹ đã mơ rồi.” Quan Tuyền e thẹn cúi đầu. Cô ta lại nhớ đến dáng vẻ anh Thanh Bằng dỗ dành Quan Niệm. Chuyện này, cô ta phải tranh thủ thêm nữa mới được.
“Con gái Tuyền Tuyền của mẹ còn tốt hơn con bé đê tiện kia cả trăm ngàn lần, nhất định sẽ làm được.”
“Mẹ, cái túi LV này là anh Thanh Bằng mua cho con đấy, hơn hai mươi nghìn lận. Con tặng mẹ, rồi bảo anh ấy mua cho con cái mới.”
“Con gái mẹ là hiểu chuyện nhất, đâu như con bé đê tiện kia. Mỗi lần xin nó ít tiền là nó như muốn ăn tươi nuốt sống mẹ vậy.”
“...”
Khi Quan Niệm quay về căn hộ của mình thì đã quá giờ ăn tối. Cô trực tiếp đặt đồ ăn qua app điện thoại.
Nhân lúc đồ ăn còn chưa tới, cô mở danh bạ điện thoại ra tìm số của Quan Thiệu Vân. Trên đó hiện tên “chú Hai” vốn dĩ mới là bố ruột của cô.
Quan Niệm đổi tên “chú Hai” thành “bố”, tiện tay chặn luôn số của cả nhà Quan Tuyền.
Nghe được giọng nói luôn quan tâm đến mình, Quan Niệm bỗng thấy tủi thân vô cùng, nước mắt muốn trào ra.
Thật tốt quá, họ vẫn còn sống.
“Bố, con biết hết rồi.” Quan Niệm đi thẳng vào vấn đề, gọi Quan Thiệu Vân một tiếng “bố”.
Tiếng “bố” này, cô đã nợ ông cả một đời.
Đầu dây bên kia, Quan Thiệu Vân sững người. Đứa trẻ này... vừa gọi ông là “bố”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)